Tân Tú chộp được cánh tay Ô Ngọc, lòng đầy thỏa mãn, nắm c.h.ặ.t lấy ống tay áo hắn, miệng không quên biện bạch: “Ta không cố ý sàm sỡ ngài đâu nhé, ta chỉ nắm tay ngài thôi, tuyệt đối không đụng chạm vào chỗ khác.”
—— Tuyệt đối không đụng chạm vào chỗ khác?
Nửa đêm, Thân Đồ Úc dùng hai tay kẹp dưới nách Tân Tú, nhấc bổng nàng ra khỏi vòng tay mình hệt như xách một đứa trẻ con, rồi đặt nàng ngồi sang một bên.
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Tân Tú không hề phản kháng, hai tay ôm lấy khuôn mặt, tỉnh bơ đáp: “Ta đâu có nhìn thấy gì, ngủ say rồi lỡ chui vào lòng ngài thì đâu thể trách ta được.”
Nếu vừa rồi Thân Đồ Úc thực sự ngủ say, biết đâu hắn đã tin vào lời ngụy biện của đồ đệ. Nhưng ngặt nỗi hắn vẫn luôn thức, nên đã tận mắt chứng kiến cảnh đồ đệ lần mò trong bóng tối, rón rén tiến đến nằm cạnh hắn, lại còn lén lút sờ soạng n.g.ự.c hắn hai cái, rồi phát ra những tiếng cười khúc khích đầy mãn nguyện.
Tuy rằng hành động và phản ứng của đồ đệ vô cùng đáng yêu, nhưng không thể nuông chiều nàng như vậy được.
Thân Đồ Úc nghiêm giọng: “Lần sau còn tái phạm, ta sẽ trói nàng lại rồi mới cho ngủ.” Hiện giờ hắn đã học được cách dọa nạt đồ đệ.
Nhưng đồ đệ dường như chẳng hề sợ hãi, trên mặt nàng thoáng qua một nụ cười đầy ẩn ý, nàng thỏ thẻ: “Ngài biết trói người sao? Ta có thể dạy ngài đấy.”
Dù không hiểu đồ đệ đang nghĩ gì, nhưng Thân Đồ Úc nhạy bén cảm nhận được trong đầu nàng đang nảy ra những ý nghĩ không mấy đứng đắn. Đến lúc này, hắn mới thực sự nhận ra, Tân Tú trước mặt Ô Ngọc, hoàn toàn khác hẳn với Tân Tú trước mặt Thân Đồ Úc.
Hắn thuận miệng sửa lời đồ đệ: “Phải là ta dạy nàng mới đúng.” Dù sao thì hắn cũng là sư phụ cơ mà.
Tân Tú lại cười khúc khích.
Rời khỏi túp lều tranh, Thân Đồ Úc dự định đi tìm vài thứ d.ư.ợ.c liệu để trị mắt cho đồ đệ, nhưng hắn không có ý định nói cho nàng biết. Tân Tú cũng chẳng gặng hỏi hắn đi đâu, làm gì, nửa điểm lo lắng mình bị đem bán cũng không có, cứ vui vẻ lẽo đẽo theo sau hắn.
Trước đây họ cũng từng đồng hành, nhưng khi đó Tân Tú đóng vai trò chủ đạo, quyết định đi hướng nào, khi nào nghỉ ngơi, ăn gì ở đâu. Giờ thì vị thế đã hoán đổi, mọi thứ đều do Thân Đồ Úc định đoạt.
Khi vào thành, Tân Tú nghe thấy tiếng xe cộ ồn ào náo nhiệt, vô cùng ngạc nhiên, túm c.h.ặ.t cánh tay Ô Ngọc hỏi: “Ngài đâu thích chỗ đông người, sao lại dẫn ta vào thành?”
Thân Đồ Úc nghiêm túc giải thích lý do cho đồ đệ: “Ta không biết nấu ăn.” Hắn mà nấu đồ ăn, chắc đồ đệ nuốt không trôi mất. Nhưng hắn đâu thể để đồ đệ c.h.ế.t đói, cũng không nỡ tước đi sở thích thưởng thức mỹ thực của nàng. Vì thế, hắn đành cố gắng nén lại sự khó chịu của bản thân, dẫn nàng đến nơi đông đúc tìm đồ ăn.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tân Tú mỉm cười: “Ngài xem, ngài sẵn lòng chịu đựng uất ức vì ta như vậy, thế mà cứ bảo không thích ta.”
Thân Đồ Úc cạn lời, một tay đỡ lấy cánh tay nàng, dẫn nàng lách qua một gã lỗ mãng đang lao tới, đi đến dưới mái hiên vắng người. Hắn thuận tay thi triển một pháp thuật, khiến những người phàm xung quanh tự động phớt lờ sự hiện diện của họ, tránh gây ra những rắc rối không đáng có.
Tân Tú nhắm mắt lại, hít một hơi dài, bỗng nói: “Ta ngửi thấy mùi thơm lắm, chắc chắn quanh đây có đồ ăn ngon.”
“Đi theo ta!” Cỗ máy dò tìm đồ ăn bằng mũi Tân Tú lập tức phát huy tác dụng, nàng nắm c.h.ặ.t cánh tay Ô Ngọc, kéo hắn đi về phía mùi hương đang tỏa ra.
Bước chân nàng có phần vội vã, khó tránh khỏi va chạm với dòng người trên phố. Nhưng có Thân Đồ Úc bên cạnh, hắn không cản bước nàng, chỉ khẽ nâng tay lên. Những kẻ sắp sửa va vào Tân Tú bỗng dưng lảo đảo, tự động dạt sang một bên, hệt như những con sóng nhỏ tẽ ra trước mũi thuyền.
“Ơ, chuyện gì thế này?”
“Ai, ai đẩy ta vậy!”
Mặt đường lát gạch ở khu vực này cũng chẳng bằng phẳng, do bị dẫm đạp lâu ngày, có viên nhô lên, có viên lún xuống. Vậy mà khi Tân Tú dẫm lên, những viên gạch lồi lõm ấy bỗng dưng... bằng phẳng lạ thường, tạo thành một con đường êm ái cho nàng bước đi.
Chờ hai người họ đi hết con phố, Thân Đồ Úc mới thu tay lại. Những người bị bỏ lại phía sau lúc này mới chợt nhận ra điều kỳ lạ, họ tò mò nhìn xuống mặt đường dưới chân, thi nhau bàn tán:
“Con đường này sao tự nhiên lại phẳng phiu thế nhỉ?”
“Ta nhớ rõ viên gạch chỗ này bị lỏng, bên dưới đọng nước, bước lên là nước b.ắ.n tung tóe cơ mà, sao giờ lại phẳng lì rồi?”
“Kỳ lạ thật, con đường này được sửa lại từ bao giờ mà ta không hay biết?”
Tân Tú tuy mắt không nhìn thấy, nhưng biểu hiện của nàng chẳng giống người mù chút nào, vẫn y như lúc đôi mắt còn sáng rõ, luôn thích chen vào chỗ đông đúc xem náo nhiệt. Thân Đồ Úc chỉ vừa lơ đãng một chốc, đã phát hiện đồ đệ bên cạnh mình không thấy tăm hơi đâu nữa.