Sư Phụ Ta Là Một Con Gấu Trúc

Chương 143



 

Nàng chỉ nấu món thịt hầm và nướng vài chiếc bánh dân dã. Kết quả là hai huynh đệ cắm đầu cắm cổ ăn ngấu nghiến, chẳng thèm ngẩng mặt lên. Gã thiếu niên lúc nãy còn mặt sưng mày xỉa hồ nghi nàng hạ độc vào thức ăn, giờ đã ném sạch sự đề phòng ra sau đầu. Ăn no nê xong, thái độ hắn với nàng tốt lên trông thấy, thậm chí còn toét miệng cười khoe cả hàm răng trắng ởn.

 

Nhà của họ ẩm thấp vô cùng, chăn nệm rõ ràng rất ít khi được đem ra phơi nắng nên bốc lên một mùi ẩm mốc ngai ngái. Bé gái mời nàng về nhà ngủ lúc này mới biết ngại ngùng, lật đật ôm chăn định đem đi phơi. Tân Tú đỡ lấy cái chăn, nhanh nhẹn trèo tót lên mái nhà, giũ tung rồi phơi ngay ngắn. Thấy ánh nắng ngày xuân ấm áp sảng khoái, nàng ngả lưng nằm ườn luôn trên mái tranh phơi nắng thư giãn.

 

Bé gái cũng lóc cóc leo lên theo, chỉ tay về phía mấy ngọn cờ phướn thấp thoáng phía xa, bập bẹ kể rằng đêm nay sẽ có "quỷ sư" đến ban phước và xua đuổi tà ma cho dân làng. Cô bé còn tỏ vẻ tiếc nuối vì "quỷ sư" rất quyền năng, có thể xua tan bệnh tật và xui xẻo, nhưng người ngoại lai lại không được nhận sự ban phước ấy.

 

Tân Tú chật vật lắm mới suy đoán ra ý của cô bé. Nàng khá tò mò. Người dân nơi đây có một sự sùng bái và kính trọng kỳ lạ đối với hai chữ "ma quỷ", khác hẳn với những nơi nàng từng đặt chân đến.

 

Buổi chiều, Tân Tú lại tiếp tục lang thang dạo chơi khắp hang cùng ngõ hẻm. Cô bé lúc sáng lẽo đẽo bám đuôi nàng. Lũ trẻ con trong làng thấy chiếc vòng ngũ sắc trên tay cô bé đều thèm thuồng, mấy đứa bạo dạn còn sán lại kéo tay Tân Tú nằng nặc vòi vĩnh.

 

Tân Tú đành xuất tiền túi chia cho mỗi đứa một chiếc. Thế là nàng thu nạp được thêm một bầu đoàn thê t.ử nhí, được chúng rủ rê về nhà chơi. Người lớn trong nhà thấy bọn trẻ dắt người lạ về không những không trách mắng, mà còn đon đả bưng trà bánh ra khoản đãi nhiệt tình.

 

Cấu trúc nhà cửa của họ hao hao nhau, gian chính lúc nào cũng chễm chệ một bức tượng thần vô cùng bắt mắt. Tượng thần được tạc hình thù kỳ dị, mặt đeo mặt nạ quỷ, eo đeo trống nhỏ, tay cầm dùi trống.

 

"Đây là Quỷ Mẫu, vị thần bảo hộ cho dân làng chúng tôi. Quỷ Mẫu sinh ra ba ngàn quỷ t.ử, một ngàn ở nhân gian, một ngàn dưới địa phủ, một ngàn lơ lửng giữa ranh giới sinh t.ử. Những quỷ t.ử ấy chính là các vị quỷ sư của chúng tôi, họ nắm trong tay quyền chỉ huy sai khiến toàn bộ ma quỷ trên thế gian." Lão nhân vừa nói vừa thành kính chắp tay vái lạy bức tượng thần.

 

Tân Tú nghe bập bõm hiểu được ý của lão tẩu. Nàng đã từng chứng kiến không ít tín ngưỡng dị giáo, nên việc tiếp nhận tín ngưỡng của người dân bản địa cũng khá dễ dàng. Nàng chỉ thắc mắc, vị quỷ thần mà họ tôn thờ này liệu có giống như Tổ sư gia của nàng, cũng là một vị thần tiên có thật hay không? Nếu đúng là vậy, mấy cái danh xưng "quỷ t.ử", "quỷ sư" kia ắt hẳn là đệ t.ử của vị thần đó, có khả năng cũng là những người tu tiên đắc đạo. Nếu có duyên tương ngộ, nàng sẽ tranh thủ hỏi dò xem họ có biết Hành Mao đang lưu lạc phương nào không. Đừng quên nàng vẫn còn gánh trên vai nhiệm vụ đưa thư đấy nhé.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Màn đêm buông xuống, nàng ung dung ngồi xổm trên nóc nhà cạnh quảng trường, quan sát dân làng tụ tập đông đúc, ngóng chờ vị "quỷ t.ử" hay còn gọi là "quỷ sư" giá lâm ban phước lành.

 

Tất cả mọi người đều xúng xính trong những bộ y phục mới tinh tươm, chải chuốt gọn gàng sạch sẽ. Tân Tú tận mắt thấy hai huynh đệ nhà nọ đeo tất tần tật chỗ trang sức bạc có trong nhà lên người, thể hiện sự thành kính và trịnh trọng tuyệt đối.

 

Khi vầng trăng khuyết như lưỡi liềm treo lơ lửng trên không trung, Tân Tú chợt nghe thấy tiếng lục lạc đinh đang vang vọng. Tiếp sau đó là những hồi trống trầm hùng ầm ầm vang lên.

 

"Quỷ sư đến rồi!" Đám đông bên dưới hò reo mừng rỡ.

 

Tân Tú linh cảm có điều chẳng lành, ngước mắt nhìn lên. Giữa không trung mờ ảo dưới ánh trăng thanh, một đám sương mù dày đặc bỗng chốc tụ lại. Trong làn sương giăng mắc ấy, thấp thoáng có khoảng hơn trăm người. Hàng trăm bóng người áo trắng lập lờ bồng bềnh như hồn ma bóng quế vây quanh một bóng người mang mặt nạ quỷ.

 

Chà, những lá cờ trắng bay phấp phới cùng đoàn người ma mị này... trông cứ như một đội ngũ đưa tang thực thụ vậy.

 

Đội ngũ đưa tang này đáp xuống quảng trường, tĩnh lặng không một tiếng động. Đám đông lập tức câm bặt, không ai dám phát ra một tiếng ồn ào. Họ tự giác xếp thành hàng dài, lần lượt từng người một bước đến trước mặt vị "quỷ sư", cung kính cúi đầu, phó mặc cho hắn vẫy lá cờ trắng lướt qua đỉnh đầu.

Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé

 

Tân Tú chống cằm quan sát, cảm nhận được sự luân chuyển của linh khí từ phía đó. Nàng thầm nhủ: Toàn là tu sĩ cả, chỉ là phong cách hành đạo trái ngược hoàn toàn với bên Thục Lăng mà thôi.