Phía sau anh ta, năm sáu con ch.ó ngao Tây Tạng đang nhìn tôi chằm chằm, ánh mắt đói khát, nước dãi nhỏ tong tỏng xuống đất.
Đầu óc tôi trống rỗng trong thoáng chốc.
Trong cốt truyện, kết cục của nhân vật phản diện Tống Tuyết Quan chính là bị chó ngao xé xác.
Cơn đau ảo giác khi bị bầy chó hoang xâu xé khiến tim tôi gần như ngừng đập.
Dư Chân Chân run rẩy thu mình trong lòng Trầm Châu, ngoan ngoãn dụi vào cằm như một con mèo nhỏ.
Trầm Châu rõ ràng rất hưởng thụ dáng vẻ này của cô ta, ngón tay nhịp nhàng vuốt ve mái tóc mềm mại:
"Nhìn xem, bây giờ em ngoan biết bao. Không có Túc Hòa, không có Lăng Tầm, cũng không có Tống Phong Trì. Rất yên tĩnh, không ai có thể quấy rầy chúng ta."
Anh ta cầm lấy một lọn tóc của Dư Chân Chân, đưa lên chóp mũi khẽ ngửi:
"Chỉ cần có mùi của tôi là đủ rồi."
Nghe thấy tên của Tống Phong Trì, tim tôi thắt lại:
"Tống Phong Trì đâu? Anh đã làm gì nó?"
Trầm Châu không hài lòng vì tôi xen ngang. Anh ta đột nhiên buông dây xích, một con ch.ó ngao lập tức lao tới.
Nó dừng lại ngay trước mặt tôi, chỉ cách chưa đến mười centimet. Hơi thở tanh tưởi của nó phả lên mặt tôi, nước dãi rơi xuống trán.
Tôi hoảng loạn lùi lại theo bản năng, nhưng bị dây trói kéo ngã xuống đất.
Chỉ đăng truyện Cơm Chiên Cá Mặn, Cá Mặn Rất Mặn và MonkeyD
Trầm Châu bật cười sảng khoái khi nhìn thấy cảnh đó:
"Đừng lo, bọn họ đều đang ở phía trước chờ cô rồi. Cô là người cuối cùng."
Tôi nghiến răng: "Anh có ý gì?"
"Ý tôi là… boom!" Trầm Châu xòe năm ngón tay, làm động tác pháo hoa nổ tung, "Tôi đã động tay động chân vào xe nhà cô, bây giờ bọn họ đều c.h.ế.t cả rồi."
Anh ta tạm dừng một lát, rồi như nhớ ra điều gì đó, nhếch môi cười:
"À đúng rồi, vị hôn phu mà cô thích cũng c.h.ế.t rồi. Hắn bị tôi đẩy xuống sông, bây giờ xác chắc đã trương phình lên, không biết Tống tiểu thư còn thích hắn không?"
Anh ta nhìn tôi bằng ánh mắt đầy trêu chọc, lại bổ sung thêm một câu:
"Nếu vẫn thích, tôi có thể giúp cô làm một đám cưới âm."
Dư Chân Chân nghe vậy, sắc mặt lập tức tái nhợt. Đôi tay trắng nõn bấu chặt lấy vạt áo Trầm Châu, như một người sắp c.h.ế.t đuối bám lấy cọng rơm cuối cùng.
Cô ta thì thào:
"Tống Tuyết Quan… Là cô hại tôi trước… Là cô ép tôi… Không thể trách tôi… Không thể trách tôi…"
Trầm Châu nhẹ nhàng vỗ về lưng cô ta:
"Cô đã gây ra nhiều rắc rối cho Chân Chân như vậy, tôi nhất định phải chiêu đãi cô thật tử tế mới được."
Cảnh tượng này hoàn toàn trùng khớp với cốt truyện.
Trong chớp mắt, tôi không còn phân biệt nổi đâu là mơ, đâu là thực.
Ngay giây tiếp theo, Trầm Châu sẽ thả dây xích, để bầy chó đói lao đến.
Anh ta sẽ ôm chặt Dư Chân Chân vào lòng, tận hưởng khoảnh khắc đó một cách trọn vẹn.
Trong cốt truyện, việc nhà họ Tống phá sản là điều không thể tránh khỏi.
Thay vì cố gắng cứu vãn, tôi lựa chọn đạp đổ nó hoàn toàn để xây dựng lại từ đầu.
Trời muốn diệt ai, ắt sẽ khiến kẻ đó ngông cuồng trước.
Tôi và Tống Phong Trì phối hợp với nhau, cố tình giả vờ để lộ tài liệu mật, khiến Trầm Châu tưởng rằng mình đã chiếm thế thượng phong, đẩy Tống thị xuống vực thẳm. Nhưng thực chất, chúng tôi đã âm thầm tìm kiếm một thế lực khác giúp đỡ, lách qua tầm mắt của Trầm Châu, tạo một thân phận mới để mua lại tập đoàn Tống thị sau khi phá sản.