“Đừng hoảng sợ.”
Vân Nhược chặn ở bên ngoài kết giới phòng hộ, vừa ngăn cản sự tấn công của Phệ Linh Thú, giọng nói không hề có chút hoảng loạn nào, “Kết giới ngọc có dự phòng, tìm một người đi kích hoạt kết giới ngọc dự phòng, người khác đi báo tình hình cho Tôn lão, trên người chúng ta đều có kết giới ngọc hộ thân, chút chướng khí này không cần lo lắng.”
“Ngươi mau lui về!”
Sư tỷ cùng đội hét lớn, “Vân Nhược, chúng ta cùng nhau đi tìm Tôn lão, yêu thú ở đây quá nhiều!
Những thứ này…… xem ra đa phần đều là Phệ Linh Thú, ngươi mau trở lại!”
“Ta thủ ở đây.”
Vân Nhược một kiếm hoa bức lui Phệ Linh Thú đang tấn công lên, tạm thời lui về bên trong kết giới phòng hộ, Phệ Linh Thú không vào được, mất đi mục tiêu tấn công, tất cả bắt đầu đụng vào kết giới, bắt đầu gặm nhấm linh lực đang vận hành trên pháp trận.
“Phệ Linh Thú quá nhiều rồi, pháp trận phòng hộ không biết có thể chống đỡ bao lâu, không thể để chúng vào được.”
Vân Nhược lắc cổ tay, linh kiếm bị gặm gần hết lập tức phục hồi, “Các ngươi đi tìm Tôn lão nói rõ tình hình, phải nhanh, biết đâu phương hướng khác cũng có tình hình tương tự.”
Nàng không nói tiếp, mấy người lại cảm thấy một luồng hàn ý dâng lên trong lòng.
Đúng vậy, phương hướng khác thì sao?
Trong núi Tình Thiệu sao lại có nhiều yêu thú như vậy?
Tiếng pháp trận linh lực bị gặm nhấm vang lên, trong lòng mọi người đều phủ lên một tầng u ám.
“……
Không được, ngươi phải đi cùng chúng ta!”
Long Pháp một tay tới bắt cổ tay Vân Nhược, “Ngươi một mình ở lại đây, ngươi muốn tìm ch-ết sao?!
Cho dù ngươi cảm thấy tu vi mình cao cường, đây cũng không phải lúc ngươi cậy mạnh!
Chẳng qua là đoạt giải quán quân Bách Xuyên Hội, đại hội mười năm ai không biết, cũng không phải là quyết đấu sinh t.ử, ngươi thực sự cho rằng mình đoạt quán quân có bao nhiêu lợi hại?
Đi!”
Tuy nhiên tay hắn lại không bắt được Vân Nhược.
Vân Nhược lùi ra mấy bước, xoay người ra khỏi kết giới phòng hộ, mấy người đồng thời lao về phía nàng, lại không dám bước ra khỏi kết giới phòng hộ, Long Pháp ngây người nhìn Vân Nhược, chỉ thấy nàng thong dong đi về phía trước, linh kiếm trong tay vẽ một vòng, xung quanh thân thể sáng lên mấy chiếc tam lăng chuỳ, mỗi một chiếc đều dài một tấc, hai đầu sắc nhọn, chậm rãi xoay tròn phát ra bạc quang, trong rừng lao ra mấy cái bóng, họ hầu như không nhìn thấy gì, chỉ có thể nghe thấy tiếng di chuyển nhanh ch.óng và tiếng xé gió.
Linh kiếm trong tay Vân Nhược vung lên, chiêu kiếm xuất ra, chướng khí xung quanh đều bị khuấy động, mấy người có thể nhìn thấy tư thế nàng nhẹ nhàng, kiếm trong tay lại hàn khí sâm sâm, chẳng qua là trong chớp mắt, trên kiếm của nàng đã đ-âm ch-ết một con Phệ Linh Thú, bị nàng vung tay hất ra.
Những người khác nhất thời ngây dại.
Họ thậm chí không nhìn rõ nàng g-iết Phệ Linh Thú như thế nào, càng không dám tưởng tượng nàng lại có thể ngưng tụ ra nhiều linh lực hoá vật như vậy, cho dù là người Thần Linh Mạch ngũ giai cũng không làm được.
Nếu nhớ không lầm thì Thần Linh Mạch của Vân Nhược vẫn là nhất giai nhỉ?
Vân Nhược c.h.é.m ch-ết mấy con Phệ Linh Thú, những con khác tạm thời ẩn nấp đi, ngồi xổm trong bóng đêm hổ rình mồi, từng chút từng chút hồng quang sáng lên trong bóng đêm, lại dày đặc nhấp nháy, khiến người ta lạnh cả người.
“Đi tìm Tôn lão.”
Nàng lại nói, “Yêu thú quá nhiều, ta không biết ta có thể thủ được bao lâu.”
“Ngươi…… ngươi quay lại cho ta!”
Long Pháp xông lên muốn chặn Vân Nhược, đưa nàng từ bên ngoài kết giới vào trong.
Sư tỷ bên cạnh lại gật gật đầu:
“Ngươi chống đỡ, chúng ta rất nhanh sẽ tìm Tôn lão quay lại!”
Nàng kéo mấy người rời đi, Vân Nhược nghiêng đầu nhìn một cái, nhấc chân đi vào trong rừng, thân ảnh rất nhanh bị chướng khí che khuất.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Vân Nhược!!”
Long Pháp tức giận với những người khác, “Các người có ý gì, muốn bỏ lại nàng chạy sao?
Bên ngoài đều là Phệ Linh Thú, nàng sẽ ch-ết đó!”
“Vân Nhược vừa rồi đã dùng thực lực nói cho chúng ta biết, nàng hiện tại không vấn đề gì, nhiệm vụ của chúng ta là mau ch.óng đem tình hình nói cho Tôn lão.”
Sư tỷ kéo hắn chạy về phía trước nói.
“Không được, ta không cho phép nàng làm như vậy……”
Long Pháp vùng thoát khỏi tay đang kéo mình quay lại đi.
“Long Pháp!”
Sư tỷ ch-ết ch-ết kéo hắn, “Ta thật sự phục rồi, ngươi có phải không có não không, hàng ngày tìm rắc rối của Vân Nhược khiến nàng chán ghét là ai?
Lúc mấu chốt ngươi lại không phân biệt được như vậy, mắng ngươi là lợn ta còn thấy oan ức cho lợn!
Vân Nhược ở lại đây thủ là để giành thời gian cho chúng ta, ngươi bớt khinh người, nàng lợi hại hơn ngươi nhiều, ngươi bây giờ đi ra ngoài chỉ làm vướng chân nàng!
Đồ ngu!
Đừng để ta khinh thường ngươi!”
Nàng không kéo Long Pháp nữa, xoay người nói với mấy người khác:
“Ta đi kích hoạt kết giới ngọc dự phòng, các ngươi đi tìm Tôn lão.”
“Ta đi cùng ngươi.”
Một người khác c.ắ.n c.ắ.n răng, bước lên một bước đứng cùng nàng.
Kết giới ngọc dự phòng ở ngay gần đó, cách biên giới rừng rất gần, nếu bên đó cũng có yêu thú, tình hình của họ sẽ rất nguy hiểm.
Nhưng Vân Nhược đã thủ được nơi này, không để yêu thú xâm nhập học viện, họ liền phải thủ được kết giới không để chướng khí trôi vào, nếu không đến lúc đó mọi người ngay cả đường lui cũng không có.
Chỉ có Long Pháp ngây người tại chỗ, hắn nhìn nhìn chướng khí ngày càng nặng trong rừng, thấp thoáng còn có thể nhìn thấy ánh sáng mà kết giới ngọc trên người Vân Nhược lóe lên, cuối cùng xoay người theo mấy người khác chạy về phía Trung viện.
Vân Nhược, ngươi chờ đó!
Đừng ch-ết đó!
Sắp chạy tới Trung viện, Long Pháp chỉ cảm thấy tim ngày càng chìm xuống, bởi vì chạy vào Trung viện không chỉ có họ, còn mấy tiểu đội chạy tới từ phương hướng khác, trong mắt mọi người đều có sự kinh ngạc và hoảng loạn tương tự:
“Bên các ngươi cũng có yêu thú!?”
Lại cả bốn phương hướng đều có yêu thú xâm nhập.
Học viện quả thực là bị yêu thú bao vây.
Vân Nhược trong chướng khí tạm thời vẫn coi như dư dả, nàng chọn ở lại thủ kết giới phòng hộ, một lý do là quả thực không thể để yêu thú chạy vào học viện, lý do khác là nàng còn muốn bắt Phệ Linh Thú sống.
Kình phong phía sau ập tới, Vân Nhược không động, tam lăng chuỳ bên cạnh đ-âm ra, phát ra tiếng đ-âm vào xương thịt tại nơi trống rỗng, Phệ Linh Thú hiện ra thân hình, bị xuyên thấu cổ rơi xuống đất.
Trong gió đột nhiên từ xa truyền đến mấy tiếng thét ch.ói tai, Vân Nhược lập tức hiểu ra.
Không chỉ có phía nam có yêu thú!
Yêu thú khác còn có thể bị kết giới phòng hộ ngăn cản lâu ngày, Phệ Linh Thú lại không nhất định, học sinh khác cũng không đối phó được.
Mấy cái bóng nhanh ch.óng lại ập tới, Vân Nhược lần này không còn cố gắng bắt sống, hàn quang trên lưỡi kiếm lóe qua, trong vài nhịp thở trên mặt đất xung quanh nàng đã rơi xuống hơn mười xác Phệ Linh Thú, mùi m-áu tanh lan tỏa trong rừng, càng khiến nhiều yêu thú đang rình mò trong bóng đêm rục rịch.