Sư Muội Qua Đây

Chương 273



 

“Đêm ở Ngọc Kinh thành rất yên tĩnh, khác với tông môn ở núi sâu rừng rậm, cũng khác với hội thẩm đường khắc đầy Hàn Sương trận hay Liệt Diễm trận, nhìn xa theo cửa sổ, có thể thấy núi non nhấp nhô nối liền nhau ngoài thành, cùng với một điểm sáng không tắt trên đỉnh núi xa xăm.”

 

Cộc, cộc, cộc.

 

Cửa bị gõ nhẹ.

 

Mí mắt Nhị Đại giật giật, qua mở cửa, Vân Nhược lập tức cúi người lẻn vào, không đợi hắn nói chuyện, đặt tay lên môi làm động tác im lặng, xoay người đóng cửa lại, rón rén bước vài bước về phía trước, mắt sáng rực lên:

 

“Đi, chúng ta xuất phát."

 

Nhị Đại cũng theo nàng hạ thấp giọng xuống:

 

“Không phải sư phụ muội đi cùng chúng ta sao?"

 

Mắt Vân Nhược mở tròn xoe:

 

“Sư phụ sao cải trang thành Tam Tiểu?

 

Dễ bị lộ lắm, mau, ngươi đi gọi Nhất Đại, chúng ta đi ngay bây giờ."

 

Nhị Đại hiểu rồi, lập tức cười rộ lên, lắc đầu nhìn nàng:

 

“Muội lừa người trong sư môn muội à?

 

Tính cách thật tệ."

 

“Cảm ơn đã khen."

 

Vân Nhược không nao núng.

 

Nhị Đại đang muốn đi gọi Nhất Đại dậy, từ ngoài cửa sổ lật vào một người, đưa một bộ quần áo và một tấm mặt nạ cho Vân Nhược:

 

“Tam Tiểu để lại ở tổng đường phía bên này, cô ấy và muội thân hình gần bằng nhau, chắc là mặc vừa."

 

“Đa tạ."

 

Vân Nhược không quan tâm, nhanh ch.óng ôm quần áo đi sau bình phong thay.

 

Nhất Đại và Nhị Đại cùng nhau lặng lẽ di chuyển tới góc xa bình phong nhất, cả hai cùng quay mặt vào tường.

 

Nhị Đại nheo mắt thẩm vấn Nhất Đại:

 

“Ngươi ra ngoài lúc nào."

 

“Vừa vào phòng trong liền ra ngoài."

 

Nhất Đại nói.

 

“Vậy ta ngây ngốc canh giữ?

 

Ta tưởng ngươi đang nghỉ ngơi chứ?"

 

Nhất Đại nhìn hắn một cái:

 

“Ngươi phản tỉnh lại tại sao ta ra ngoài ngươi không phát giác?"

 

Nhị Đại cười vô cùng rực rỡ:

 

“Ngươi nếu cố ý không cho ta phát giác ta có thể phát giác sao, ngươi cố ý giấu ta bây giờ còn bắt ta phản tỉnh bản thân à?

 

Lão đại, ngươi tương lai là muốn làm đường chủ hội thẩm đường đúng không?"

 

Nhất Đại nhíu mày:

 

“Chớ nói bậy."

 

Nhị Đại cười tủm tỉm:

 

“Vậy ngươi học bộ kia của đường chủ?

 

Mỗi lần nhiệm vụ gì hoàn thành không đủ tốt hắn liền giống ngươi vừa nãy, mặt không cảm xúc nói với ta, ngươi phản tỉnh lại tại sao lần này nhiệm vụ không viên mãn hoàn thành, ngươi giống hệt hắn."

 

Nhất Đại:

 

“..."

 

Nhất Đại im lặng một lát, nghiêm túc nói:

 

“Chớ mắng đường chủ, phải có lễ phép."

 

Nhị Đại điên cuồng:

 

“Câu này ngươi từ lúc nhỏ liền bắt đầu lấy ra dạy dỗ ta rồi, bây giờ không dùng được rồi!"

 

Nhất Đại thở dài một cái.

 

Trời tối đêm nặng, ba bóng người tận dụng đêm tối ra khỏi thành, một đường phóng nhanh.

 

Trong ba người hai người dẫn đầu cước trình cực nhanh, người phía sau chậm hơn một chút, nhưng c.h.ặ.t chẽ theo sau hai người không rơi lại phía sau, trời sắp sáng khi ba người miễn cưỡng tới bờ biển.

 

Nhị Đại dừng thân hình lại, quay đầu nhìn một cái, có chút kinh ngạc:

 

“Có phải muội khai gian cảnh giới thể mạch không?

 

Theo khá c.h.ặ.t nha."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Trên mặt Nhất Đại cũng lộ ra chút nghi hoặc.

 

“Ta... ta không..."

 

Vân Nhược chạy nhanh tới trước mặt họ, dừng lại không nói chuyện, cúi xuống liền thở hổn hển điên cuồng, dáng vẻ sắp ch-ết tới nơi, nửa ngày sau mới chống đầu gối nói xong một câu hoàn chỉnh, “Ta không khai gian."

 

“Tin tin tin."

 

Nhị Đại qua vỗ lưng thông khí cho nàng, tiện tay đưa bình nước cho nàng, “Muội đây cao lắm là ba tầng."

 

Vân Nhược nhận lấy uống ngụm nước, nhìn mặt biển sương mù buổi sáng còn chưa tan hết:

 

“Phải đi đường thủy?"

 

“Không phải là đi đường thủy."

 

Nhất Đại nhìn nàng chậm chạp nuốt xuống mấy ngụm nước, vẫn đang thở hổn hển, mặt không cảm xúc nói, “Bách Lý thế gia ở trên biển, đây là con đường tất yếu của chúng ta."

 

Tạm dừng một lát, hắn lại hỏi:

 

“Muội không say sóng chứ?"

 

“Không."

 

Vân Nhược từ trong cổ họng miễn cưỡng nặn ra một chữ.

 

Nàng cảm thấy tim mình đ-ập sắp nhảy ra khỏi cổ họng rồi, cả đời này chưa chạy nhanh như vậy bao giờ, còn chạy suốt một đêm, cổ họng như sắp bốc hỏa khói.

 

Vân Nhược nghỉ ngơi tại chỗ, Nhị Đại đi chuẩn bị thuyền, Nhất Đại giống như một cây b.út thẳng tắp đứng bên cạnh nàng, thấy nàng uống xong nước, móc từ trong túi trữ vật ra một hộp nhỏ, bốc một viên thứ màu xanh sẫm ăn xuống, không kìm được hỏi:

 

“Đây là gì?"

 

“Kẹo."

 

Vân Nhược khá hơn rất nhiều, vẫn đang thở hổn hển từng chút một, nhưng nói chuyện không thành vấn đề, “Nhuận họng."

 

Nàng đưa hộp kẹo về phía Nhất Đại:

 

“Thử không?

 

Sư huynh ta làm."

 

Nhất Đại nhìn một cái, trong hộp muôn màu muôn vẻ, đen đỏ vàng xanh tím cái gì cần có đều có, hình dáng cũng lộn xộn, tròn vuông đều dài khác nhau, tỏa ra một mùi thu-ốc thanh liệt, trộn lẫn mùi mật ong, Nhất Đại nhìn nửa ngày, không động.

 

Vân Nhược thấy hắn không động, tưởng hắn không hứng thú, lấy hộp kẹo lại.

 

Vừa thu về, Nhất Đại giơ tay qua lấy một viên ném vào miệng nếm thử, vẫn mặt không cảm xúc:

 

“Muội gọi cái này là kẹo?"

 

“Chứ không thì sao?"

 

Vân Nhược tự ăn một viên nữa.

 

Nhất Đại ngậm kẹo, má phồng một bên, chỉ cảm thấy ăn xuống cổ họng thoải mái, nói:

 

“Chúng ta gọi là thu-ốc."

 

Vân Nhược cười rộ lên:

 

“Cũng coi là thu-ốc, có điều thu-ốc sư huynh ta làm quá đắng, lo chúng ta không ăn, liền cho vào bên trong rất nhiều cao đường, nhưng d.ư.ợ.c hiệu là không đổi."

 

“Ừm."

 

Nhất Đại nhàn nhạt đáp một tiếng, không nói gì nữa.

 

Một lúc sau Nhị Đại quay lại, kéo tới một chiếc thuyền nhẹ nhỏ hẹp như lá liễu:

 

“Đi."

 

Vân Nhược nhấc chân suýt nữa ngã nhào, mãi mới đứng vững, chỉ cảm thấy hai cái chân chua xót không giống như của mình, thế là run chân đi về phía thuyền nhỏ, Nhất Đại lặng lẽ theo sau nàng, Nhị Đại cười mắt sắp không nhìn thấy nữa:

 

“Luyện luyện thể mạch của muội đi Vân cô nương, có cần đỡ muội không?"

 

“Không cần."

 

Vân Nhược cứng miệng nói, “Đang luyện đây."

 

Nhị Đại ngoảnh lại thấy má Nhất Đại phồng một cục, hiếu kỳ nói:

 

“Ăn gì đấy?"

 

“Kẹo nhuận họng ta cho."

 

Vân Nhược nói.

 

“Muội cho!?"

 

Nhị Đại vô cùng chấn kinh, đang muốn nói chuyện, bị Nhất Đại ngước mắt nhìn một cái, tặc lưỡi một cái, nuốt lời sắp nói ra miệng, chuyển hướng Vân Nhược, “Ta cũng muốn ăn, có mặt đều có phần."

 

“Nè."

 

Vân Nhược run chân bò lên thuyền nhỏ, đưa hộp kẹo cho Nhị Đại để hắn tự chọn.

 

Ba người đều lên thuyền, thuyền nhỏ đi vào trong sương mù biển dày đặc, nhanh ch.óng biến mất tung tích.