Sư Phụ Ta Là Một Con Gấu Trúc

Chương 151



 

Tân Tú định cầm lấy ăn, nhưng nghe tới ba chữ “Nhân Sâm Quả” bỗng khựng lại. Các người định diễn Tây Du Ký đấy à?

 

Tân Tú hỏi: “Cho hỏi, nơi này có phải núi Vạn Thọ, Ngũ Trang Quan không? Quan chủ tên là Trấn Nguyên T.ử sao?”

 

Tiểu đạo sĩ ngơ ngác không hiểu nàng nói gì: “Không phải, đây là Đan Vân Quan, Quan chủ là Tất Chân Nhân.”

 

Sau khi tiểu đạo sĩ rời đi, Tân Tú nhìn trái Nhân Sâm Quả, chẳng thấy thèm chút nào, bèn ném vào túi bách bảo. Nàng nằm trên giường đến nửa đêm thì bị gấu trúc Leng Keng đẩy tỉnh. Có hơi thở người sống đang tiến lại gần, ngay ngoài cửa phòng.

 

Tân Tú dám đi một mình, dám ngủ say giữa địa bàn người lạ, tất nhiên là có chỗ dựa. Bé gấu trúc Leng Keng chính là lính canh gác đắc lực, khi nàng nghỉ ngơi, nó sẽ ngồi bên đầu giường canh chừng.

 

Tân Tú chống tay ngồi dậy, nhìn bóng đen ngoài cửa sổ, thầm mỉa mai: Cứ tưởng gặp được đạo quán tốt, đạo sĩ hiền lành, hóa ra toàn là giả tạo.

 

Hai gã đạo sĩ bên ngoài cửa cầm dây thừng và bao tải, thì thầm với nhau:

 

“Chắc nàng ta ngủ say rồi, chúng ta vào bắt sống luôn.”

 

“Nữ t.ử yếu ớt thế này, Quan chủ sao phải phí một quả Nhân Sâm Quả làm gì, không cần t.h.u.ố.c mê chúng ta cũng trị được nàng ta.”

 

“Nghe lệnh Quan chủ không sai đâu, hắn chưa nhìn lầm ai bao giờ. Hắn nói nữ t.ử này không đơn giản thì chắc chắn là khó đối phó. Huống hồ Nhân Sâm Quả cũng đâu có phí, nàng ta ăn rồi thì khi luyện nhân đan (đan d.ư.ợ.c luyện từ người), công hiệu sẽ càng tốt hơn.”

 

Đang nói dở, bỗng một bàn tay thon dài đặt lên vai bọn họ. Nữ t.ử mà bọn chúng ngỡ là đang hôn mê, nay tóc xõa ngang vai đứng sừng sững phía sau, lạnh lùng hỏi: “Các người dùng người để luyện đan sao?”

 

...

 

Đêm đó, Đan Vân Quan bỗng chốc náo loạn rồi bốc cháy ngùn ngụt, lửa đỏ rực cả bầu trời. Đến khi bình minh ló dạng, lửa mới tắt hẳn, chỉ còn làn khói xám lẩn khuất trong nắng sớm.

 

Tân Tú ngáp dài một cái bước ra khỏi đạo quán, thản nhiên xuống bậc thang, dắt Đạo sĩ Bò từ trong rừng ra.

 

Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé

Đạo sĩ Bò liếc nhìn bức tường đạo quán vẫn còn nguyên vẹn, nhưng qua cánh cửa mở toang là một đống đổ nát hoang tàn bên trong.

 

Tân Tú nhảy lên lưng bò, phàn nàn: “Cả đêm ngủ chẳng ngon chút nào.”

 

Đạo sĩ Bò cười gượng: “Ha... ha ha.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Tân Tú nhướn mày: “Ngươi biết đây là hang ổ tà đạo mà sao không nhắc ta hả?”

 

Đạo sĩ Bò lý nhí: “Lão phu tin tưởng ngươi có thể xử lý được chút chuyện nhỏ này mà, ha ha.”

 

Tân Tú thản nhiên: “Ta thấy cái lò luyện đan lớn của bọn chúng mới chợt nhớ ra, kiểu dáng đó giống hệt cái lò của ngươi khi lần đầu ta gặp. Vậy nên, ngươi quen bọn họ là vì ngươi cũng từng đến đây trộm thuật luyện đan của họ phải không?”

 

Đạo sĩ Bò chống chế: “Lão phu chỉ mượn xem qua thôi, thuật luyện đan của bọn chúng đầy lỗ hổng, chẳng bằng lão phu tự mày mò còn hơn.”

 

Tân Tú đặt tay lên đầu bò, mỉm cười: “Ngươi nên thấy may mắn vì không học thuật luyện nhân đan của bọn chúng, bằng không lần đầu gặp mặt, ta đã g.i.ế.c ngươi rồi.”

 

Những ngày sau đó, Đạo sĩ Bò vô cùng ngoan ngoãn, chẳng dám giở trò hố nàng lần nào nữa.

 

Nhiều ngày liền không có chuyện gì xảy ra, Tân Tú ngồi trên lưng bò bắt đầu ngủ gà ngủ gật. Nàng nhìn hoàng hôn buông xuống, thở dài: “Chán quá, chẳng có gì thú vị cả.”

 

Nhưng cái sự “thú vị” nàng mong chờ đã ập đến ngay lập tức.

 

Đám Quỷ sư Hạng Mao cùng đạo quân linh hồn và thây ma đông vô số kể đã đuổi kịp nàng. Cùng lúc đó, một nhóm yêu quái lạ mặt cũng xuất hiện, hò hét đòi báo thù, chặn đứng đường đi của nàng.

 

Tân Tú thầm nhủ: Đúng là tiền hậu giáp kích.

 

Nàng ngồi trên lưng bò, thấy đám Quỷ sư Hạng Mao đứng chật kín nửa bầu trời hệt như thiên binh thiên tướng trong phim ảnh, liền ngửa mặt hỏi: “Các người có cần thiết phải thế không? Ta đã đi xa thế này rồi còn đuổi theo. Ta chỉ đi đưa thư thôi mà, có g.i.ế.c ai đâu, cùng lắm là ăn một con bò của các người thôi.”

 

Vị Quỷ sư dẫn đầu vung cờ trắng, chỉ thẳng vào nàng: “Sắc lệnh của Quỷ Mẫu, bắt ngươi về quy án để chịu c.h.ế.t!”

 

Tân Tú thở dài: Nói chuyện chẳng có chút kỹ xảo nào cả, đã bảo bắt về để g.i.ế.c thì ai mà thèm đi theo chứ.

 

Nàng quay sang đám yêu quái trên mặt đất: “Còn các vị thì sao? Ta không quen biết các vị, chắc là tìm nhầm người rồi. Các vị đòi báo thù, nhưng ta và các vị có thù hằn gì đâu?” Nàng bắt đầu lục lại trí nhớ xem những con gà rừng, thỏ hay hươu mà nàng đã ăn dọc đường có con nào tu luyện thành tinh không, xem ra là không.

 

Dẫn đầu phe yêu quái là một bà lão tóc trắng xóa cầm gậy gỗ mun, bên trái là một phu nhân diễm lệ như rắn nước, bên phải là một tỷ tỷ xinh đẹp với đôi mắt hồ ly. Phía sau là một bầy yêu quái diện mạo kỳ dị, có kẻ còn chưa hóa hình hoàn toàn, thảo nào Tân Tú liếc mắt là nhận ra ngay.