“Nhất Đại vốn dĩ không phải người thích nói chuyện, ngồi xuống liền như lão tăng nhập định, Lão Tứ lặng lẽ đứng ở cửa canh cửa, cũng không có lời gì, Tam Tiểu đeo mặt nạ, bất cứ lúc nào cũng nhìn không thấy vẻ mặt của nàng.”
Chỉ có Nhị Đại, hắn và Bách Lý Dạ nhìn nhau, Bách Lý Dạ không hổ là Thiếu chủ thế gia từng trải, đối mặt với tình cảnh nhiều người im lặng như vậy không cảm thấy lúng túng, thần sắc tự nhiên nắm lấy ngón tay Vân Nhược, đang nhẹ nhàng nhéo tay mát xa cho nàng.
Nhị Đại:
“……”
Không biết tại sao cảm thấy bốn người bọn họ rất dư thừa.
Có điều bôn ba liên tục thời gian dài, có thể nghỉ ngơi một chút cũng tốt.
Nhị Đại lúc bị gọi dậy phát hiện mình nằm bò trên bàn ngủ quên mất, kinh hãi tới mức hắn trực tiếp lược bỏ bước tỉnh lại, trong một hơi liền đứng thẳng ở bên bàn, thở hổn hển một hơi mới hoàn hồn lại.
Hắn lại vô tri vô giác ngủ thiếp đi?
Chuyện này nếu là đang khi thi hành nhiệm vụ còn không xong đời, ch-ết cũng không biết ch-ết như thế nào.
Vẫn là trong tiềm thức hắn đã xem Vân Nhược là người có thể tin tưởng, trong ký túc xá của nàng hoàn toàn thả lỏng cảnh giác.
……
Bỏ đi, Nhất Đại còn ăn đồ Vân Nhược cho đấy, hắn ngủ một giấc cũng không tính là gì.
Bên ngoài trời đã tối, bởi vì chuyện yêu thú tập kích, học sinh sớm liền trở về ký túc xá, giáo tập nhìn thấy bốn vị Kim y sứ giả đi ra chỉ gật đầu chào hỏi một cái, cười với Vân Nhược:
“Muốn đi ra ngoài?”
“Ừm, đi bộ một chút, ở ký túc xá nghỉ ngơi hai ngày rồi.”
Vân Nhược nói.
“Về sớm chút.”
Giáo tập nói, “Pháp trận phía Nam vẫn chưa bổ xong, đừng đi về phía bên đó.”
“Đa tạ giáo tập nhắc nhở.”
Vân Nhược gật đầu.
Sau đó ra khỏi Đông viện liền dẫn bọn họ thẳng tới phía Nam.
Pháp trận trước đó bị hỏng một lỗ hổng vẫn chưa hoàn toàn bổ xong, thêm một cái pháp trận tạm thời mới giữ lấy, chỉ có thể phòng đồ vật bên ngoài tiến vào, không thể phòng người đi ra, mấy người xuyên qua bình chướng thủ hộ đi ra ngoài, trong rừng còn có chướng khí chưa dọn dẹp sạch sẽ, bị kết giới ngọc trên người bọn họ cản ra, bay lơ lửng bên cạnh giống như lưu lam.
Đi vào trong không bao lâu, Vân Nhược dừng lại, trước mặt là một cây cổ thụ thô to cao lớn.
Vân Nhược giơ tay ra, trên cành cây không một chút đồ vật ánh bạc lóe lên, xuất hiện một pháp trận thủ hộ, Vô Ngần Chi Thủy ngưng thành một khối dán lên tay nàng, lộ ra vật trong trận thủ hộ.
Một con yêu thú tuyết trắng nhe răng trợn mắt bị ghim c.h.ặ.t bốn chi, trong miệng c.ắ.n một đoạn da cứng không biết là của con yêu thú nào, hai mắt đỏ ngầu, nhìn thấy có người đi tới lập tức giãy dụa kịch liệt, vỏ yêu thú giữa răng bị c.ắ.n kêu răng rắc răng rắc, nhưng độ dẻo dai mười phần, c.h.ặ.t chẽ phong bế miệng nó.
“Phệ Linh Thú.”
Nhị Đại ngạc nhiên nhìn về phía Vân Nhược, “Ngươi bắt?”
Thế mà lại có người có thể bắt được Phệ Linh Thú sống.
Lão Tứ đột nhiên mở miệng:
“Ngươi đêm đó canh giữ học sinh học viện, g-iết nhiều yêu thú như vậy, còn có dư lực tới bắt một con Phệ Linh Thú?”
Ba vị Kim y sứ giả đều liếc hắn một cái, không có gì khác, trong lời nói của hắn đều không phải là nghi vấn, đối với tính cách của Lão Tứ mà nói, giọng điệu như vậy đã có thể coi là sùng kính đến mức có chút nịnh hót.
Đương nhiên, nịnh hót là ý nghĩ chủ quan của bọn họ.
“Còn sống có lẽ có thể nhìn ra điểm gì.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Vân Nhược nói, “Ta trước đó cũng g-iết một con ở khu vực nguy hiểm ngoài học viện, các ngươi nhìn ánh đỏ trong mắt nó, là từ trong c-ơ th-ể nó lan tỏa lên……”
Vân Nhược bắt con Phệ Linh Thú đầu tiên không có kinh nghiệm, để nó c.ắ.n nát ba góc nhọn chạy mất, con này nàng xử lý rất tốt.
“Bây giờ có thể tra.”
Tam Tiểu xoát một tiếng từ trong túi trữ vật kéo ra một dải dài công cụ, đều phân loại cắm vào trong bao da, rút ra hai con d.a.o nhỏ, đầu ngón tay linh lực lóe lên phủ lên lưỡi d.a.o.
Vân Nhược điểm mấy viên ba góc nhọn chiếu sáng cho nàng, tất cả mọi người quay lưng đi, chỉ để Tam Tiểu mài đao hớn hở hướng về phía Phệ Linh Thú.
Sau một thời gian dài, Tam Tiểu nói:
“Được rồi.”
Vân Nhược quay người, Bách Lý Dạ nhấc tay che mắt nàng lại:
“Đợi nàng dọn dẹp một chút.”
Tam Tiểu nhìn con Phệ Linh Thú trên thân cây đã hoàn toàn không còn khả năng phản kháng, bị nàng giải phẫu đại bộ phận, nhưng còn dùng linh lực treo mạng, lúc này mới phản ứng lại, mau ch.óng lắc ra một cái túi trữ vật đem Phệ Linh Thú bao lấy, ngày thường làm những việc này chỉ có Nhất Đại Nhị Đại Lão Tứ, hoặc người khác ở Hội thẩm đường, bọn họ ngược lại nhìn quen rồi, Vân Nhược lại vẫn chưa.
“Thế nào?”
Vân Nhược hỏi, “Có tra được manh mối gì không?”
“Có.”
Giọng điệu ôn hòa của Tam Tiểu có chút kích động, “Vân cô nương, ngươi giúp đại bận, trong c-ơ th-ể con Phệ Linh Thú này, có d.ư.ợ.c vật giống hệt trong c-ơ th-ể Lý Khương và Quan Thuật, rất nhiều, bởi vì nó vẫn còn sống, ta gần như làm rõ ràng toàn bộ thành phần d.ư.ợ.c vật, hơn nữa còn có một phát hiện rất lớn.”
Tam Tiểu thở dốc một hơi:
“Con Phệ Linh Thú này, là yêu thú bị phong ấn trong khe núi của học viện.”
Linh khí của các nơi linh sơn đều bởi vì vị trí và môi trường nơi ở khác nhau, sẽ có chút ít khác biệt.
Ví dụ nếu là linh sơn ở vùng cực bắc, linh tức tự mang theo khí lạnh băng, nếu là linh sơn giữa núi và nước, linh khí sẽ mang theo khí tức của nước.
Linh khí của núi Tình Thiệu mang theo khí tức tươi tốt, phảng phất gió núi thanh phong.
Vị trí nơi năm đại tông môn và thủ tông, học viện, đều có sào huyệt yêu thú bị trấn áp, ví dụ khe núi của học viện, ví dụ rừng mục nát của thủ tông Huyền Dương tông, những nơi này đều là cấm địa, chỉ có người bản tông mới có thể đi vào, khe đất của học viện sâu không đáy, tương đối mà nói khá an toàn, cũng là nơi bị người ngoài biết đến ít nhất.
Phần lớn yêu thú trong khe núi là扰 loạn nhân giới, xâm nhiễu trấn nhỏ bị trục xuất tới đây, cũng có rất nhiều yêu thú thích âm u bản thân sinh tồn ở dưới đất ẩm ướt không thấy ánh mặt trời.
Cấm địa của học viện, tự nhiên cũng chỉ có các viện trưởng mới có thể đi vào.
Nếu yêu thú bên trong có d.ư.ợ.c vật, là ai làm gần như không cần suy đoán thêm nữa.
“Đoạn Tại Thanh và chuyện này không thoát khỏi liên quan.”
Nhất Đại nói.
Mấy người nhìn nhau một cái, Tam Tiểu nói:
“Dược vật ta trở về muốn nghiên cứu lại một chút, nhưng chứng cứ này đã đủ rồi, có thể triệu Đoạn Tại Thanh Đoạn viện trưởng tới Hội thẩm đường một chuyến, cẩn thận hỏi một chút rồi.”
“Nếu ông ta c.ắ.n c.h.ặ.t không thừa nhận thì sao?
Học viện bị người xâm nhập phá hoại pháp trận, ông ta có thể đẩy hết lên người đó.”
Bách Lý Dạ hỏi.
“Chuyện thẩm vấn không cần các ngươi bận tâm.”
Nhị Đại cười nói, “Có điều nếu có thể, xin quý tông môn giúp một tay.”