“Hai tay Vân Nhược dính m-áu phun ra, nhìn Diệp Cảnh ánh mắt vừa kiên định vừa đau buồn.”
Diệp Cảnh mỉm cười:
“Vân Nhược, ta không trách muội…”
Kinh mạch vai ả bị phong ấn, động tác chậm lại, mấy chiêu liền bị Vân Nhược khống chế.
Chỉ cần mang Diệp Cảnh về Hội Thẩm đường, Kỷ Nguyệt Từ có thể trực tiếp từ ả lấy được không ít tin tức.
Thế nhưng biến cố lại nổi lên, nói thì chậm mà xảy ra thì nhanh, một đạo linh lực mạnh mẽ trong nháy mắt liền đến trước mặt Vân Nhược, ý thức nàng kịp nhận ra, thân thể lại không kịp né tránh.
Phía sau một đạo kiếm khí mạnh mẽ tương đương bay tới, hai đạo linh lực đ-ập vào nhau.
Bách Lý Dạ lướt tới ôm lấy Vân Nhược lùi lại một bước, linh kiếm trong tay trực tiếp bị đ-ánh nát.
Một bóng đen cũng đồng thời nhàn nhã đi tới, ung dung chắn trước mặt Diệp Cảnh, giọng nhạt nhẽo:
“Chưa đi sao?”
Diệp Cảnh ôm vai đứng dậy, nói:
“Sư phụ, đừng g-iết muội ấy.”
“Ta mà không tới, muội đã bị muội ấy mang đi rồi.”
Bóng đen cả người bọc trong áo bào đen, giọng nói không phân biệt nam nữ.
“Là ngươi.”
Vân Nhược và Nhị Đại đồng thời nhận ra kẻ đó.
Là kẻ áo đen đã g-iết Lý Khương.
“Thật có duyên nha cô nương, lần trước ngươi đã cản ta không ít thời gian.”
Kẻ áo đen nói, “Có điều hiện tại không phải lúc chúng ta cắt磋.”
Hắn nói chưa dứt lời, màn chắn kết giới ngọc phía trên ngoại thành xa xa đột nhiên sáng lên một đạo ngân quang.
Một ngọn núi nhỏ xuất hiện bên ngoài thành Ngọc Kinh, chậm rãi đi về phía này, chướng khí màu đen trong đêm tối bị ánh trăng phác họa hình dáng, lan rộng lặng lẽ như sương mù.
Màn chắn kết giới ngọc lại sáng lên một chút ánh sáng, một bóng ma nhanh đến mức gần như không nhìn rõ lướt qua bên ngoài màn chắn, linh quang trên màn chắn dường như bị gặm mất một chút.
Tiếp theo, vô số bóng đen lao đến bên màn chắn, tiếng nhai ngấu nghiến khiến người ta rợn tóc gáy vang lên trong bóng tối.
Chỉ trong mấy hơi thở, trên màn chắn liền bị phá ra một cái lỗ, vài cái bóng đen nhanh như chớp nhảy vào trong, hòa vào trong bóng tối.
“Bách Lý Dạ!”
Vân Nhược gọi một tiếng.
“Đi.”
Bách Lý Dạ và nàng đồng thời nhảy lên, chạy về phía biên giới màn chắn bị phá hỏng.
Nhất Đại và Nhị Đại thì xoay người chạy vào trong thành.
Hai bên ăn ý chia quân hai đường, Vân Nhược và Bách Lý Dạ đi ngăn chặn yêu thú, Nhất Đại và Nhị Đại thân phận Kim Y sứ giả hiện tại liền phát huy tác dụng, đi thông báo cho thành chủ giới nghiêm, cũng như yêu thú xâm nhập các tông môn tiên gia đóng quân trong thành.
Kẻ áo đen nhìn họ rời đi, không hề ngăn cản, thong dong vỗ vỗ lên vai Diệp Cảnh, giải khai kinh mạch bị phong ấn của ả, mang ả rời đi.
Nhiều lần đối mặt với yêu thú vây thành, Vân Nhược và Bách Lý Dạ sớm đã có kinh nghiệm, một người đi kiểm tra pháp trận phòng hộ bên thành, một người g-iết ch-ết Phệ Linh thú.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Màn chắn kết giới ngọc bị phá không thể tu sửa, chỉ có thể dùng pháp trận tạm thời của Bách Lý Dạ điền vào.
Các tông môn tiên gia ngoại thành chạy tới, nhìn yêu thú tràn tới bên ngoài thành đều ngu người ra.
Lúc yêu thú khắp nơi dị động nổi lên họ liền chạy tới thành Ngọc Kinh, dưới sự bảo vệ của Huyền Dương tông căn bản không trải qua trận thế như vậy, phản ứng đầu tiên lại là vội vàng rút vào khu vực nội thành.
“Qua đây giúp một tay!”
Vân Nhược hét lớn.
“Đó là Phệ Linh thú đấy!”
Tông chủ một tông môn nhỏ gào lên, “Cô muốn chúng ta đi nộp mạng sao?”
Hắn dẫn theo đệ t.ử nhà mình liền muốn chạy, trên đường rút lui đột nhiên hạ xuống một đạo kiếm ý, tiếng ù ù vang dội, mấy bên khác rút lui về nội thành trên đường đều xuất hiện một đạo kiếm ý, chấn động uy h.i.ế.p cảm mười phần, ngăn lại tất cả tu sĩ tông môn.
“Chư vị, trong thành còn vô số người bình thường.”
Vân Nhược trầm giọng nói, “Các người phải đứng ở phía trước, không ai được phép lui.”
Hưởng ứng lời nói của nàng, sáu đạo kiếm ý áp xuống thêm vài phần, đệ t.ử nhỏ tu vi thấp đã chịu không nổi, ngưng ra linh kiếm kinh hãi đối kháng với kiếm ý.
Một nữ tông chủ trong vài tông môn giơ tay bảo vệ đệ t.ử nhà mình, nhìn kiếm ý cảm giác áp bách ngày càng thịnh, nhìn về phía Vân Nhược:
“Giúp thế nào, kết giới ngọc là của Huyền Dương tông, chúng ta không thể chú linh, pháp trận tông môn chúng ta cũng không ai tinh thông.”
“Thủ vững cái lỗ hổng này.”
Vân Nhược nói, “Đừng để yêu thú tới gần, chướng khí nếu vào rồi thì xua tan đi.”
“Còn Phệ Linh thú…”
Một cái bóng nhanh nhẹn lướt vào từ nơi kết giới ngọc bị vỡ, nhảy lên người Vân Nhược, há miệng liền c.ắ.n về phía cổ nàng, người nhìn thấy căn bản không kịp phản ứng, nữ tông chủ đó đồng t.ử co rút, linh kiếm ngưng ra muốn tiến lên giúp đỡ, trong lòng lại biết đã không kịp.
Thế nhưng giây tiếp theo, miệng Phệ Linh thú há ra phụt m-áu phun ra, bị xâu trên mũi kiếm của Vân Nhược, móng vuốt cũng rũ xuống trên người nàng.
Không ai nhìn rõ Phệ Linh thú bị g-iết thế nào.
“Phệ Linh thú giao cho ta, chư vị tập trung thủ ở đây là được.”
Vân Nhược cầm kiếm đứng một mình bên ngoài lỗ hổng màn chắn kết giới ngọc, thân hình mảnh khảnh, gió đêm thổi rối tóc mai, bên cổ dính vài giọt m-áu tươi, khuôn mặt trắng nõn trong đêm đen phảng phất như đang khẽ phát quang:
“Chỉ cần ta chưa ch-ết, không một con Phệ Linh thú nào có thể vào được.”
Lời nàng nói kiêu ngạo tột cùng, khuôn mặt nhìn về phía mọi người lại mang theo phách lực kỳ lạ khiến người ta không thể không phục.
“Được.”
Nữ tông chủ đó gật gật đầu.
Các tông chủ khác cũng đành đồng ý, mặt mày khổ sở đi lên phía trước.
Sáu đạo kiếm ý treo phía sau con đường đều trở về quanh thân Vân Nhược, cắm phập vào lỗ hổng màn chắn, kiếm ý màu vàng hóa thành phù văn, mang theo hơi thở khiến người ta rùng mình trải rộng ra, hóa thành pháp trận tiêu dung trên màn chắn trong suốt.
Có kiếm ý của Bách Lý Dạ gia trì, màn chắn phương này tạm thời coi như vững chắc, chỉ cần vài tông môn này có thể thủ được đừng để yêu thú xông vào, tạm thời xua đuổi chúng ra ngoài, khu ngoại thành nơi họ ở chính là an toàn.
Dù sao cũng là tông chủ có thể sáng lập tông môn, dù chỉ là tông môn nhỏ, các tông chủ nhanh ch.óng phản ứng lại, bảo đệ t.ử thủ vững màn chắn xua tan chướng khí lọt vào, các tông chủ thì đích thân tới khu vực bên ngoài màn chắn xua đuổi yêu thú, chỉ cần mối đe dọa Phệ Linh thú không còn, họ cùng nhau ngăn các yêu thú khác bên ngoài không thành vấn đề.
Vân Nhược g-iết sạch Phệ Linh thú khu vực này, vừa định nghỉ ngơi một lát, chợt thấy lửa cháy khắp nơi từ xa, tiếng kêu t.h.ả.m thiết vang lên từ các hướng khác nhau.
“Vân cô nương!”
Trong chướng khí một màn chắn kết giới ngọc quang mang lóe lên, nữ tông chủ đó lướt tới, “Trên các hướng khác cũng xuất hiện yêu thú, có không ít Phệ Linh thú, còn có Huyền Dương tông… họ đã đóng tất cả các cổng thành ra vào nội thành Ngọc Kinh, chúng ta bị kẹt ở ngoại thành rồi.”