Sư Phụ Ta Là Một Con Gấu Trúc

Chương 178



 

"Chúng ta chỉ có thể đợi ở đây cho đến khi Băng Long kia rời đi, hoặc là khi nó khôi phục thần trí thôi." Thân Đồ Úc cúi xuống nhìn đồ đệ trong lòng: "Nàng còn chịu được không?"

 

Tân Tú sụt sịt mũi: "Ta chịu được. Ngài ôm c.h.ặ.t thêm chút nữa đi, tốt nhất là cho ta nằm đè lên người ngài luôn, thế thì ta càng chịu được."

 

Thân Đồ Úc ngồi vững chãi trên một tảng băng tinh, để Tân Tú thu mình gọn lỏn trong vòng tay hắn, cả hai tựa lưng vào chú gấu trúc Leng Keng đã được phóng to. Chốn này ngoại trừ băng giá ra thì chẳng còn gì khác, trong túi bách bảo của Tân Tú cũng chỉ vỏn vẹn một chiếc chăn mỏng mang theo khi sương gió ngủ ngoài trời, giờ đã được nàng quấn c.h.ặ.t quanh người.

 

Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé

Dẫu vậy, cái rét căm căm nơi đây vẫn xuyên thấu tâm can. Nàng chưa từng nếm trải cảm giác lạnh lẽo đến nhường này. Khí lạnh không chỉ đơn thuần là rét buốt, mà với sự áp chế linh lực tại nơi đây, nó như những lưỡi d.a.o đ.â.m xuyên da thịt, thậm chí có thể đóng băng cả linh mạch của tu sĩ.

 

Chẳng bao lâu, bộ lông mượt mà của gấu trúc Leng Keng đã đông cứng lại. Hơi ấm tỏa ra từ nó thường ngày giờ đây dưới tình trạng linh lực cạn kiệt của chủ nhân Tân Tú cũng chẳng thể duy trì lâu, chỉ còn leo lét giữ lại chút thân nhiệt cuối cùng. Vốn dĩ chỉ là một món linh khí vô tri, Leng Keng nào biết sợ lạnh, nó còn khẽ đưa tay xoa đầu Tân Tú như muốn an ủi.

 

Tân Tú thở hắt ra một làn khói trắng xóa: "Giá mà có gấu trúc mẹ ở đây thì tốt biết mấy, trên người bà ấy lúc nào cũng ấm áp vô cùng."

 

Vừa dứt lời, nàng mới sực nhớ ra: gấu trúc mẹ rất có khả năng chính là nguyên hình của sư phụ mình. Đáng lẽ ra không nên gọi là "gấu trúc mẹ" nữa, mà phải gọi là "gấu trúc bá bá" mới đúng. Nàng chưa kịp lật tẩy cái lớp áo choàng này của sư phụ, cũng chẳng rõ khi nào mới có dịp quay về để lấy chuyện này ra trêu ghẹo người một phen.

 

"Đầu óc ta chắc bị đông cứng đến hồ đồ luôn rồi." Nàng bất giác bật cười khúc khích.

 

Nghe nàng nhắc đến "gấu trúc mẹ", Thân Đồ Úc – kẻ vẫn đinh ninh cái vỏ bọc hoàn hảo của mình chưa bị lộ tẩy – bỗng chìm vào một khoảng lặng đầy gượng gạo.

 

"Người ta bảo khi trời lạnh cắt da cắt thịt thì tuyệt đối không được ngủ, hay là chúng ta nói chuyện phiếm đi? Ô Ngọc, sao ngài lại kiệm lời thế nhỉ? Thường thì nếu không có chuyện gì chính sự, ngài chẳng bao giờ mở lời tâm sự cả."

 

Thân Đồ Úc thấy đồ đệ đang chống chọi khổ sở với cái lạnh, bản thân hắn cũng thấy xót xa, bèn lên tiếng: "Nàng muốn trò chuyện về điều gì?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Tân Tú: "Kể chuyện quá khứ của ngài đi?"

 

Thân Đồ Úc: "Quá khứ của ta chẳng có gì đáng để kể, chỉ là nay đây mai đó, phiêu bạt giang hồ mà thôi." Với thân phận là Ô Ngọc, thì quả thực khối hóa thân này chẳng có gì để kể. Trước khi gặp đồ đệ, cái cơ thể này thậm chí còn chưa có lấy một cái tên, thì làm gì có câu chuyện nào để kể lể.

 

Tân Tú: "Con người sống trên đời, ắt hẳn phải có một điều gì đó khiến mình trân quý nhất chứ. Vậy ngài trân quý điều gì? Không biết ta có vinh hạnh được chiếm giữ một phần nhỏ nhoi trong số đó hay không?" Nàng lại dở giọng điệu nửa đùa nửa thật để trêu chọc hắn.

 

Thân Đồ Úc không biết phải trả lời sao cho phải. Nếu nói thật, chẳng phải nàng sẽ càng ảo tưởng rằng hai người là tình trong như đã mặt ngoài còn e sao. Dĩ nhiên là hắn có người để trân quý rồi, người đồ đệ duy nhất mà hắn hết mực yêu thương này đây. Nếu nàng không quan trọng với hắn, thì hà cớ gì hắn phải ngày đêm muộn phiền, phân vân đến thế.

 

Thấy hắn im lặng, Tân Tú tự đắc cho là mình đã đoán trúng tim đen. Nàng không hề nản chí, chuyển sang chủ đề khác: "Vậy trước kia ngài đã từng phải lòng cô nương nào chưa?"

 

Câu này thì dễ trả lời: "Chưa từng."

 

Khi còn là Thâm Đồ Yêu Vương ở Yêu Quật, bọn yêu quái vốn dĩ rất tùy tiện trong chuyện nam nữ. Thiếu gì kẻ tự nguyện dâng hiến, tìm đến tận cửa để xin sự che chở, nhưng hắn chẳng mảy may hứng thú. Thêm vào đó, tính tình hắn lúc bấy giờ vô cùng nóng nảy, hung bạo, thực chất chẳng có mấy yêu quái dám cả gan đứng trước mặt hắn thốt ra những lời lả lơi, huống hồ là đeo bám dai dẳng như cô đồ đệ này. Nếu có kẻ nào to gan như vậy, e là đã sớm bị hắn xé xác nuốt chửng rồi.

 

Sau này bái nhập môn hạ Linh Chiếu Tiên Nhân, hắn dốc lòng nghiên cứu luyện khí chi đạo, mang khát vọng vươn tới đỉnh cao nghệ thuật luyện khí. Đệ t.ử phái Thục Lăng đa phần tu luyện theo con đường thanh tâm quả d.ụ.c, hắn lại càng không màng đến những chuyện yêu đương nam nữ.

 

Cũng chính vì thế, khi lần đầu tiên phát hiện ra đồ đệ có tình cảm đặc biệt với mình, hắn đã ngẩn ngơ hồi lâu mới phản ứng kịp. Hắn cứ đinh ninh rằng, một kẻ như hắn làm sao có thể khiến đồ đệ nảy sinh những suy nghĩ đó. Nào ngờ nàng lại chọn con đường hồng trần tiêu sái, thanh sắc t.ì.n.h d.ụ.c.