Sư Phụ Ta Là Một Con Gấu Trúc

Chương 145



 

“Haiz, hà tất phải làm khổ nhau như vậy.” Đạo sĩ Lừa như kẻ buông xuôi, nằm bẹp xuống đất, “Nơi này quả thực là Hạng Mao.”

 

Tân Tú nhướn mày: “Ta linh cảm sau câu nói này của ngươi hẳn còn một chữ ‘nhưng’.”

Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé

 

Đạo sĩ Lừa thở dài: “... Nhưng nơi này là Du Thi Lâm của Hạng Mao, chốn chuyên dùng để tẩm liệm và luyện chế thây ma. Vào Du Thi Lâm, có đi mà không có về. Trong mắt họ, chúng ta bị ném vào đây nghĩa là đã coi như x.á.c c.h.ế.t rồi.”

 

Tân Tú bị lão lừa lừa một vố nhưng cũng không mấy tức giận, nàng túm dây cương lão, hứng thú hỏi: “Thuật pháp ngươi dùng đều liên quan đến quỷ quyệt thây ma, Hạng Mao xem chừng cũng cùng một đường lối. Nhìn bộ dạng khinh khỉnh của vị Quỷ sư kia, lại còn thẳng tay ném ngươi vào đây, lẽ nào ngươi từng là đệ t.ử Hạng Mao rồi phản bội bọn họ?”

 

“Hừ,” Đạo sĩ Lừa chua chát đáp, giọng điệu đầy vẻ mỉa mai, “Lão phu làm gì có tư cách làm đệ t.ử Hạng Mao. Bọn họ tự phụ là tiên thần, toàn bộ Quỷ sư đều do Quỷ Mẫu đích thân tuyển chọn nuôi dưỡng. Loại người tư chất tầm thường, diện mạo xấu xí, lại thêm tuổi tác đã cao như lão phu, sao có thể lọt được vào mắt xanh của đám ‘thần tiên’ đó chứ?”

 

Tân Tú đã hiểu: “Hóa ra trước kia ngươi muốn bái sư nhưng bị người ta phũ phàng từ chối. Thế là ngươi nảy ý đồ ăn trộm thuật pháp của họ, thảo nào Quỷ sư nhìn ngươi bằng ánh mắt khinh miệt như nhìn lũ chuột nhắt ăn vụng vậy.”

 

Đạo sĩ Lừa im bặt.

 

Bị Tân Tú đoán trúng tâm đen, lão cũng chẳng buồn giấu giếm, nghênh cổ nói: “Bọn chúng khinh thường lão phu, ấy thế mà vẫn bị lão phu trộm mất một cuốn Quỷ thuật đấy thôi! Học lỏm thì đã sao, không người chỉ dạy lão phu vẫn tinh thông đấy thôi. Nếu có cơ hội, lão phu chắc chắn sẽ vượt xa bọn chúng.”

 

Tân Tú gật đầu: “Thì ra là thế. Ngươi trộm thuật pháp bị phát hiện, chắc hẳn bị truy đuổi đến mức chạy trối c.h.ế.t, cuối cùng mới dạt tới cái tòa thành nhỏ xa xôi kia.”

 

Đạo sĩ Lừa nhấn mạnh: “Là lão phu chủ động lánh mặt. Đây dù sao cũng là địa bàn của bọn chúng, tội gì phải chui đầu vào lưới.”

 

Tân Tú thắc mắc: “Kỳ lạ thật, chẳng lẽ thuật pháp không phải là thứ tùy tiện có thể học sao?” Ở Thục Lăng hay khi gặp Ô Ngọc, nàng thấy bọn họ đều rất rộng lòng chỉ dạy.

 

Đạo sĩ Lừa lại quay sang mỉa mai nàng: “Đạo thuật là thứ ai nấy đều giữ khư khư như bảo bối, đâu có chuyện tùy tiện truyền ra ngoài. Lão phu không có cái vận may như ngươi.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tân Tú chẳng nể nang, gõ mạnh vào đầu lừa của lão: “Ngươi sống đến tận bây giờ mà chưa bị đ.á.n.h c.h.ế.t thì đã là vận may lớn lắm rồi.”

 

“Được rồi, chân tướng đã rõ, ta đi đây.” Tân Tú liếc nhìn đám quan tài, cười hì hì rút ra chiếc ô trừ tà: “Tuy nơi này trông có vẻ tà môn, nhưng ta có linh khí hộ thân của sư phụ ban cho. Còn ngươi thì tự cầu đa phúc đi nhé.”

 

Đúng lúc đó, đám quan tài xung quanh phát ra những tiếng đập “rầm rầm”, thây ma bên trong lục tục mở mắt, bò lồm cồm ra ngoài. Đó là đám Du Thi bị sinh khí của bọn họ thu hút mà tỉnh giấc. Loại Du Thi này, nói theo cách cổ xưa là cương thi, nói theo cách hiện đại chính là thây ma di động.

 

Bị chúng c.ắ.n một phát là sẽ hóa thành đồng loại của chúng ngay. Đám Du Thi này còn đáng sợ hơn ở chỗ hành động vô cùng nhanh nhẹn, lực sát thương tăng gấp bội.

 

Đạo sĩ Lừa thấy nàng định rời đi, liền vội vàng đứng bật dậy hét lớn: “Khoan đã! Ngươi bỏ mặc lão phu sao? Ít nhất cũng phải biến lão phu trở lại hình người chứ, bằng không cái bộ dạng này chẳng phải sẽ bị đám Du Thi kia xé xác nuốt chửng hay sao!”

 

Tân Tú liếc xéo lão, cười như không cười: “Vừa nãy ngài cố ý hại ta, khiến ta bị ném vào cái chốn khốn kiếp này, giờ còn mặt mũi nào đòi ta quản ngươi? Tạm biệt nhé, tự mình bảo trọng đi.”

 

Trơ mắt nhìn Tân Tú cầm ô trừ tà, nhẹ nhàng lướt qua đám Du Thi đang bò lổm ngổm rồi biến mất trong rừng quan tài, Đạo sĩ Lừa từ vẻ mặt phẫn nộ bỗng chuyển sang một nụ cười gian trá của loài cáo già.

 

“Hừ, con nhóc kia, dù có ô trừ tà thì ngươi cũng đừng hòng thoát khỏi chốn này, cứ ở đó mà chờ c.h.ế.t đi! Là Quỷ sư của Hạng Mao g.i.ế.c ngươi chứ không phải ta. Cho dù sư phụ ngươi có tìm đến tính sổ cũng chẳng liên lụy gì đến lão phu.”

 

Còn về phần lão, hắc hắc, chẳng ai biết lão từng thoát khỏi Du Thi Lâm này một lần. Lần này cũng sẽ không ngoại lệ. Năm xưa lão đã phải chịu bao khổ cực ở đây mới giữ được mạng, đâu phải là uổng phí.

 

Ngay từ lúc gặp Quỷ sư trong thành, lão đã tính toán đường lui. Lão biết bọn họ đều khinh thường lão, và lão sẽ lợi dụng chính điểm yếu đó.

 

Quỷ sư chắc chắn sẽ không phí sức đối phó lão mà chỉ ném thẳng vào Du Thi Lâm. Tân Tú dù có giận cũng sẽ không nỡ xuống tay sát hại lão, nàng vẫn còn nét ngây thơ của trẻ nhỏ. Nàng sẽ chỉ bỏ mặc lão, và đó chính là mục đích cuối cùng của lão.