Vưu Tiểu Thấm đắc ý mỉm cười:
“Rất cảm động đúng không?
Đừng lo cho ta, nếu có tình huống khẩn cấp, ta sẽ mau ch.óng gửi tin cho các ngươi, không cậy mạnh đâu."
“Muội lớn rồi."
Vân Nhược xoa đầu nàng.
A Hằng cũng tràn đầy mong đợi nhìn Vân Nhược:
“Tỷ tỷ, ta cũng lớn rồi."
Vân Nhược bật cười thành tiếng, đang định giơ tay lên, Vưu Tiểu Thấm đã nhanh ch.óng ấn đầu A Hằng xoa mạnh mấy cái:
“Ngươi lớn cái gì chứ, ngươi mới có chút xíu."
Vân Nhược bất lực nhìn nàng:
“Thứ lớn duy nhất của muội là gan, sao lại còn bắt nạt trẻ con?"
A Hằng nhảy dựng lên tố cáo:
“Ta không phải trẻ con rồi."
Vưu Tiểu Thấm lý trực khí hùng:
“Nghe thấy chưa, đệ ấy không phải trẻ con rồi!"
Trình Hoài đi tới:
“Ta cũng rất muốn ở lại, mạng này của ta coi như là Vân Nhược nhặt về."
“Không cần ngươi."
Vưu Tiểu Thấm lùi lại một bước, các học viên cùng lịch luyện đều xúm lại, bảy mồm tám lưỡi nói:
“Linh mạch của ngươi đều bị phong rồi, đừng ở đây kéo chân bọn ta, vạn nhất xảy ra chuyện gì còn phải bảo vệ ngươi...
Á phi phi phi, tuyệt đối không xảy ra chuyện không tốt!"
Trình Hoài:
“..."
Đây là kỳ thị không sai đi?
Thế là mọi người chia làm hai đường, Vân Nhược, Bách Lý Dạ, Kỷ Nguyệt Từ và các học viên bị phong linh mạch cùng về học viện, tìm cách giải khai linh mạch bị phong, Vưu Tiểu Thấm và những người khác đều lựa chọn ở lại, mọi người tạm thời chuyển vào trạm gác ngoại thành, thủ vệ trưởng dẫn theo hai đội người chuyển đồ tới cho bọn họ, đều là thành chủ phê chuẩn.
Vưu Tiểu Thấm biểu thị nàng có thể dạy tiểu A Hằng kiếm thuật và các loại chiêu thức, A Hằng vô cùng rối rắm:
“Vưu tỷ tỷ, ta học bản lĩnh với tỷ, có thể không làm đồ đệ của tỷ không?"
“Đương nhiên."
Vưu Tiểu Thấm coi mặt đệ ấy như bánh bao nhào nặn chơi đùa:
“Ta biết đệ có sư phụ rồi."
“Ừm!"
A Hằng dùng lực gật đầu hai cái, gật đến mức hơi ch.óng mặt.
“A Hằng thật dễ chơi."
Vưu Tiểu Thấm nói với Vân Nhược.
Vân Nhược cảm thấy nàng nếu như sau này đi Nhàn Vân Tông làm khách, chắc chắn cũng sẽ cảm thấy Giang Bắc Sơn rất dễ chơi.
Nhưng nàng sẽ bị Lâm Vọng tàn nhẫn áp bức.
Nhắc đến áp bức, Vân Nhược bỗng nhớ tới Lục T.ử Vân.
Không biết hắn sống ở Huyền Dương Tông thế nào...
Tương lai, bọn họ có trở thành kẻ thù đao kiếm tương hướng không?
Nếu Huyền Dương Tông thực sự là kẻ đứng sau thao túng tất cả, Lục T.ử Vân sẽ có thái độ gì?
Vân Nhược gần đây luôn nảy sinh cảm giác như vậy, đường phía trước mờ mịt, rõ ràng mới qua có mấy tháng, lại cảm thấy những ngày tháng bình yên trước kia ở học viện và Nhàn Vân Tông bỗng chốc trở nên rất xa xôi.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Đi thôi."
Bách Lý Dạ nói.
Vân Nhược bước lên trước, nắm lấy tay hắn.
Cho dù đường phía trước mờ mịt, nàng cũng phải đi tiếp, tuyệt không chìm đắm trong bất kỳ quá khứ nào.
*
Cách xa nghìn dặm, cấm địa Huyền Dương Tông, Hủ Hải Lâm.
Một kẻ khoác hắc bào bước đi vững vàng trên sợi xích sắt giữa núi, chỉ trong vài hơi thở đã đến ngoài Hủ Hải Lâm, không ít nơi bên trong cấm địa nhìn qua đầy rẫy chướng khí bao phủ, bị kết giới phong ấn bên trong, giống như từng tòa kiến trúc đen kịt và to lớn, thỉnh thoảng truyền ra tiếng yêu thú kêu gào, hai đệ t.ử Huyền Dương Tông canh giữ trên vách đ-á nơi lối vào, kẻ khoác hắc bào không nhanh không chậm trưng ra thông hành ngọc bài, hai đệ t.ử không nói lời nào, lui sang hai bên.
Qua vách đ-á là sơn lâm, gạch ngọc màu đen lát trên mặt đất nhìn ẩm ướt, pha tạp khí tức của sương mù và chướng khí quanh năm giữa núi, kẻ khoác hắc bào tăng nhanh bước chân, xuyên rừng vượt đồi, đi tới trước một tòa kiến trúc kiểu tháp màu đen.
Kiến trúc bao quanh chướng khí, cửa ra vào cũng có người canh giữ, hắn vẫn trưng ra ngọc bài đi vào.
Không khí bên trong kiến trúc lạnh lẽo, lối đi chật hẹp, trên tường hai bên thắp đủ đèn đuốc, nhưng lại vô cớ đem lại cảm giác u ám.
Là nơi Huyền Dương Tông giam giữ tội nhân trong tông môn, cũng là nơi đệ t.ử phạm lỗi chịu phạt.
Kẻ khoác hắc bào đi dọc theo lối nhỏ vào sâu bên trong, đến cuối mới đột nhiên sáng sủa ra, nhưng cũng không tính là đặc biệt sáng sủa, không gian trước mắt tuy lớn, ở giữa là lối đi rộng rãi, hai bên là dòng nước sâu thẳm chảy qua, đứng trên đài vuông ở giữa chính là Tông chủ Huyền Dương Tông - Tạ Minh Chi.
Một bên đài vuông là một cái giá rỗng, hai bên buộc xích sắt, lúc kẻ khoác hắc bào vào xích sắt đang lay động, bên trên lại không có người.
“Ngươi tới làm gì?"
Tạ Minh Chi hỏi.
Hai tay hắn đầy m-áu, men theo ngón tay nhỏ xuống.
Kẻ khoác hắc bào coi như không nhìn thấy:
“Trời lạnh, vốn muốn tìm ngươi uống chén r-ượu, ai ngờ tìm một cái đã tìm tới đây rồi, Tạ tông chủ, ngươi dạo này có phải tới quá thường xuyên không?"
Tạ Minh Chi rủ mắt không nói.
“Yo, ngươi tới rồi."
Phía bên kia đài vuông đi tới một bóng dáng áo trắng phấp phới, Nam Cung Thiếu Trần mỉm cười với kẻ khoác hắc bào, bưng nước trong tay tới trước mặt Tạ Minh Chi.
Tạ Minh Chi đưa tay xuống ngâm, rửa sạch m-áu trên tay, hỏi:
“Còn người không?"
“Còn lại một người."
Nam Cung Thiếu Trần nói.
“Mang người lên."
Tạ Minh Chi nói.
Nam Cung Thiếu Trần đi xuống, kẻ khoác hắc bào cởi mũ trùm và vải đen che mặt, lộ ra một khuôn mặt trẻ tuổi mà không nổi bật, cười nói:
“Nếu còn muốn thử người cuối cùng, Tạ tông chủ hà tất phải rửa tay."
Trên khuôn mặt nho nhã mà tự mang uy nghiêm của Tạ Minh Chi cũng lộ ra một tia lạnh cười:
“Có chuyện nói chuyện."
“Ta có thể có chuyện gì."
Kiều Lạc nói, “Chuyện cũ nhắc lại, ta giúp Tạ tông chủ lâu như vậy, Tạ tông chủ khi nào cho ta thứ ta muốn?"
Tạ Minh Chi nhìn hắn:
“Ngươi vài lần làm việc bất lực, còn cùng ta đề điều kiện trao đổi?"
Trên mặt Kiều Lạc lộ ra một biểu cảm không đồng tình:
“Lời không thể nói như vậy, hai lần thôi, sao lại thành 'vài lần'?"
Tạ Minh Chi lười để ý tới hắn, Nam Cung Thiếu Trần dẫn một người đi ra, hắn đi sau, người nọ đi trước, trên người mặc đệ t.ử phục của tông môn nào đó, biểu cảm trên mặt kinh hãi mà vặn vẹo, linh lực trong tay lúc ẩn lúc hiện, khi linh lực ngưng tụ trên ng-ực hắn liền sáng lên một vòng pháp trận màu bạc, khiến linh khí trên người hắn tiêu tán, khống chế hắn từng bước một đi lên đài vuông, giang hai tay xỏ tay vào xích sắt.
Kiều Lạc mắt sáng lên:
“Pháp khí thú vị, của Canh Tang thế gia?"
Nam Cung Thiếu Trần liếc nhìn hắn, Tạ Minh Chi thì căn bản không thèm để ý, đi tới trước mặt đệ t.ử tông môn đang tự khóa mình lại, cầm lấy ngọc bình trên bàn bên cạnh, trút tất cả thứ trong bình vào miệng hắn, đệ t.ử tông môn muốn giãy giụa nhưng không động đậy được, yết hầu cuộn trào, nuốt tất cả thu-ốc vào.