Sư Phụ Ta Là Một Con Gấu Trúc

Chương 202



 

Thân Đồ Úc lại một lần nữa kéo đồ đệ ra khỏi vòng tay mình rồi đặt sang một bên. Nàng hiện tại thậm chí còn chẳng buồn viện cớ "mộng du nửa đêm" nữa, bị hắn đẩy ra thì ngồi tại chỗ ngáp dài một cái, không hề tỏ ra xấu hổ khi bị bắt quả tang, lại thản nhiên tựa đầu vào vai hắn.

 

Rõ ràng đã buồn ngủ rũ rượi rồi mà còn cố thức đến nửa đêm để bò dậy nằm cạnh hắn, thật không biết nên khen nàng kiên trì hay mắng nàng hồ đồ nữa.

 

Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé

"Ta dạy nàng dùng linh thức." Thân Đồ Úc cảm thấy nếu cứ để nàng ngủ thế này thì không ổn, bèn đỡ lấy cái đầu đang gật gù của đồ đệ, lên tiếng.

 

"Linh thức tuy không thể nhìn rõ màu sắc như đôi mắt thường, nhưng có thể giúp nàng cảm nhận được khí của vạn vật trên thế gian. Nàng có thể phân biệt được trước mặt là người hay yêu, là quỷ hay quái, là chim muông hoa lá, hay là cỏ cây gạch đá."

 

Nghe đến chuyện học hành, Tân Tú lập tức ngẩng đầu khỏi bàn tay Ô Ngọc: "Tu vi của ta còn kém, linh lực yếu ớt, không thể thi triển linh thức được đâu. Sư phụ ta từng bảo, muốn dùng linh thức, e là ta phải tu luyện thêm vài chục năm nữa cơ."

 

Thân Đồ Úc: "..." Đúng là hắn từng nói câu đó, nhưng hoàn cảnh nay đã khác. Với tình trạng hiện tại của đồ đệ, tốt nhất là nên dạy nàng cách dùng linh thức càng sớm càng tốt.

 

"Không sao, khi nào cần dùng linh thức, ta sẽ truyền linh lực cho nàng. Nhưng hiện tại, nàng phải học cách thi triển trước đã." Thân Đồ Úc đáp.

 

"Được ngài đích thân truyền dạy thế này, ta thật ngại quá," Tân Tú chỉ giả vờ từ chối một chút, rồi lập tức sốt sắng nói: "Vậy chúng ta bắt đầu học ngay nhé. Cách tu luyện này... có cần ta phải cởi bỏ y phục không? Có giống cái kiểu ngồi giữa khóm hoa, hai bàn tay áp vào nhau truyền nội công không?"

 

Rốt cuộc trong đầu đồ đệ đang chứa đựng những ý nghĩ gì vậy? Khuôn mặt Thân Đồ Úc vốn không chút biểu cảm, giờ đây lại mang một dấu chấm hỏi to đùng: "Tu luyện thì cớ sao phải cởi y phục?"

 

Tân Tú "Ồ" lên một tiếng, giọng điệu có chút thất vọng: "Hóa ra là tu luyện đàng hoàng."

 

Thân Đồ Úc: "..."

 

Cảm nhận được ngón tay lạnh lẽo, thô ráp của Ô Ngọc gõ nhẹ lên trán mình, một luồng linh lực từ giữa trán tràn vào, Tân Tú lập tức hiểu ra: Ô Ngọc lại không chịu nổi những câu nói đùa cợt của nàng nên mới dùng cách này để khóa miệng nàng lại.

 

Thật kỳ lạ, mấy ngày nay dù nàng có làm gì đi nữa, Ô Ngọc cũng chưa bao giờ thực sự nổi giận với nàng. Sự bao dung này e rằng còn hơn cả cha ruột nàng. Haiz, nếu đây không gọi là tình yêu, thì nàng còn biết hy vọng vào điều gì nữa.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

"Tập trung tinh thần, đừng suy nghĩ lung tung."

 

Tân Tú lập tức thu lại vẻ cợt nhả, vẻ mặt trở nên nghiêm túc, dọn sạch tâm trí.

 

Thân Đồ Úc hướng dẫn đồ đệ phá bỏ lớp vỏ bọc của thần thức. Thần thức của con người hệt như một "sinh linh" siêu thoát khỏi thể xác, tự do và mạnh mẽ hơn nhiều. Khả năng cảm nhận của thần thức tinh nhạy hơn hẳn ngũ quan của người phàm. Nghe đồn, những vị đại năng tiên thần thời thượng cổ, thần thức chỉ cần lóe lên một ý niệm là có thể dời non lấp biển, thấu thị ngàn vạn dặm, điều khiển tâm trí vô số người, thậm chí đảo ngược thời gian, xoay chuyển càn khôn.

 

Hiện tại, dĩ nhiên chẳng có ai làm được như vậy. Ngay cả vị tu sĩ có tu vi cao thâm nhất - Linh Chiếu Tiên Nhân, thần thức của ngài nghe đồn cũng chỉ bao trùm được ngàn dặm, nhìn thấu tiền kiếp hậu kiếp của vài ngàn năm, thua xa những vị tiên thần huyền thoại ngày trước. Những tu sĩ khác, sức mạnh thần thức cũng cao thấp khác nhau. Với tu vi thấp kém như Tân Tú, thần thức của nàng vẫn chưa "phá vỏ", còn đang say ngủ trong cơ thể.

 

Điều Thân Đồ Úc đang làm là giúp nàng xuất khiếu. Dù thần thức đã xuất khiếu, Tân Tú cũng không thể tùy ý sử dụng. Nàng nhiều nhất chỉ có thể sử dụng linh thức - một kỹ năng phụ thuộc của thần thức, giúp nàng "nhìn" thấy khí của vạn vật.

 

Tân Tú cảm nhận được sự thay đổi: cơ thể nàng giống như một dòng sông cạn kiệt, còn thần thức là đại dương bao la. Hiện tại, nàng phải mở cống xả nước, dẫn nước từ đại dương chảy vào vài nhánh sông nhỏ.

 

Thực ra, Thân Đồ Úc không giỏi việc truyền dạy. Nhưng may thay, Tân Tú có khả năng tự học rất tốt, thái độ lại vô cùng tích cực, biết cách suy luận và mạnh dạn thử nghiệm. Dưới sự giám sát của Thân Đồ Úc, nàng không hề đi chệch hướng, thuận lợi kích hoạt được linh thức.

 

Tân Tú chỉ thấy bóng tối trước mắt bỗng nhiên rực sáng, rồi lại vụt tắt, hệt như ngọn đèn vừa bừng lên đã bị cúp điện.

 

"Ô Ngọc, linh lực của ta cạn rồi."

 

Thân Đồ Úc đặt một tay lên tay nàng, truyền linh lực sang. Tân Tú liền xoay tay lại, nắm c.h.ặ.t lấy tay hắn, mười ngón đan vào nhau.

 

Thấy nàng lại bắt đầu giở trò, Thân Đồ Úc lập tức hiểu ra: những gì hắn vừa dạy, nàng đã nắm vững cả rồi. Nếu không, nàng lấy đâu ra tâm trí để làm chuyện này. Hắn đang truyền linh lực nên không tiện buông tay ra, đành nhắm mắt lại, vờ như không thấy.