Pháp trận “vù" một tiếng sáng lên, Tạ Minh Chi mang theo Thẩm Thương Nhất và Nam Cung Thiếu Trần từ không trung đi ra, Tạ Minh Chi vội vã đi ở phía trước nhất, trầm giọng nói:
“Thiếu Trần đợi Bạch Lăng qua đây, các ngươi về bắt người, đừng để nhóc đó chạy, Thương Nhất và ta đi đón A Nhược.”
“Rõ.”
Nam Cung Thiếu Trần dừng bước chân, Tạ Minh Chi và Thẩm Thương Nhất đi rồi, pháp trận ảm đạm đi, hắn chán chường đợi tại chỗ, không quan tâm tình hình trong thành ra sao.
Không lâu sau Bạch Lăng mấy lần nhảy nhót tới viện, thần sắc lạnh nhạt:
“Sớm gọi ngươi g-iết sạch đi.”
“Ai biết hắn có thể chạy ra, còn chọn đúng thời cơ này, ta và sư phụ chân trước đi, chân sau hắn liền chạy, còn mang đi một vật thí nghiệm.”
Nam Cung Thiếu Trần bất lực nói, “Pháp trận kia của ngươi có thể cảm giác được hắn ở đâu nhỉ.”
Bạch Lăng im lặng không nói, lát sau xoay người đi ra ngoài viện, Nam Cung Thiếu Trần thong thả đi theo.
“Chúng ta theo sau.”
Sau khi họ đi, Vân Nhược nói nhỏ.
“Được.”
Bách Lý Dạ nắm lấy tay nàng, nắm c.h.ặ.t đ.ầ.u ngón tay hơi run rẩy của nàng, không hỏi gì cả, cúi đầu thương lượng với nàng, “Hay là muội đợi ta ở đây?
Ta theo dõi qua đó xem sao.”
Vân Nhược lắc đầu.
Nhất Đại Nhị Đại lướt tới, mấy người nhỏ giọng giao đàm vài câu.
Vừa rồi Nam Cung Thiếu Trần họ nói người trốn rồi, còn mang theo một vật thí nghiệm, vậy họ cũng không cần vào Huyền Dương tông để dò xét nữa, chỉ cần theo dõi Nam Cung Thiếu Trần và Bạch Lăng, nói không chừng liền có thể tìm được chứng cứ Huyền Dương tông thí nghiệm d.ư.ợ.c vật.
Kẻ bỏ trốn kia có lẽ chính là đệ t.ử tông môn bị bắt cóc, họ phải cứu người xuống.
*
Lục T.ử Vân và Ngọc Tinh khó khăn lắm mới trốn được khỏi Huyền Dương tông.
Họ không thể đi bất kỳ đỉnh núi và đường thông giữa các đỉnh núi nào, chỉ có thể đi khe núi dưới vách đ-á, hắn vì lần bỏ trốn hôm nay cố gắng để thân thể khôi phục tới trạng thái tốt nhất, đem thu-ốc đối chứng trong tay ăn sạch, thu-ốc Vân Nhược cho hắn hắn vốn là không nỡ ăn, một hộp kẹo thu-ốc muốn để dành làm kỷ niệm đều cho Ngọc Tinh, trên đường đã bị ăn hết.
Hai người gần như dùng tốc độ nhanh nhất men theo lộ trình đã quy hoạch từ trước chạy bán sống bán ch-ết, tìm thấy một trận pháp truyền tống lâu ngày không dùng, linh lực tàn dư bên trong đưa họ ra khỏi Huyền Dương tông.
Tin tốt, rời khỏi Huyền Dương tông rồi.
Tin xấu, ở rừng núi gần thành Ngọc Kinh.
Trong thành Ngọc Kinh đầy đệ t.ử Huyền Dương tông, tai mắt của Tạ Minh Chi khắp nơi đều có, Lục T.ử Vân căn bản không dám dẫn Ngọc Tinh vào thành.
Mục tiêu của họ là tới Hội Thẩm đường.
“Ưm…”
Ngọc Tinh theo Lục T.ử Vân chạy cuồng, đến một khe suối, đột nhiên cúi eo ngồi xuống, năm ngón tay khẽ co rút, trước khi Lục T.ử Vân chạy lại đây nàng giấu tay vào dưới tay áo.
“Có khỏe không?”
Lục T.ử Vân ngồi xổm bên cạnh nàng.
“Khỏe.”
Ngọc Tinh nói, “Ta hoãn chút.”
Linh mạch bị thay thế của nàng trong thân thể đau nhức như bị đốt cháy lên, nàng c.ắ.n c.h.ặ.t răng nén tiếng rên rỉ xuống, nói:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Đi!”
Họ phải nhanh ch.óng chạy đường.
Họ lội nước mà qua, đôi chân ngâm trong dòng nước suối mát lạnh chảy trôi, ngược lại khiến Ngọc Tinh dễ chịu hơn không ít, vừa đi tới giữa dòng suối, phía sau truyền tới tiếng bước chân, hai bóng dáng mấy hơi thở liền tới bên nước, đều mặc đồ trắng, một người nho nhã, một người lạnh lùng sắc bén.
“Chạy cũng nhanh thật.”
Nam Cung Thiếu Trần cười nói.
Ngọc Tinh chỉ cảm thấy tim lạnh ngắt, Lục T.ử Vân một phát kéo nàng hộ nàng ở sau lưng, trong tay tức thì ngưng ra linh kiếm, một kiếm vung ra, kiếm khí trên nước suối khuấy lên vài tầng màn nước, che chắn tầm mắt người tới, hắn đẩy Ngọc Tinh một cái, nói nhỏ:
“Trốn đi, ta cản họ!”
“Cản ai?”
Thế nhưng Ngọc Tinh chưa kịp động, trước mặt hai người liền vang lên giọng nói của Nam Cung Thiếu Trần, một đạo kiếm khí c.h.é.m đứt màn nước khuấy lên c.h.é.m tới mạnh mẽ, Lục T.ử Vân nghiến răng dùng linh kiếm chống đỡ, bị kiếm khí đẩy lùi vài bước suýt ngã xuống nước, chật vật đứng vững thân hình.
“Ngươi vẫn đang thủ hạ lưu tình.”
Bạch Lăng nói.
Nam Cung Thiếu Trần xua xua tay:
“Phi, kẻ phía sau kia là vật thí nghiệm trân quý, khó khăn lắm mới thành công, không thể g-iết ở đây được, thí nghiệm của sư phụ còn chưa hoàn thành, phải giữ lại nàng.”
“Vậy ngươi đi bắt vật thí nghiệm kia, ta đi g-iết người.”
Bạch Lăng lạnh lùng nói.
“Cũng không được.”
Nam Cung Thiếu Trần nói, “A Nhược khá thích hắn, ngày nào cũng tìm hắn chơi.”
“Chậc.”
Bạch Lăng không kiên nhẫn, “Đều bắt lại là được chứ gì.”
Hắn lướt người tập kích về phía Lục T.ử Vân, chiêu chiêu đều là chiêu hiểm, căn bản không giống Nam Cung Thiếu Trần thủ lực, Lục T.ử Vân vốn trước đó ở Hắc Tháp Lâu đã bị thương nặng, lại không dám đi tìm y sư ch-ữa tr-ị, dựa vào thu-ốc Vân Nhược cho để sống tạm, đâu đỡ nổi thế công sắc bén của Bạch Lăng, không lâu sau liền bị một đạo kiếm khí đ-ánh trúng, tuy Bạch Lăng thời khắc cuối cùng thu lực, hắn cũng không chống nổi rồi, khiên cưỡng đỡ đòn này, linh kiếm trong tay tiêu tán, quẹt trên mặt nước bay ngược ra ngoài, nện sống dở ch-ết trên bờ.
Bạch Lăng phản tay thu hồi linh kiếm, bước tới.
Một bóng dáng từ phía sau huynh ấy bay nhanh lướt qua, ám văn trên váy áo màu xanh nhạt thoáng qua một tia kim mang, theo đó là kiếm khí sắc bén băng lạnh, đầy trời nộ ý, chiêu chiêu đều hung hiểm dứt khoát, bức Bạch Lăng không ngừng lùi lại phản kích, lại phát hiện chiêu thức của mình luôn có thể bị trong nháy mắt phá giải, không khỏi trong lòng kinh hãi, nổi lên sát ý, bóng dáng kia lại hướng về phía sau lùi đi.
Bạch Lăng nhìn thấy bóng dáng chạy về phía Lục T.ử Vân, biểu cảm trên mặt đột ngột khựng lại, sát ý trong mắt tan biến sạch.
Nam Cung Thiếu Trần vốn định đi bắt Ngọc Tinh, nhìn thấy bóng dáng màu xanh nhạt, cũng dừng bước chân.
Phẫn nộ và hận ý trong lòng Vân Nhược đè ép nỗi sợ hãi bản năng của nàng, chắn giữa huynh ấy và Ngọc Tinh, linh kiếm trong tay múa một đóa kiếm hoa đơn giản, váy áo bị ướt, điểm m-áu trên quần áo bị nước loang ra, trông giống như nàng bị thương, vết thương đang chậm rãi rỉ m-áu ra ngoài vậy.
“Cô bị thương?”
Nam Cung Thiếu Trần và Bạch Lăng gần như đồng thời mở miệng, cùng bước lên một bước hướng về phía Vân Nhược.
Một bóng dáng từ trên không tới, vung kiếm quét sạch hạo nhiên kiếm khí ép lùi hai người tiến lên, đạp nước mà qua đi tới trước mặt Vân Nhược, nghiêng đầu nói:
“Sư muội, không sao chứ.”
“Không sao.”
Vân Nhược cúi eo đi xem xét tình hình của Lục T.ử Vân và Ngọc Tinh.
Bách Lý Dạ ngước mắt nhìn hai người trên bờ.
Bạch Lăng ánh mắt không chớp mắt nhìn Vân Nhược đang ngồi xổm bên cạnh Lục T.ử Vân, Nam Cung Thiếu Trần thì nhìn Bách Lý Dạ, biểu cảm trên mặt từng chút từng chút thu liễm lại, cười với huynh ấy một cái, đáy mắt lại là hàn ý lạnh lẽo không che giấu lan rộng lên.