Sư Phụ Ta Là Một Con Gấu Trúc

Chương 171



 

Tân Tú nhìn một người đang nằm bên vệ đường, tận mắt chứng kiến quầng sáng mờ nhạt trên người hắn dần tan biến, cuối cùng hóa thành một mảng xám xịt hỗn độn, hệt như ngọn đèn leo lét bị gió thổi tắt. Nàng dừng bước, nhìn chằm chằm một lúc, rồi kéo nhẹ tay áo Ô Ngọc, chỉ về phía góc đó.

 

"Kia là gì vậy?"

 

"Một tên ăn mày, vừa mới tắt thở."

 

Tân Tú im lặng một lúc, tiếp tục dùng linh thức quan sát, rồi hỏi: "Hắn không biến thành quỷ sao?"

 

Thân Đồ Úc: "Không phải ai c.h.ế.t cũng hóa quỷ. Phải mang theo oán hận, chấp niệm sâu sắc, hoặc là gặp được cơ duyên nào đó mới thành quỷ được."

 

Tân Tú tò mò: "Dùng linh thức nhìn quỷ thì sẽ ra sao?"

 

Thân Đồ Úc hỏi lại: "Nàng muốn xem không?"

 

Tân Tú gật đầu lia lịa: "Muốn xem!"

 

Thân Đồ Úc dẫn nàng đi xem. Quỷ vật khác nhau sẽ mang hình hài khác nhau, nhưng màu sắc chung đều là xám đen, hoặc đỏ thẫm u ám. Nếu con người qua linh thức trông như những cụm bông xốp, thì quỷ vật lại giống như những vũng bùn lầy dơ bẩn, đặc quánh.

Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé

 

"Thế còn yêu quái thì sao? Yêu quái trông như thế nào?"

 

Thân Đồ Úc dẫn nàng lùng sục khắp trong thành một hồi lâu, cuối cùng mới tìm thấy một con chuột yêu nấp sau một xưởng lương thực xập xệ. Khí của nó giống như một đám mây, mang sắc vàng đất.

 

Tân Tú thắc mắc: "Mọi yêu quái đều mang màu vàng này sao?"

 

Thân Đồ Úc vươn tay tóm lấy con chuột yêu đang sợ hãi đến mức sắp ngất xỉu, trả lời: "Không hẳn. Con chuột yêu này quanh năm ẩn nấp dưới lòng đất, hấp thụ linh khí hệ thổ, lâu dần mới hình thành màu sắc này."

 

Chuột yêu khóc lóc t.h.ả.m thiết: "Xin các vị tha mạng cho tiểu yêu, tiểu yêu thề không bao giờ làm việc ác nữa!"

 

Chắc là một con yêu quái ngốc nghếch, chưa ai tra hỏi đã tự khai nhận tội trạng. Tân Tú ước lượng con chuột này, thấy nó nặng cỡ con mèo mập. Một con chuột mà béo đến mức này, nó làm chuyện xấu gì thì quá dễ đoán. Quả nhiên, nghe nó thú nhận: "Tiểu yêu không nên ăn sập cả cái xưởng lương thực này, tiểu yêu chừa rồi!"

 

Tân Tú lên tiếng: "Ngươi ăn sập cả một xưởng lương thực cơ à? Ăn chùa nhiều đồ của người ta như thế, phải đền bù chứ."

 

Lão chuột yêu tiếp tục khóc lóc: "Nhưng tiểu yêu ngu muội, tu vi lại thấp kém, biết lấy gì mà đền đây."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Tân Tú mỉm cười: "Chuyện này dễ thôi."

 

Nàng bảo Ô Ngọc biến con chuột béo ú này thành một con mèo, rồi bắt nó đến nhà chủ xưởng lương thực để bắt chuột trừ nợ. Phát hiện mình bị biến thành mèo, con chuột yêu nhìn thấy móng vuốt của chính mình thì hoảng sợ đến mức nhảy cẫng lên tường. Chẳng biết bao giờ nó mới khắc phục được nỗi sợ hãi thiên địch này.

 

Tân Tú phẩy tay chào con mèo ú đang bò loạn xạ trên mặt đất rồi rời đi. Giải quyết xong sự cố nhỏ này, nàng tiếp tục dùng linh thức để quan sát mọi thứ xung quanh. Nàng cảm thấy mình hệt như một chiếc điện thoại thông minh ngốn pin cực nhanh, chỉ một chốc là linh lực Ô Ngọc truyền cho đã cạn sạch.

 

"Cho ta thêm chút linh lực nữa."

 

"Thêm chút nữa đi!"

 

Đến cuối cùng, nàng nắm c.h.ặ.t lấy tay Ô Ngọc không buông. Chiếc điện thoại ngốn pin này đành phải vừa sạc vừa chơi vậy.

 

Thân Đồ Úc nhìn bàn tay mình và đồ đệ đan c.h.ặ.t vào nhau không rời, ánh mắt thoáng chút mơ màng. Chẳng hiểu sao, hắn chợt cảm thấy hình như mình vừa làm một việc vô cùng ngốc nghếch: Lẽ ra hắn không nên dạy đồ đệ cách dùng linh thức mới phải?

 

"Kia là gì thế? Chỗ mặt đất đằng kia có một thứ đang vặn vẹo trông như cuộn tóc vậy?"

 

Tân Tú mở to đôi mắt mù lòa, mò mẫm đi về phía hắn, khóe mắt nheo lại tạo thành một nụ cười rạng rỡ, vô cùng vui sướng.

 

Thân Đồ Úc: "Đó là ô uế do oán khí tụ tập lại." Thôi vậy, thấy nàng vui vẻ thế này, cứ mặc kệ nàng đi. Dù sao cũng chỉ là nắm tay thôi, chứ chẳng làm trò gì khác.

 

Sau đó, hắn phát hiện đồ đệ lại nửa đêm mò đến nằm cạnh mình ngủ. Ngập ngừng một lát, hắn quyết định không đẩy nàng ra nữa.

 

Hắn thầm nhủ: Thôi được rồi, chỉ là nằm bên cạnh thôi, chứ chẳng làm trò gì khác, cứ để nàng ngủ đi.

 

Hắn không đẩy nàng ra, đồ đệ lại tự mình thức giấc. Nàng lặng lẽ ngồi dậy, tựa lưng vào một gốc cây trước cửa. Thân Đồ Úc đi theo, thấy nàng đang ôm mặt, cong người khẽ hít sâu vào. Đó là tư thế của một người đang cố kìm nén đau đớn, sống lưng cong lên căng cứng.

 

Ánh trăng chiếu rọi lên người nàng. Thân Đồ Úc thấy nàng c.ắ.n c.h.ặ.t môi, phần xương sống nhô lên rõ rệt. Thường ngày nàng luôn tràn đầy sức sống, khiến người ta luôn cảm thấy nàng khỏe mạnh, hoạt bát. Giờ đây hắn mới nhận ra, nàng cũng chỉ là một nữ t.ử còn khá trẻ tuổi, thậm chí có thể nói là thân hình khá mỏng manh.

 

Hắn bước tới, đặt tay lên vai đồ đệ. Cảm nhận được nàng khẽ run lên một cái, dường như bị giật mình, nhưng ngay lập tức lại thư giãn. Nàng lau mặt, ngẩng đầu lên nói với hắn: "Ô Ngọc, sao ngài lại phát hiện ra ta rồi? Ta bắt đầu nghi ngờ có phải ngài đêm nào cũng thức trắng không đấy? Thật sự không cần thiết đâu, ngài cứ yên tâm ngủ ngon đi, ta tuyệt đối sẽ không giở trò gì với ngài đâu."