Sư Phụ Ta Là Một Con Gấu Trúc

Chương 200



 

Có điều, mù thì vẫn là mù. Chẳng bao lâu sau, nàng vấp phải một mảnh ván sàn nhô lên, ngã nhào về phía trước. Khúc gỗ lót sàn này do chính tay nàng ghép vào. Nhớ lúc đó, trên thân gỗ có một mắt gỗ trông rất đẹp, giống hệt một con mắt, nàng thấy ưng ý nên quyết định giữ nguyên, cố tình không bào nhẵn, còn đùa rằng ngày sau ai không cẩn thận bước qua thế nào cũng vấp ngã cho xem.

 

Nào ngờ cuối cùng người vấp ngã lại chính là nàng. Đúng là gậy ông đập lưng ông, muốn hại người mà rốt cuộc lại tự rước họa vào thân.

 

Tân Tú nghiêng người ngã một góc sáu mươi độ, nhưng chưa kịp chạm đất thì đã bị một tầng linh khí vô hình đỡ lấy. Mất một giây định thần, Tân Tú lập tức hiểu ra cơ sự. Nụ cười sung sướng vô thức nở trên môi, nàng thuận thế ngả ngớn trên chiếc đệm linh khí, tay chống cằm, bày ra một tư thế kiều diễm, cất giọng lả lơi:

 

“Ô Ngọc, hóa ra ngài chưa đi à.” Quả nhiên là chưa đi thật.

 

Thân Đồ Úc đứng phía sau, nhìn đồ đệ quay mặt vào tường bày tư thế gợi cảm, phóng mị nhãn, đành lên tiếng nhắc nhở: “Ta ở bên này.”

 

Tân Tú chẳng hề tỏ ra xấu hổ, xoay người một cái, tiếp tục giữ nguyên tư thế vừa rồi.

 

Thân Đồ Úc ngược lại cảm thấy có chút buồn cười, khẽ lắc đầu.

Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé

 

Tân Tú lại nói: “Mấy lời khách sáo kiểu ‘ngài bận việc thì cứ đi trước, ta tự lo được’ ta sẽ không nói đâu nhé. Nếu ngài đã ở lại, thì phiền ngài chiếu cố ta vài ngày vậy.”

 

Thân Đồ Úc trầm ngâm: “E rằng không chỉ vài ngày đâu.” Đôi mắt này của nàng, e là phải giải quyết khá phiền phức.

 

Tân Tú bật dậy, vỗ tay cái độp: “Vậy thì tiêu rồi, nếu ngài có việc bận, chỉ còn cách mang ta theo cùng thôi.”

 

Nói rồi, nàng quờ quạng đôi tay định túm lấy y phục của Ô Ngọc. Trước đây, khi Thân Đồ Úc dùng thân phận Ô Ngọc này, từng bị nàng dọa cho khiếp vía, luôn cố ý tránh né mọi đụng chạm thân thể. Nhưng hôm nay, nhìn đôi bàn tay nàng chới với giữa không trung, sờ soạng vô định, hắn sao nỡ chối từ. Dù miệng không nói lời nào, nhưng cánh tay hắn đã tự động đưa ra, đón lấy đôi bàn tay nhỏ bé kia.

 

Tân Tú chộp được cánh tay Ô Ngọc, lòng đầy thỏa mãn, nắm c.h.ặ.t lấy ống tay áo hắn, miệng không quên biện bạch: “Ta không cố ý sàm sỡ ngài đâu nhé, ta chỉ nắm tay ngài thôi, tuyệt đối không đụng chạm vào chỗ khác.”

 

—— Tuyệt đối không đụng chạm vào chỗ khác?

 

Nửa đêm, Thân Đồ Úc dùng hai tay kẹp dưới nách Tân Tú, nhấc bổng nàng ra khỏi vòng tay mình hệt như xách một đứa trẻ con, rồi đặt nàng ngồi sang một bên.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Tân Tú không hề phản kháng, hai tay ôm lấy khuôn mặt, tỉnh bơ đáp: “Ta đâu có nhìn thấy gì, ngủ say rồi lỡ chui vào lòng ngài thì đâu thể trách ta được.”

 

Nếu vừa rồi Thân Đồ Úc thực sự ngủ say, biết đâu hắn đã tin vào lời ngụy biện của đồ đệ. Nhưng ngặt nỗi hắn vẫn luôn thức, nên đã tận mắt chứng kiến cảnh đồ đệ lần mò trong bóng tối, rón rén tiến đến nằm cạnh hắn, lại còn lén lút sờ soạng n.g.ự.c hắn hai cái, rồi phát ra những tiếng cười khúc khích đầy mãn nguyện.

 

Tuy rằng hành động và phản ứng của đồ đệ vô cùng đáng yêu, nhưng không thể nuông chiều nàng như vậy được.

 

Thân Đồ Úc nghiêm giọng: “Lần sau còn tái phạm, ta sẽ trói nàng lại rồi mới cho ngủ.” Hiện giờ hắn đã học được cách dọa nạt đồ đệ.

 

Nhưng đồ đệ dường như chẳng hề sợ hãi, trên mặt nàng thoáng qua một nụ cười đầy ẩn ý, nàng thỏ thẻ: “Ngài biết trói người sao? Ta có thể dạy ngài đấy.”

 

Dù không hiểu đồ đệ đang nghĩ gì, nhưng Thân Đồ Úc nhạy bén cảm nhận được trong đầu nàng đang nảy ra những ý nghĩ không mấy đứng đắn. Đến lúc này, hắn mới thực sự nhận ra, Tân Tú trước mặt Ô Ngọc, hoàn toàn khác hẳn với Tân Tú trước mặt Thân Đồ Úc.

 

Hắn thuận miệng sửa lời đồ đệ: “Phải là ta dạy nàng mới đúng.” Dù sao thì hắn cũng là sư phụ cơ mà.

 

Tân Tú lại cười khúc khích.

 

Rời khỏi túp lều tranh, Thân Đồ Úc dự định đi tìm vài thứ d.ư.ợ.c liệu để trị mắt cho đồ đệ, nhưng hắn không có ý định nói cho nàng biết. Tân Tú cũng chẳng gặng hỏi hắn đi đâu, làm gì, nửa điểm lo lắng mình bị đem bán cũng không có, cứ vui vẻ lẽo đẽo theo sau hắn.

 

Trước đây họ cũng từng đồng hành, nhưng khi đó Tân Tú đóng vai trò chủ đạo, quyết định đi hướng nào, khi nào nghỉ ngơi, ăn gì ở đâu. Giờ thì vị thế đã hoán đổi, mọi thứ đều do Thân Đồ Úc định đoạt.

 

Khi vào thành, Tân Tú nghe thấy tiếng xe cộ ồn ào náo nhiệt, vô cùng ngạc nhiên, túm c.h.ặ.t cánh tay Ô Ngọc hỏi: “Ngài đâu thích chỗ đông người, sao lại dẫn ta vào thành?”

 

Thân Đồ Úc nghiêm túc giải thích lý do cho đồ đệ: “Ta không biết nấu ăn.” Hắn mà nấu đồ ăn, chắc đồ đệ nuốt không trôi mất. Nhưng hắn đâu thể để đồ đệ c.h.ế.t đói, cũng không nỡ tước đi sở thích thưởng thức mỹ thực của nàng. Vì thế, hắn đành cố gắng nén lại sự khó chịu của bản thân, dẫn nàng đến nơi đông đúc tìm đồ ăn.