Tân Tú thầm nghĩ: Có phải do ảo giác của mình không, sao nghe tiếng gió rít này, không khí lại trở nên sầu t.h.ả.m thế nhỉ? Cứ như cảnh tiễn chồng ra trận, một đi không trở lại vậy.
Mà khoan, đâu phải nàng tiễn Ô Ngọc, là Ô Ngọc đang tiễn nàng đấy chứ!
Bầu không khí nặng nề này khiến nàng muốn lên tiếng phá vỡ sự im lặng, nhưng lại sợ Ô Ngọc không muốn nghe.
May mắn thay, một lát sau, Tân Tú nghe thấy tiếng lục lạc leng keng. Một đoàn người từ xa tiến lại gần, dừng chân ngay cạnh bức tượng Phật khổng lồ, dường như cũng định nghỉ qua đêm tại đây.
Đoàn người này khá đông, chừng bảy tám chục người, cả nam lẫn nữ, vừa tới nơi đã làm cho không khí náo nhiệt hẳn lên. Họ dùng lạc đà để chở hàng hóa, và vài con lạc đà được trang bị những cỗ kiệu che lọng vàng ch.ói lọi. Từ trên kiệu, họ nhẹ nhàng khiêng xuống một lão nhân tiều tụy, đôi mắt híp lại tưởng chừng không mở lên nổi. Lão nhân được khiêng xuống cùng với chiếc đệm êm ái. Chiếc đệm được trang trí bằng những bông hoa lộng lẫy, y phục của lão nhân cũng mang hoa văn tương tự, nhìn lướt qua trông lão như một người đính đầy hoa.
Nếu không nhờ Tân Tú vẫn cảm nhận được chút sinh khí le lói trên người lão, và thấy lão không hề cử động, có lẽ nàng đã nhầm tưởng đó là một cái xác. Ngoài lão nhân, những người khác trong đoàn, từ người hầu đến người nhà, đều diện những trang phục với màu sắc vô cùng sặc sỡ.
Quanh khu vực này có rất nhiều vương quốc Phật giáo nhỏ, chỉ cần tập trung vài trăm người quanh một ốc đảo là có thể lập thành một tiểu quốc. Những người dân ở đây đặc biệt ưa chuộng y phục sặc sỡ, có lẽ vì phải nhìn màu vàng của cát quá nhiều nên họ khao khát được ngắm nhìn sự sặc sỡ, lộng lẫy của muôn hoa.
Đoàn người bận rộn sắp xếp chỗ nghỉ cho lão nhân, sau đó mới lần lượt dọn thức ăn, cho lạc đà ăn và nghỉ ngơi.
Tân Tú và Thân Đồ Úc với trang phục hoàn toàn khác biệt, ngồi nép trong một góc, nhưng cũng được chia một phần thức ăn. Một miếng thịt nướng không rõ của loài vật nào, hai chiếc bánh nướng khô khốc, và một bình nhỏ sữa ngựa cùng nho khô.
Tuy bất đồng ngôn ngữ, nhưng ngôn ngữ hình thể luôn là công cụ giao tiếp hữu hiệu. Tân Tú giờ đây đã quá thành thạo trong việc dùng mọi cách để trò chuyện với những người không cùng ngôn ngữ. Chẳng mấy chốc, nàng đã bắt chuyện rôm rả với họ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Thịt nướng, bánh nướng và rượu sữa, ban đầu Tân Tú định chia cho Ô Ngọc, nhưng nghĩ lại thì lại cất đi, chỉ đưa cho hắn một chiếc bánh nướng khô.
Dù trước đây chưa từng thấy hắn từ chối những món này, nhưng giờ tình thế đã khác, tốt nhất là nên kiêng dè. Nàng yên tâm thoải mái hòa vào đám đông, cười nói và ăn uống vui vẻ.
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Nàng nhanh ch.óng hiểu ra rằng, đoàn người này đến từ một tiểu quốc ốc đảo cách đây khá xa. Vị quốc vương của họ đã vô cùng già yếu, sắp buông tay trần thế, tâm nguyện cuối cùng là được chiêm ngưỡng thánh địa Tự Tại Thiên. Vì vậy, họ đã đưa vị lão quốc vương lên đường hướng về Tự Tại Thiên. Dẫu không thể nhìn thấy Tự Tại Thiên thực sự, nhưng việc được đến gần thánh địa hơn một chút cũng đủ để vị lão quốc vương an tâm nhắm mắt.
Nơi này có quá nhiều người khao khát được hành hương đến Tự Tại Thiên. Vì thế, đoàn người này không hề dò hỏi, mặc nhiên coi Tân Tú và Ô Ngọc cũng là những người hành hương. Những người cùng chung tín ngưỡng thường rất dễ đồng cảm, giống như những người hâm mộ cùng một thần tượng, dù chưa quen biết nhau vẫn có thể hòa đồng nhanh ch.óng.
Tân Tú nhấp ngụm rượu sữa, lắng nghe họ dùng tiếng địa phương của sa mạc để truyền bá tín ngưỡng. Để giúp nàng cảm nhận trọn vẹn ánh sáng của đức tin, họ còn ngẫu hứng biểu diễn câu chuyện về một Phật t.ử cứu mẹ. Câu chuyện được thể hiện qua các điệu múa và bài ca. Khúc hợp xướng cuối cùng vô cùng êm tai, âm vang du dương lan tỏa rất xa trong màn đêm đầy gió cát, mang đậm phong vị của vùng đất ngoại lai.
Sự nhiệt tình của họ khiến Tân Tú có chút chếnh choáng hơi men. Nàng chống cằm, say sưa ngắm nhìn những bóng người nhảy múa hát ca, khoác lên mình ánh sáng vàng của ngọn lửa, dưới ánh nhìn từ bi, uy nghiêm của bức tượng Phật khổng lồ. Tất cả cùng nhau diễn giải những buồn vui, hỷ nộ ái ố muôn thuở của kiếp nhân sinh.
Trong một đêm chia ly đáng nhẽ phải sầu não này, nhờ có nhóm người nhiệt tình ấy, Tân Tú đã có một đêm vô cùng vui vẻ. Mãi đến lúc rạng sáng, nàng mới trở lại bên cạnh Ô Ngọc.
"Đi thôi, ta thấy ngài nên trở về Tự Tại Thiên đi, ta cũng phải quay về rồi."
Nhìn thấy đồ đệ có vẻ vui vẻ hơn trước, Thân Đồ Úc cảm thấy rất an ủi. Về yêu cầu muốn tận mắt nhìn thấy hắn bước vào Tự Tại Thiên của nàng, hắn hoàn toàn không bận tâm. Bởi vì hắn thực sự có thể tiến vào Tự Tại Thiên, nên không lo bị lộ tẩy.