Sư Muội Qua Đây

Chương 321



 

“Được rồi."

 

Vân Nhược nói.

 

“Đa tạ sư muội."

 

Bách Lý Dạ nắm lấy tay cô vẫn chưa thu về, năm ngón tay thân mật đan vào kẽ ngón tay nhẹ nhàng ma sát, rơi xuống một nụ hôn trên thái dương Vân Nhược.

 

“Sư huynh?"

 

Vân Nhược ngẩng đầu nhìn hắn.

 

“Ừm?"

 

Bách Lý Dạ rủ mắt xuống, giọng điệu có chút lơ đãng, ánh mắt toàn bộ đều đặt trên người cô, nhìn mắt cô, “Không được?"

 

Vân Nhược nhìn Linh Tê đang gấp hai chân trước ngồi xổm bên cạnh tao nhã, mở to mắt:

 

“Linh Tê đang nhìn kìa."

 

Bách Lý Dạ cũng nhìn Linh Tê một cái.

 

Đôi mắt to tròn của Linh Tê nhìn họ, vô cùng khốn hoặc, lát sau quay người, bên cạnh thủy vực rộng lớn đột nhiên hiện ra một vách núi cao không thấy đỉnh, Linh Tê bước đi tao nhã vào trong hang động trong vách núi.

 

“Bây giờ được chưa?"

 

Bách Lý Dạ hỏi Vân Nhược.

 

Vân Nhược:

 

“..."

 

Đừng hỏi nha.

 

Thân hình Bách Lý Dạ nghiêng về phía trước, toàn bộ đều dán lên lưng Vân Nhược, cúi đầu gác cằm lên cổ cô, hai tay ôm vòng lại, không hôn cũng được, ôm một lát, nhớ nàng.

 

Vân Nhược không khỏi cười rộ lên:

 

“Con còn chưa đi học viện mà."

 

“Nhớ trước."

 

Bách Lý Dạ thở dài một tiếng.

 

Vân Nhược nhớ tới thời gian hai người ở trên biển, Bách Lý Dạ khá dính người, cô đi đâu cũng muốn theo, hai người hầu như cùng vào cùng ra, cũng không tránh ánh mắt của mọi người trên thuyền buôn, trừ buổi tối mỗi người về phòng khách ngủ, thời gian khác người của Bách Lý gia trên thuyền tới tìm Bách Lý Dạ, đều trực tiếp tới phòng Vân cô nương, đưa cơm cũng không đưa hai bên nữa, dù sao đại công t.ử của họ nhất định ở chỗ Vân cô nương bồi, ngày nào đó thời tiết tốt, Bách Lý Dạ còn cho người thả thuyền nhỏ đưa Vân Nhược ra ngoài câu cá chơi.

 

Trên thuyền nhỏ Bách Lý Dạ thích ôm cô như vậy, ôm toàn bộ thân thể cô vào lòng bao bọc lại, không muốn để lại một chút khe hở giữa bọn họ.

 

Vân Nhược nhích nhích thân mình, rút ra một cánh tay ôm eo Bách Lý Dạ, một tay móc cổ hắn kéo xuống, Bách Lý Dạ cúi người xuống, cô liền tiến tới hôn lên môi hắn một cái, Bách Lý Dạ nhìn cô:

 

“Không phải không hôn?"

 

Vân Nhược liền tiến tới hôn một cái nữa:

 

“Ai nói, một tháng đều không gặp được, muội phải hôn trước."

 

“Một tháng?"

 

Bách Lý Dạ nói, “Vậy là đủ rồi?"

 

Bách Lý Dạ cười nhìn cô, bộ dạng vô cùng dung túng, Vân Nhược liền được đằng chân lân đằng đầu ngẩng mặt hôn, Bách Lý Dạ cúi đầu xuống phối hợp cô, bị cô hôn xong môi lại loạn hôn trên mặt một trận, cuối cùng c.ắ.n nhẹ lên môi trên hắn một cái, đắc ý nói:

 

“Thế này mới đủ."

 

Bách Lý Dạ vùi đầu hôn hôn lên tóc cô, hơi thở đ-ánh vào bên tai Vân Nhược, nụ hôn nhẹ nhàng chuyển đến bên mặt, giọng khàn khàn, nhỏ giọng nói:

 

“Không đủ."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Hắn khống chế cằm Vân Nhược cũng c.ắ.n một cái lên môi cô, sau đó lại chỉ là hôn nhẹ lên môi cô, ngay lập tức vùi đầu xuống sâu hơn, để lại hơi thở ấm áp trên cổ cô, ánh mắt đặt trên cổ trắng ngần không chút tỳ vết của cô, có chút âm u khó phân, để lại một chuỗi chạm nhẹ nhàng.

 

“Vân Nhược."

 

Nghe thấy Bách Lý Dạ gọi tên mình, Vân Nhược mới hoàn hồn chút ít, dựa vào khuỷu tay hắn, tránh né nụ hôn mềm mại có chút ngứa trên cổ, phát ra một tiếng đáp lại ngay cả mình cũng hầu như không nghe thấy.

 

Làn da dưới môi phát ra tiếng rung nhẹ, là sự rung động của giọng nói Vân Nhược khi trả lời.

 

“Hôm qua tại sao bảo Lâm Vọng kiểm tra tay chân và cổ của Nguyệt Từ?

 

Nàng nghĩ Nam Cung Thiếu Trần sẽ làm gì Nguyệt Từ?"

 

Giọng Bách Lý Dạ nhạt nhòa, giống như chỉ tùy miệng hỏi, Vân Nhược lại cứng đờ toàn thân.

 

Phát giác ra sự thay đổi của cô, ánh mắt Bách Lý Dạ lại tối đi một phần.

 

Vân Nhược không nói chuyện, tay quấn trên eo hắn lại siết c.h.ặ.t, năm ngón tay nắm c.h.ặ.t quần áo hắn:

 

“Ta... sư huynh..."

 

Nghe thấy cô nửa ngày không nói ra câu nào, Bách Lý Dạ đột nhiên hối hận rồi.

 

Không nên hỏi.

 

Đêm đó một mình hắn cứ suy đoán trong lòng, cho dù cảm thấy căn bản không thể có chuyện khó tin như vậy xảy ra, vẫn làm hắn suýt chút nữa cảm xúc mất khống chế, hắn chọn thời điểm như vậy để bức hỏi Vân Nhược, cho dù biết chân tướng thì thế nào, chẳng lẽ hắn nỡ nghe Vân Nhược ở trước mặt hắn phanh khui quá khứ của mình, đem ân oán giữa nàng và Huyền Dương tông hồi tưởng lại một lần sao?

 

Bất kể quá khứ đó có giống như hắn suy đoán không.

 

Hắn muốn biết chân tướng, nhưng không nên là từ Vân Nhược ở đây.

 

Hắn ngẩng đầu nhìn Vân Nhược.

 

Ánh mắt Vân Nhược nhìn hắn có chút né tránh, dưới mắt trải ra một thần sắc phức tạp, dường như kinh ngạc hắn đột nhiên hỏi, nhiều hơn lại là bàng hoàng:

 

“Bách Lý Dạ, muội không muốn lừa huynh, nhưng muội..."

 

Nhưng cô không muốn nói, ít nhất không phải bây giờ, những ngày đẫm m-áu mà cô liều mạng muốn quên đi, cô vẫn chưa thể buông bỏ.

 

Cô không muốn Bách Lý Dạ gánh vác những điều này.

 

“...

 

Xin lỗi."

 

Bách Lý Dạ nói, “Sư muội, quên đi, coi như ta chưa hỏi."

 

Hắn cúi người xuống che mắt Vân Nhược, cúi đầu hôn cô, trong sự hoảng loạn và bất an của cô đem cô ép c.h.ặ.t vào người mình, làm cô cảm nhận được thân nhiệt của hắn, nghe thấy tiếng tim đ-ập của hắn, trong hơi thở quấn quýt của hai người quên đi tất cả vừa rồi.

 

“Nhớ ta là đủ rồi, Vân Nhược."

 

Hắn nhỏ giọng nói.

 

Về phần chân tướng, chính hắn sẽ đi tìm.

 



 

Ngày hôm sau Vân Nhược dậy rất sớm, thực ra cô cũng không ngủ được, nghi vấn đột nhiên tới của Bách Lý Dạ trong bí cảnh làm cô cả đêm trằn trọc, lại sợ ảnh hưởng tới Kỷ Nguyệt Từ, ép buộc mình nằm ngay ngắn trên giường, ngẩn người tới hừng đông.

 

Lúc vác hành lý đi ra Bách Lý Dạ nhìn thấy sắc mặt cô, khựng lại, cuối cùng không hỏi gì cả, đi tới nắm lấy tay cô:

 

“Đi thôi, trên đường mệt sư huynh vác muội."

 

Hắn thần sắc như thường, Vân Nhược tạm thời thở phào nhẹ nhõm.

 

Trên đường Bách Lý Dạ cũng không nhắc lại bất kỳ chuyện gì liên quan tới ngày đó cũng như trong bí cảnh, nói chuyện phiếm tầm thường với Vân Nhược, đi được nửa đường cô liền buồn ngủ, mơ màng, Bách Lý Dạ vác cô đi học viện, sắp tới quảng trường Ngọc Thạch đột nhiên cảm nhận được một tia khí tức nguy hiểm.

 

Bách Lý Dạ dừng bước.

 

Thời gian đã là đêm tối, trong khu rừng cây cối um tùm truyền ra mấy tiếng sột soạt, một điểm ánh đỏ nhanh như chớp lóe lên từ khe hở giữa bụi cây, một cảm giác khủng hoảng bị dòm ngó và chằm chằm dâng lên trong lòng.