Sư Phụ Ta Là Một Con Gấu Trúc

Chương 186



 

Một thoáng mơ hồ, hắn bỗng hiểu ra, chuyện hắn đang nghĩ và chuyện đồ đệ đang nói, hình như không phải là một.

 

Thân phận mà nàng nhắc tới, dường như không phải là Ô Ngọc, mà là Thực Thiết Linh Thú... Sự tức giận tức thì biến thành cảm giác chột dạ nhân đôi.

 

Để thử lòng nàng, hắn im lặng, lệnh cho Ô Ngọc ở bên ngoài bước vào để thu hút sự chú ý của đồ đệ.

 

Vừa nhìn thấy Ô Ngọc, ánh mắt Tân Tú quả nhiên chuyển hướng ngay, kinh ngạc pha lẫn vui mừng thốt lên: "Hóa ra ngài cũng ở đây."

 

Tỉnh dậy thấy mình ở U Hoàng Sơn, Tân Tú đã thầm đoán: hẳn là Ô Ngọc không chữa được mắt cho nàng, nên mới đưa nàng về cầu cứu sư phụ. Mà sư phụ vốn đã kịch liệt phản đối họ quen nhau, nay thấy nàng mù lòa trở về, chắc chắn sẽ trút giận lên đầu Ô Ngọc, đuổi đi còn là nhẹ.

 

Bây giờ thấy Ô Ngọc vẫn bình an vô sự đứng đây, sao nàng không vui mừng cho được.

 

"Sư phụ, người đối xử với con thật tốt!" Nàng cười tít mắt nắm c.h.ặ.t lấy tay sư phụ, hệt như một đứa con trai đang phải đứng giữa hòa giải mâu thuẫn mẹ chồng nàng dâu, vừa an ủi bà mẹ đang xót con, vừa ngấm ngầm nói đỡ cho nàng dâu (tức là Ô Ngọc).

 

"Có phải Ô Ngọc đã đưa con về không? Lúc trước con lỡ tay làm mù mắt, dọc đường đều do Ô Ngọc tận tình chăm sóc, còn vì con mà mấy lần vào sinh ra t.ử tìm kiếm kỳ trân dị bảo. Dù ngài ấy chối, nhưng con biết chắc chắn là tìm t.h.u.ố.c chữa mắt cho con."

 

Cuối cùng nàng tổng kết: "Sư phụ minh xét mọi bề, hẳn là sẽ không làm khó ân nhân của đồ đệ đâu nhỉ?"

 

Thân Đồ Úc cạn lời, hắn thực sự không biết phải diễn thế nào cho đạt. Một con gấu trúc vốn mắc chứng sợ giao tiếp xã hội, giờ phải đối mặt với mối quan hệ ba người phức tạp kiểu này thì biết làm sao?

 

Hắn đành lấp l.i.ế.m qua chuyện, giữ cho khuôn mặt "Ô Ngọc" cái vẻ lạnh lùng vô cảm, rồi dùng thân phận nguyên bản lên tiếng đuổi hắn ra ngoài nghỉ ngơi. Sau đó, mang theo cảm giác tội lỗi nặng nề, hắn tiếp tục sắm vai người sư phụ đối mặt với cô đồ đệ hoàn toàn không hay biết gì.

 

Thấy Ô Ngọc vừa vào liếc mình một cái đã bị sư phụ lạnh lùng đuổi ra ngoài, Tân Tú thầm nghĩ: Thảo nào xưa nay những bộ phim truyền hình về mẹ chồng nàng dâu, người đàn ông đứng giữa lúc nào cũng khổ sở vì không biết làm sao cho vừa lòng cả hai. Bây giờ thì nàng đã thấu hiểu cái cảm giác đó rồi.

 

Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé

Thấy sắc mặt sư phụ không tốt, Tân Tú ngỡ rằng ông vẫn chưa ưng thuận việc mình qua lại với Ô Ngọc, liền cười xòa nói: "Sư phụ, đừng giận mà, báo cho người một tin vui nhé: Đồ nhi và Ô Ngọc vẫn chưa là gì của nhau đâu."

 

Sư phụ vui lên thì mới không làm khó Ô Ngọc.

 

Thân Đồ Úc: "Đây mà gọi là tin vui sao?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Tân Tú: "Với sư phụ thì chẳng phải là tin vui sao ạ."

 

Nàng làm nũng như một bé gái, than thở: "Con thấy chuyện của tụi con chắc còn trắc trở dài dài. Sư phụ không biết đâu, Ô Ngọc ngài ấy quả thực là một vị hòa thượng, thanh tâm quả d.ụ.c, chạm vào cũng không cho." Nhớ lại phản ứng thái quá của hắn lúc đó, nàng còn ngờ vực hắn chưa từng nếm trải cảm giác sinh lý như vậy bao giờ.

 

Hòa thượng? Nghe câu nói vô tư của Tân Tú, Thân Đồ Úc bỗng lóe lên một ý tưởng. Kể ra thì đây cũng là một cách hoàn hảo để từ chối đồ đệ.

 

"Chúng ta vẫn chưa nói hết chuyện lúc nãy, sư phụ, rốt cuộc người có thừa nhận mình chính là con gấu trúc mẹ đó không?" Tân Tú tiếp tục gặng hỏi.

 

Thân Đồ Úc vừa cân nhắc cái ý tưởng mới lóe lên kia, vừa thuận miệng đáp: "Thừa nhận." So với cái thân phận kia, chuyện này có thấm tháp gì.

 

Tân Tú vui mừng sán lại gần sư phụ: "Cảm tạ sư phụ! Hồi trước đồ nhi không biết đó là nguyên hình của người, đã nhiều lần mạo phạm, nghĩ lại chắc sư phụ cũng sẽ không tính toán với đồ nhi đâu nhỉ."

 

Thân Đồ Úc: "Không tính toán."

 

Tân Tú: "Vậy sau này sư phụ có nguyện ý hóa thành nguyên hình để đồ nhi chải lông, thể hiện lòng hiếu thảo không?" Nàng đã khoác cho hành động "vuốt ve sờ mó" của mình một cái mác thật oai phong, biến nó thành tấm gương đồ đệ hiếu thảo.

 

Thân Đồ Úc vẫn đang chìm trong dòng suy nghĩ: "... Được."

 

Tân Tú nghiêng đầu, thắc mắc: "Sư phụ, trông người có vẻ mệt mỏi, người sao thế?"

 

Thân Đồ Úc khéo léo gỡ tay nàng ra, đáp: "Không có gì, chỉ là sau trận đấu pháp với Băng Long lúc nãy, có chút mệt mỏi thôi."

 

Tân Tú ngước lên: "Băng Long? Băng Long đến Thục Lăng chúng ta gây chuyện sao?"

 

Rốt cuộc Thân Đồ Úc cũng đặt tay lên đầu đồ đệ, nhẹ nhàng vỗ về: "Không sao, Tổ sư gia đã ra mặt giải quyết ổn thỏa rồi."

 

Tân Tú vẫn luôn tỏ ra là một đồ đệ ngoan ngoãn, nghe vậy liền nói ngay: "Vậy sư phụ mau đi nghỉ đi, đồ nhi không làm phiền người nữa." Cơ hội ngắm nguyên hình gấu trúc sau này còn nhiều mà.

 

Thân Đồ Úc vừa khuất bóng, Tân Tú lập tức chạy đi tìm Ô Ngọc.