Nàng đưa qua một viên thượng phẩm linh thạch, cười nói:
“Đã có thịt cá sống, vậy chúng ta nếm thử vị tươi."
Bên cạnh nàng còn đứng một nam t.ử mặt không cảm xúc, nghe vậy tiến lên một bước:
“Không cần, chúng ta..."
Cô nương ngắt lời hắn:
“Đã tới thì tới rồi, ta mời khách."
Nàng cất bước đi vào trong t.ửu lâu, nam t.ử cười híp mắt và vị mặt không cảm xúc kia trao đổi một ánh mắt, một người vẫn mặt không cảm xúc, người kia mang theo nụ cười nhún vai, vui vui vẻ vẻ đi theo lên:
“Ta còn chưa ăn thịt cá tươi bao giờ."
Tiểu nhị t.ửu lâu lần nữa nhìn về phía hắn, lần này biểu cảm ẩn ý dưới đáy mắt sớm đã không còn, cười rạng rỡ như ánh mặt trời:
“Vậy khách quan phải nếm thử cho kỹ, thịt cá sống nhà ta là tươi ngon nhất!
Mấy vị từ ngoại châu tới sao?
Là lần đầu tới Ngọc Kinh Thành đúng không?
Ta lại giới thiệu cho mấy vị vài món chiêu bài?"
Nhị Đại cười nhìn Vân Nhược.
Tiểu nhị t.ửu lâu lập tức hiểu ra, chuyển hướng sang vị kim chủ là Vân Nhược:
“Cô nương có kiêng gì không?
Ta dễ giới thiệu cho cô."
“Đều được."
Vân Nhược nói.
Tiểu nhị t.ửu lâu dẫn họ tới nhã gian, nhanh ch.óng pha trà lên, thao thao bất tuyệt giới thiệu cho họ mấy món chiêu bài, Vân Nhược đều gọi tất cả, Nhất Đại vẫn luôn căng thẳng một khuôn mặt, Nhị Đại lúc đầu còn đang hưng trí bừng bừng chọn món, bị Nhất Đại mặt không cảm xúc nhìn vài lần, đành phải quy quy củ củ ngồi uống trà.
Gọi món xong, Vân Nhược móc ra một viên thượng phẩm linh thạch đặt trên bàn:
“Thăm hỏi ngươi một chuyện."
“Dễ nói!
Khách quan người hỏi!"
Tiểu nhị t.ửu lâu xoa xoa tay đứng một bên, mày hớn hở.
“Làm sao mới có thể vào Huyền Dương Tông?"
Vân Nhược hỏi.
“Ái chà khách quan ta liền nói mà!"
Tiểu nhị t.ửu lâu nói, “Ba vị người là tu sĩ đúng không, muốn vào thủ tông chúng ta đúng không, ta liền nói các người nhìn khí độ bất phàm mà, là chuyên trình tới đầu bôn sao?
Nhưng bây giờ muốn vào Huyền Dương Tông không dễ dàng đâu, người cũng thấy rồi, tu sĩ các nơi tới nhiều không đếm xuể, Ngọc Kinh Thành bây giờ không chỉ một nhà tông môn, bên ngoài khắp nơi đều là yêu thú dị động, không ít châu thành đều bị tai ương, chỉ có Ngọc Kinh Thành chúng ta bình bình an an kiên cố vững chắc."
Tiểu nhị hít thở một hơi:
“Đó chẳng phải là vì có thủ tông trấn thủ, kết giới ngọc và pháp trận phòng hộ của Ngọc Kinh Thành đều là hàng một đẳng cấp!
Chúng ta đều nhớ ơn của Tạ tông chủ thủ tông, thế không, chỉ cần là tiểu tiên sư tuần tra trong thành, ăn uống ở t.ửu lâu chúng ta đều không lấy tiền, nếu không phải thủ tông, đâu ra cuộc sống an ổn của chúng ta bây giờ người nói xem có phải không?"
“Bây giờ tu sĩ muốn vào thủ tông nhiều không đếm xuể, trong thành này không biết chờ bao nhiêu người đâu, cô nương người muốn đi vào, không đơn giản như vậy."
Tiểu nhị t.ửu lâu cúi lưng xuống, hạ thấp giọng một chút:
“Nhưng người tới hỏi ta liền coi như hỏi đúng người rồi, ta thực sự biết một con đường."
Hắn không nói tiếp, chỉ nhìn Vân Nhược.
Vân Nhược cười cười, lại lấy ra một viên kết giới ngọc trong suốt xinh đẹp đặt trên bàn, ngón tay lướt qua, kết giới ngọc phát ra ánh sáng màu bạc ôn hòa.
“Đây là..."
Mắt tiểu nhị t.ửu lâu thẳng ra, vươn tay tới, “Thượng phẩm kết giới ngọc!"
“Đường nào, nói nghe xem."
Kết giới ngọc bị Nhị Đại vớt lại trong tay, cười híp mắt nhìn hắn.
Tiểu nhị t.ửu lâu nhìn nhìn cửa nhã gian, đi lên đóng cửa lại, đi về hạ thấp giọng nói:
“Thực ra cũng không tính là con đường, ta nói khoa trương một chút, khách quan xác định nghe sao?
Nếu nghe xong người cảm thấy vô dụng..."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Không sao."
Vân Nhược nói, “Ngươi cứ nói là được."
Tiểu nhị t.ửu lâu được hứa hẹn, nói:
“Là tự ta phát hiện, gần đây có một vị tiên sư thủ tông thường xuyên tới trong thành, chắc chắn chính là tiên sư Huyền Dương Tông, tiểu tiên sư tuần tra thấy hắn đều sẽ gật đầu hành lễ, đôi khi hắn cũng tới t.ửu lâu ăn cơm, nhưng mỗi lần đều đưa tiền, là một người thiện tâm."
“Đưa tiền liền là người thiện tâm sao?"
Nhị Đại hiếu kỳ nói, “Đó chẳng phải là nên sao?"
“Chúng ta lại không thu tiền của tiên sư thủ tông!"
Tiểu nhị nói.
Nhị Đại vô cùng không đồng tình:
“Vậy có thể chỉ là nói lên rằng hắn không thiếu tiền thôi."
Tiểu nhị t.ửu lâu cạn lời nhìn Nhị Đại, chuyển hướng sang Vân Nhược:
“Cái này...
Cô nương ta liền làm sao nói tiếp?"
Nhất Đại rót đầy trà vào chén trước mặt Nhị Đại, ra hiệu hắn uống trà ngậm miệng.
Nhị Đại bưng chén trà lên, không nói nữa.
Tiểu nhị t.ửu lâu tố cáo thành công, lúc này mới tiếp tục nói:
“Hắn tới vài lần, ta liền nhớ kỹ hắn rồi, trước kia Ngọc Kinh Thành chúng ta chưa có nhiều tu sĩ tông môn tới như vậy, đường phố không chật chội thế này, cái này sắp sánh kịp lúc thủ tông tổ chức Bách Xuyên Hội rồi, lúc đó cũng vô cùng náo nhiệt nha...
Ồ nói quay lại chính đề, vị tiên sư kia thường xuyên tới trà quán đối diện uống trà, thỉnh thoảng cũng trò chuyện với tu sĩ trong Ngọc Kinh Thành, ta lén quan sát không ít thời gian đâu, không ít vị tu sĩ từng được hắn bắt chuyện, sau đó liền không xuất hiện nữa rồi."
“Cái này chẳng phải rất rõ ràng?"
Tiểu nhị t.ửu lâu bộ dạng chính mình phát hiện bí mật lớn, giọng nói hạ thấp hơn, “Những tu sĩ kia tất nhiên chính là được tuyển vào Huyền Dương Tông rồi!
Đời người thật là một bước lên trời!"
Nhị Đại cuối cùng nhịn không được:
“Chỉ thế thôi?
Ngươi lén quan sát mà tới?
Quan sát bao lâu, tu sĩ được bắt chuyện trông như thế nào ngươi còn nhớ không?
Vị tiên sư kia lại trông như thế nào?
Bọn họ đã nói những gì ngươi có nghe được một chút ít không?"
Tiểu nhị t.ửu lâu không đồng tình nhìn hắn:
“Ta làm sao có thể đi lén nghe, đó là chuyện của các tiên sư, đâu phải một người bình thường như ta có thể thám thính."
“Đa tạ."
Vân Nhược đẩy một viên kết giới ngọc một viên thượng phẩm linh thạch tới trước mặt tiểu nhị t.ửu lâu, “Thức ăn của chúng ta làm phiền lên nhanh chút."
Tiểu nhị t.ửu lâu nhận được thưởng, liên tục gật đầu, xuống lầu rồi.
Vân Nhược nhìn Nhất Đại và Nhị Đại:
“Thế nào, ta cảm thấy là một manh mối."
“Ừm."
Nhị Đại gật đầu.
Nhất Đại im lặng nửa ngày, nói:
“Thực ra không cần tốn kém như vậy."
“Hử?"
Vân Nhược ngẩn người một chút, không để ý nói, “Không sao, Nhàn Vân Tông chúng ta bây giờ có tiền rồi mà."
“Có tiền thật tốt nha."
Nhị Đại cảm thán.
Vân Nhược còn muốn nói gì, trong cổ áo chui ra một đoàn trắng xóa nhỏ bé, giương cánh bay ra ngoài cửa sổ, vòng quanh trên không trung một vòng, cắm đầu lao xuống trong đám đông.
Một lát sau, trên cầu thang t.ửu lâu truyền tới tiếng bước chân, nam t.ử khoác hắc bào Bách Lý Dạ đẩy cửa đi vào, trên vai ngồi xổm con truyền tin kê vừa bay ra ngoài, đi tới bên cạnh Vân Nhược ngồi xuống, cầm ấm trà trên bàn rót đầy chén trước mặt Vân Nhược, lại rót cho mình một ly, nói:
“Thế nào?"