Lão Ngũ đã nằm đây ba ngày rồi. Trong lúc trông chừng cậu, nàng cũng tranh thủ mày mò làm được kha khá món ngon. Muốn chữa lành những tổn thương tâm hồn, chắc chắn phải dùng đến đồ ăn ngon. Nhìn cảnh cậu bị giam cầm ở đó, chắc chắn cũng chẳng được ăn uống gì đàng hoàng.
Ăn xong một bát mì nóng hổi, đôi mắt Lão Ngũ vẫn còn đỏ hoe. Tân Tú vắt chéo chân ngồi chờ ở mép giường, thấy cậu ăn xong mới ném quả óc ch.ó trong tay xuống, tựa lưng vào mép bàn, bắt đầu trò chuyện: "Kể ta nghe xem, rốt cuộc chuyện này là thế nào?"
Nhiệm vụ của Lão Ngũ là cứu sống một trăm người ở nhân gian. Tân Tú tuy thấy nhiệm vụ này không hề dễ dàng, nhưng cũng chẳng ngờ cậu lại để bản thân ra nông nỗi t.h.ả.m thương thế này.
"Lúc đệ xuống núi, sư thúc Cảnh Thành T.ử không cho đệ bảo bối cứu mạng nào sao?"
Lão Ngũ cúi đầu: "Sư phụ có cho đệ một viên Sinh Cơ Đan." Viên đan d.ư.ợ.c này vốn là để cậu phòng thân lúc nguy cấp.
Thực ra Tân Tú biết rõ điều này. Ở Thục Lăng có rất nhiều sư thúc sư bá, mỗi người lại có cách dạy đồ đệ khác nhau. Không phải ai cũng giống sư phụ Thân Đồ Úc của nàng, luôn bao bọc, che chở đồ đệ vô điều kiện. Hễ nàng gặp chuyện là người lập tức xuất hiện chống lưng, lại còn tặng cho vô số pháp bảo vì sợ nàng bị kẻ khác bắt nạt trên đường.
Những sư phụ như sư phụ nàng chỉ là số ít. Đa phần các sư phụ đều không can thiệp vào những gì đồ đệ sẽ gặp phải khi bước chân vào nhân gian, càng không có cơ chế phát tín hiệu cầu cứu trưởng bối khi gặp nguy hiểm. Bao nhiêu sư huynh sư tỷ của nàng, có ai mà không từng trải qua gian nan trắc trở, số đệ t.ử Thục Lăng bỏ mạng cũng không phải là ít.
Lần này, nếu không phải nàng tình cờ xen vào chuyện bao đồng này, Lão Ngũ e rằng đã phải bỏ mạng tại đây.
Tân Tú: "Vậy nên, ta đoán chắc chắn đệ không dùng Sinh Cơ Đan cho bản thân, mà đã nhường cho người khác rồi phải không?"
Lão Ngũ ngoan ngoãn gật đầu: "Vâng, đệ gặp một thiếu niên mắc bệnh nan y, y thuật của đệ còn yếu kém, không thể cứu chữa cho đệ ấy. Đệ cũng không thể trơ mắt nhìn đệ ấy c.h.ế.t, nên đệ đã cho đệ ấy uống Sinh Cơ Đan."
Tân Tú không hề bất ngờ chút nào, Lão Ngũ vốn là người có tính cách như vậy.
"Vậy đệ bị tên Nê Long Hộ Pháp đó bắt bằng cách nào?"
Đến đây, Lão Ngũ im lặng, dường như khó mà chấp nhận được sự thật, cậu quay đầu đi tránh ánh mắt nàng.
Tân Tú gõ gõ mép giường: "Kể đi."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Lão Ngũ như thể cảm thấy mình đã làm sai chuyện gì, túm c.h.ặ.t lấy tấm chăn đắp trên người. Bộ dạng này giống hệt thằng nhóc mập nhà hàng xóm mà Tân Tú từng gặp, mỗi khi nó chọc giận mẹ, bị mắng mỏ thì đều mang vẻ mặt như thế.
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
"Đệ đến đây, phát hiện nơi này đang có dịch bệnh hoành hành, liền ở lại định cứu người. Đệ đã bào chế ra phương t.h.u.ố.c tạm thời khống chế bệnh tình, nhưng đệ nhận ra muốn trừ tận gốc, thì phải tiêu diệt dịch quỷ ở đây trước... Mọi người sợ rằng g.i.ế.c dịch quỷ sẽ rước họa lớn hơn, nên không chịu nghe lời đệ. Sau đó, họ thấy đệ dùng Sinh Cơ Đan cứu sống Tiểu Đồng, liền đòi đệ cũng phải dùng cách đó cứu người thân của họ. Nhưng đệ chỉ có một viên Sinh Cơ Đan, không còn cách nào khác. Bọn họ lại cho rằng đệ cố tình không chịu cứu người."
Lão Ngũ nhớ lại những con người điên cuồng ấy. Khi thấy van xin vô ích, họ đã chuyển sang một thái độ cực đoan khác, giơ đao hướng về phía cậu.
'Hắn ta biết tiên thuật, chẳng phải là thần tiên sao? Nghe nói thịt thần tiên ăn vào trường sinh bất lão, chắc chắn cũng chữa được bệnh!'
'Sợ gì chứ, đằng nào cũng phải c.h.ế.t. Nếu hắn không chịu cứu chúng ta, chúng ta sẽ tự cứu mình!'
Những người từng nở nụ cười hiền hậu gọi cậu là thần tiên, mời cậu về nhà dùng bữa; người hán t.ử vì vợ con mà tuyệt vọng; người thanh niên từng mang trái cây biếu cậu, lớn tiếng tuyên bố sẽ dựng một ngôi miếu nhỏ thờ phụng khiến cậu dở khóc dở cười... Trước sự đe dọa của dịch bệnh và cái c.h.ế.t, vì sự sống của bản thân và người nhà, khi có người châm ngòi, họ đã hùa nhau vung đao về phía cậu.
Tân Tú: "Đừng nói với ta là đệ không đ.á.n.h lại bọn họ nhé."
Lão Ngũ: "... Bọn họ quá điên cuồng, nếu đệ ra tay, chắc chắn sẽ có người c.h.ế.t."
Tân Tú: "Cho nên đệ cứ đứng im đó cho bọn họ c.h.é.m?"
Lão Ngũ vội xua tay: "Không không, đệ có chạy trốn mà."
Chỉ là lúc đó cậu đã bị thương, không thể chạy xa. Cậu gặp lại bà lão tốt bụng từng cho cậu tá túc lúc trước. Bà lão bí mật đưa cậu về nhà, bảo cậu tạm thời trốn ở đó. Nhưng kết quả là bà ta lại gọi người đến đ.á.n.h lén, c.h.ặ.t đứt đôi chân của cậu. Nếu không nhờ Tiểu Đồng lén đưa cậu ra ngoài, có lẽ cậu đã bị bọn họ ăn thịt ngay tại đó rồi.
Thật là một vở kịch "lòng tham không đáy, lấy oán báo ân" hoàn hảo. Dù cho Tân Tú khi bước ra ngoài xã hội đã từng chứng kiến không biết bao nhiêu chuyện dã man, hoang đường như vậy, nhưng đến hôm nay, nàng vẫn không thể kìm nén được sự phẫn nộ trước những sự việc thế này.