Nàng giãy giụa một chút, Bách Lý Dạ vững vàng bế nàng, một tay ngưng linh lực vẽ trận trên không trung thật nhanh:
“Muội cào đấy.”
Động tác giãy giụa của Vân Nhược dừng lại:
“A?”
“Tự nghĩ đi.”
Bách Lý Dạ vẽ xong trận, phù văn pháp trận lưu chuyển tỏa ra ánh bạc rồi biến mất, hắn bế Vân Nhược bước một bước vào sơn động.
“Tiểu sư tỷ!”
Giang Bắc Sơn lao tới đầu tiên, “Ta đợi huynh tỷ lâu lắm rồi, sao muộn hơn hôm qua, chẳng phải đã nói giờ đó hôm qua tới sao?
Bách Lý sư huynh huynh ngủ quên à?”
“Vân Nhược mới tỉnh.”
Bách Lý Dạ nói.
“Ồ, ra là thế.”
Giang Bắc Sơn lập tức nói, “Muộn thì cũng không sao, Lâm Vọng sư huynh cũng nói huynh tỷ sẽ muộn, ta sợ huynh tỷ vào sớm không thấy ai, liền luôn ở đây đợi, nước thu-ốc trong thùng tắm là mới thay, Lâm Vọng sư huynh nói để tiểu sư tỷ ngâm một canh giờ trước, việc này là quan trọng nhất.”
“Biết rồi.”
Vân Nhược rũ tay xoa đầu Giang Bắc Sơn, “Không hổ là tiểu sư đệ ta thích nhất.”
“Sư tỷ cũng chỉ có một mình ta là sư đệ mà thôi.”
Giang Bắc Sơn nghiêm túc nói.
Vân Nhược nhìn cậu:
“Cậu phản ứng ra rồi à?”
“Nghĩ ra từ lâu rồi.”
Giang Bắc Sơn nói, vui vẻ, “Dù sao cũng là sư đệ thích nhất, không sai khác gì đâu không sai khác gì đâu.”
Bách Lý Dạ đi tới bên suối đặt Vân Nhược xuống:
“Vậy Vân Nhược là sư tỷ thích nhất của muội sao?”
Giang Bắc Sơn nghẹn lại, một hồi lâu không trả lời được.
Vân Nhược phục rồi, chưa kịp nói, giọng Lâm Vọng liền vang lên:
“Ngươi sao lại nhàm chán thế, trước kia còn nói ta luôn bắt nạt Giang Bắc Sơn, chính ngươi ngược lại cũng không buông tha cậu ta.”
“Bắc Sơn chơi vui mà.”
Bách Lý Dạ nói, “Đi gọi Nguyệt Từ.”
“Rõ.”
Giang Bắc Sơn chạy như bay ra ngoài.
“Ra thể thống gì.”
Lâm Vọng lắc lắc đầu đi vào, đi tới bên hồ suối kiểm tra c-ơ th-ể Vân Nhược, ồ một tiếng, “Hồi phục tốt đấy, tốt hơn ta tưởng nhiều, xem ra A Dạ chăm sóc muội rất tốt, không để muội chịu tội khi chuột rút vào ban đêm.”
“Cái gì?”
Vân Nhược nghi ngờ nhìn hắn.
Kỷ Nguyệt Từ đi vào từ ngoài sơn động, ôm một chồng quần áo mới sạch sẽ, đuổi Lâm Vọng và Bách Lý Dạ ra ngoài, một lúc sau đi ra:
“Vân Nhược đang ngâm nước thu-ốc, ta đi nói với sư phụ chuẩn bị cơm nước, A Dạ cổ đệ bị sao thế?”
Tỷ ấy đi tới, bắt gặp ánh mắt của Bách Lý Dạ, giây tiếp theo mặt liền đỏ lên.
Kỷ Nguyệt Từ có chút lắp bắp:
“Ta, ta ra ngoài đây, đệ canh chừng sư muội…”
Lâm Vọng kéo Kỷ Nguyệt Từ, móc từ trong ng-ực ra kính râm đen sì đeo cho tỷ ấy, dắt tỷ ấy đi ra ngoài, lúc đi nhìn nhìn Bách Lý Dạ:
“Sư đệ, có phải nên quản lý cái não của mình không?”
Bách Lý Dạ:
“?”
Hắn vừa rồi cái gì cũng chưa nghĩ mà.
Hắn vào sơn động, suối nóng mù mịt suốt một đêm, hơi nóng lan tỏa, Vân Nhược ngâm trong thùng tắm, tối qua ngủ đủ hôm nay tinh thần khá tốt, nhìn thấy Bách Lý Dạ vào liền nằm bò tới bên thùng tắm:
“Sư huynh, tối qua cảm ơn huynh, vết thương trên cổ huynh…”
“Ta không sao.”
Bách Lý Dạ nói.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Vân Nhược có chút tự trách, còn muốn nói gì, nhìn thấy Bách Lý Dạ cởi áo bào:
“Huynh cũng muốn ngâm thu-ốc tắm?”
Bách Lý Dạ buồn cười nhìn nàng một cái:
“Ta ngâm suối nóng.”
“Ồ.”
Vân Nhược gật gật đầu.
Một lúc sau nàng nhìn Bách Lý Dạ không động, kỳ lạ nói:
“Chẳng phải muốn ngâm suối nóng sao?
Sao không ngâm?”
Bách Lý Dạ thở dài một tiếng:
“Muội nhìn ta ngâm?”
Vân Nhược lúc này mới phản ứng lại, quay người đưa lưng về phía hắn.
Phía sau truyền đến tiếng cởi quần áo sột soạt, tiếng xuống nước, một lúc sau giọng của Bách Lý Dạ vang lên:
“Nơi này đúng là một nơi tốt, Linh Tê này trong bí cảnh rốt cuộc có bao nhiêu không gian, sau này có thể khám phá.”
Vân Nhược không dám quay đầu lại, gật gật đầu:
“Được.”
“Sư muội cùng ta?”
Bách Lý Dạ hỏi.
“Được thôi.”
Vân Nhược tiếp tục gật đầu.
“Vậy nói xong rồi, sau này bất kể đi đâu, ta đều cùng sư muội.”
Vân Nhược cảm thấy câu nói này của hắn kỳ lạ thế nào, rõ ràng là cùng khám phá bí cảnh, sao lại biến thành bất kể đi đâu cũng cùng nhau?
Nhưng nàng cũng không có ý kiến gì với việc này.
“Được.”
Đợi nàng ngâm thu-ốc tắm một canh giờ, Bách Lý Dạ đã ra ngoài từ lâu, Vân Nhược lúc đứng dậy cảm thấy tay chân cũng không mềm nhũn, sảng khoái, tới suối nóng rửa sạch nước thu-ốc trên người, mặc quần áo đi ra.
Nàng lần đầu tiên ra khỏi sơn động, phát hiện cảnh sắc bên ngoài độc đáo.
Là một mảnh đất sỏi bằng phẳng, nước suối chảy ra từ sơn động bao quanh mảnh đất này, bốc hơi nóng ngùn ngụt, bốn phía trồng trúc xanh cao thấp không đều, xa xa là những ngọn núi nhấp nhô, gió nhẹ thổi qua, giống như một chốn yên tĩnh giấu trong núi, thanh tao tuyệt vời.
“Vân nha đầu ra rồi.”
Tiếng lớn của Vạn Tri Nhàn gọi.
Ông mới vào từ ngoài bí cảnh, trong tay xách hai hộp cơm, Vân Nhược vội vàng đi tới giúp đỡ, Vạn Tri Nhàn lại nhường tay, tự mình xách hộp cơm đi tới chiếc bàn đ-á duy nhất ở đây đặt xuống, bàn đ-á bên cạnh dòng suối chảy ra, hơi nóng của nước chưa thổi tới bàn đã bị gió thổi tan.
“Con ngồi đi.”
Vạn Tri Nhàn chỉ vào nàng, “Ta biết chuyện con làm ở học viện rồi.”
Vạn Tri Nhàn tiến lên vỗ vỗ vai Vân Nhược, lại xoa xoa đầu nàng:
“Tuyệt lắm, không hổ là đồ đệ của Vạn Tri Nhàn ta, sư phụ không nhìn lầm con, con đã cứu tất cả học sinh trong học viện, không để họ xảy ra chuyện gì…
Con lợi hại hơn sư phụ.”
“Có phần thưởng không?”
Vân Nhược cười lên.
“Cứu người muốn phần thưởng gì!”
Vạn Tri Nhàn ấn vào đầu nàng một cái, “Tuy nhiên, có, sư phụ tự tay làm đồ ăn cho con, đợi lần tới con về tông môn, sư phụ làm món Tuyết Thự con thích nhất, lâu lắm rồi không được ăn đúng không.”
Lâm Vọng bọn họ cũng vào từ ngoài bí cảnh, thân hình từng người xuất hiện, nghe vậy bất mãn nói:
“Sư phụ người ý gì?
Bàn thức ăn này không có phần của chúng con sao?”
“Tiểu sư tỷ một mình ăn không hết mà.”
Giang Bắc Sơn nói.
“Đúng thế.”
Kỷ Nguyệt Từ đi tới ngồi bên cạnh Vân Nhược.
Lâm Vọng qua đây đặt hộp cơm trong tay xuống, ăn ý quay người:
“Vậy chúng con ra ngoài đây, để sư phụ ở đây khen sư muội, khen đến khi cổng trận tạm thời bên phía A Dạ không chống đỡ được nữa thì thôi?”