Tài xế đang đợi ở cách đó không xa, mấy người lên xe xong, Tần phu nhân mở miệng nói: “Đan Liên, nghe nói cháu sau khi trở về liền đi nhà cũ rồi, cháu muốn ở nhà cũ hay là qua ở cùng dì?”
Ngự Đan Liên còn chưa mở miệng, Tần Ước liền nói: “Mẹ, chúng ta vẫn là ở nhà cũ đi, nhà cũ tương đối lớn, xung quanh tiện lợi cũng thanh tịnh, huống hồ ở bên mẹ mẹ bận rộn như vậy cũng không thường ở nhà.”
Tần phu nhân quay đầu, liếc nhìn Tần Ước một cái, nhưng ánh mắt cuối cùng vẫn rơi vào trên người Ngự Đan Liên.
Ngự Đan Liên suy tư một lát sau nói: “Anh họ nói đúng, nhà cũ thanh tịnh cũng tiện lợi, thích hợp cho anh họ dưỡng bệnh hơn.”
Tần phu nhân gật gật đầu, sau đó nói với tài xế: “Lát nữa tôi còn có một cuộc họp, đưa tôi đến công ty trước, sau đó đưa hai đứa nó về nhà cũ.”
“Vâng.”
Xe một đường chạy êm ru đến nhà cũ.
Sau khi xuống xe, Tần Ước tinh thần sảng khoái, mặc một bộ đồ bệnh nhân vô cùng khoan khoái vươn vai một cái.
“Phù a~ Anh tự do rồi!”
Ngự Đan Liên nhịn không được cười một tiếng, sau đó nói: “Chúng ta vào trong trước đi.”
Tần Ước sải bước đi theo sau Ngự Đan Liên, dò hỏi: “Bốn người đàn ông kia của em... ồ sư huynh chứ, lần này đều tới sao?”
Ngự Đan Liên nói: “Lần này là mấy sư huynh khác tới.”
Tần Ước lập tức trừng to mắt, giọng điệu kinh ngạc: “Tổng cộng có mấy người vậy!”
Ngự Đan Liên bước chân khựng lại, quay đầu nhìn anh ta: “Anh nói tốt nhất là sư huynh.”
Tần Ước ho một tiếng, sau đó nói: “Anh nói là đàn ông.”
Ngự Đan Liên: “...”
“Em họ, em biểu cảm gì vậy? Anh họ lại không phải loại người cổ hủ đó, anh họ anh rất hiểu, mức độ chấp nhận rất cao, bọn họ đối xử với em tốt như vậy, ánh mắt đó, liền bốn người lần trước, ngoại trừ tên hòa thượng kia ra, mấy người còn lại chắc chắn đều thích em!”
“Anh là đàn ông, anh hiểu!”
“Nghe nói sau khi thành tiên tuổi thọ là vô tận, năm tháng dài đằng đẵng như vậy nếu chỉ đối mặt với một người đàn ông thì vô vị biết bao.”
“Anh đều hiểu, đều hiểu!”
Trong tiếng lải nhải của Tần Ước, Ngự Đan Liên đã đẩy cửa lớn của nhà cũ ra.
Bây giờ rõ ràng là giữa mùa hè, bên trong cửa lớn lại lạnh lẽo, trong không khí đều tràn ngập từng luồng khí tức âm u lạnh lẽo.
Một giọng nói âm u lạnh lẽo bất thình lình từ bên trong truyền ra.
“Ngươi hiểu cái gì?”
Giọng nói đó âm u, tàn nhẫn, mang theo lực uy h.i.ế.p đ.á.n.h thẳng vào linh hồn.
Khiến giọng nói của Tần Ước im bặt, ngay cả người còn chưa nhìn thấy, sau lưng đã trong nháy mắt toát ra một thân mồ hôi lạnh.
Đợi đến khi anh ta định thần nhìn vào bên trong, liếc mắt một cái liền nhận ra người phát ra giọng nói âm u lạnh lẽo k.h.ủ.n.g b.ố đó.
Người nọ mặc áo sơ mi đen, quần dài đen, mái tóc dài đến bắp chân như dải lụa đen dùng một dải ruy băng đen buộc sau gáy.
Đôi mắt đen đó lạnh lùng nhìn Tần Ước, dường như giây tiếp theo sẽ đem anh ta c.ắ.t c.ổ vậy.
Đây là đại ca xã hội đen từ đâu tới vậy?
Tần Ước vội vàng trốn ra sau lưng Ngự Đan Liên một chút, nhỏ giọng nói: “Sư muội... à phi! Em họ, đây cũng là sư huynh của em?”
Ngự Đan Liên gật gật đầu nói: “Đây là Thất sư huynh của em Diệp Thanh Minh.”
Sau đó cô lại nói: “Người mặc đồ thể thao màu xanh lam ở giữa là Tam sư huynh của em Kỷ Hoài Tư.”
“Người còn lại mặc âu phục màu đen, là Tứ sư huynh của em Tô Minh Yến.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Hửm? Cái người một thân âm u lạnh lẽo kia, xếp hạng ch.ót?
Tần Ước bỗng nhiên cảm thấy không sợ như vậy nữa, đường đường chính chính ngẩng đầu nhìn về phía bọn họ.
Nếu nói cái nhìn vừa rồi, mang theo chút sợ hãi.
Vậy cái nhìn này liền mang theo chút soi mói cùng đ.á.n.h giá rồi.
Tần Ước soi mói nửa ngày, phát hiện ba người trước mặt này, anh ta thật sự không bới ra được một chút lỗi nào.
Một người nhìn một cái liền biết là một kẻ tàn nhẫn, có thể đem anh làm thịt xong xương cốt đều nghiền thành tro cho ch.ó ăn, ai cũng không tra ra được loại đó.
Vị này nếu cố bới móc, vẫn là có thể bới ra được chút lỗi, quá k.h.ủ.n.g b.ố rồi, bạo hành gia đình làm sao đối phó?
Nhưng anh ta không dám bới móc.
Hỏi chính là tiếc mạng.
Mà người thứ hai vẻ mặt nụ cười rạng rỡ, lớn lên cũng không tồi, nếu đem tóc cắt ngắn một chút uốn xoăn một cái, tuyệt đối là mức độ ở trong trường học chơi bóng rổ bị bạn gái đối thủ cổ vũ, đối thủ hận không thể đập một quả bóng vào mặt hắn.
Người này không tồi.
Người thứ ba... quá tổng tài bá đạo rồi, thoạt nhìn giống như là người sẽ nói ra câu: “Cô gái, cô đang quyến rũ tôi” vậy.
Tần Ước vừa đ.á.n.h giá, trên mặt vừa lộ ra một nụ cười ưu nhã mà không mất đi phong độ: “Các vị huynh đệ, lần đầu gặp mặt, rất vui được làm quen với các anh.”
“Quan hệ của các anh với em họ tôi tôi cũng biết, cũng rõ ràng, những năm tháng ở bên kia, các anh không quản ngại vất vả chăm sóc con bé, người anh họ là tôi đây ở đây, chân thành nói với các anh một tiếng cảm ơn!”
“Cảm ơn các anh!”
Khóe miệng Ngự Đan Liên giật một cái: “Anh họ, anh đến đây dưỡng bệnh, hay là đến diễn kịch vậy? Diễn thuyết à?”
Tần Ước chỉnh lại nút thắt cà vạt vốn không tồn tại trên áo sơ mi của mình, vô cùng nghiêm túc nói với Ngự Đan Liên: “Em là em họ anh, em dẫn đàn ông về nhà, người anh họ là anh đây chẳng lẽ không nên hỏi han một chút sao?”
“Huống hồ còn là mấy người đàn ông, cộng lại đều bảy người rồi! Anh họ anh dù sao cũng phải làm quen hết, để biết em thích người nào nhất chứ?”
Tần Ước vừa nói, còn vừa cố ý dùng ánh mắt soi mói quét qua trên mặt ba người Diệp Thanh Minh, Tô Minh Yến, Kỷ Hoài Tư.
“Em họ à, ý của em thì sao?”
Ngự Đan Liên nhìn anh ta như nhìn con ch.ó ngốc, sau đó nói: “Anh họ, anh có muốn tu tiên không?”
“Hả?”
“Anh muốn!”
Ngự Đan Liên lấy điện thoại ra, vừa vặn đem câu hỏi của mình và câu trả lời của Tần Ước ghi âm vào.
Cô quơ quơ điện thoại, sau đó nói: “Em lập tức nói cho dì biết, bệnh của anh vẫn chưa có chuyển biến tốt đẹp, vẫn là ở trong viện điều trị thì tiện hơn.”
“Bịch” một tiếng, Tần Ước trực tiếp quỳ xuống, hai tay hung hăng ôm lấy bắp chân Ngự Đan Liên.
“Em họ à! Làm người không thể vong ân phụ nghĩa nha! Anh họ anh vì em đã chịu bao nhiêu khổ cực nha! Anh họ anh không phải chỉ hỏi em thích người nào thôi sao, em liền muốn hành hạ anh họ.”
“Em dứt khoát trực tiếp g.i.ế.c anh họ anh đi!”
Diệp Thanh Minh vẫn luôn không nói chuyện, sau khi nghe thấy câu này của Tần Ước, trong đôi mắt đen kịt trong nháy mắt lóe lên một tia sáng.
Từng thấy người cầu sinh, chưa từng thấy người cầu c.h.ế.t.
Vừa vặn nhìn ngươi không vừa mắt lắm, ngươi đều đưa ra yêu cầu vô lý như vậy rồi, liền thỏa mãn ngươi đi.
Vọng tưởng dạy hư sư muội, đáng c.h.ế.t.
Tần Ước nhạy bén cảm nhận được sát khí, anh ta vừa ngẩng đầu, phát hiện Diệp Thanh Minh trong tay cầm một thanh kiếm đang tới gần anh ta, lập tức phát ra một tiếng hét ch.ói tai như chuột chũi: “Em họ cứu anh!”
Hoàn.