Sư Phụ Ta Là Một Con Gấu Trúc

Chương 243



 

Xem ra đường cùng thật rồi.

 

Nhưng Tân Tú vốn là người mưu trí, cẩn trọng, chẳng hề tỏ ra hoang mang. Nàng vươn vai thư giãn ngay trong bức tượng, lấy từ túi bách bảo ra một tấm nệm lót dưới thắt lưng. Cú đ.ấ.m lúc nãy khiến ngũ tạng nàng bị tổn thương nhẹ. Cơ thể này của nàng so với bọn yêu quái thì mỏng manh như một con b.úp bê sứ, chạm nhẹ là vỡ.

 

Nếu đã không thể thoát ngay lúc này, thì cứ trốn tạm đã, chẳng có gì phải cuống cuồng cả.

 

Ngày đầu tiên, Nê Long Hộ Pháp lượn lờ đi lại trong điện mãi không chịu rời đi. Ngày thứ hai, hắn không ở lì đó nữa, nhưng cũng tạt qua rất nhiều lần, mỗi lần lại đảo mắt tìm kiếm một vòng quanh đại điện. Sang ngày thứ ba, hắn chỉ tạt qua đúng một lần, nhìn ngó một chút, c.h.ử.i rủa vài câu rồi bỏ đi.

 

Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé

Tân Tú ngồi xổm trong bụng bức tượng, lắc đầu ngao ngán. Cái tên sâu bùn này thiếu kiên nhẫn quá, làm ăn thế này thì sao làm nên nghiệp lớn được. Thảo nào nàng trốn ở đây mà hắn tìm mãi không ra.

 

Ngay cả kẻ làm thủ lĩnh mà còn thế, đám tiểu yêu quái thuộc hạ thì khỏi phải bàn. Cứ cái đà này, chỉ vài ngày nữa thôi là bọn chúng sẽ lơi lỏng cảnh giác. Đến lúc đó, nàng sẽ tùy cơ ứng biến chuồn đi. Vấn đề duy nhất bây giờ là phải giải thích thế nào với Lão Ngũ về sự mất tích bí ẩn mấy ngày nay của mình.

 

Tuy nhiên, sự việc lại vượt ngoài tầm dự đoán của nàng. Đêm hôm đó, bên ngoài bất ngờ xuất hiện những quả cầu lửa như sao băng rớt xuống, dội ầm ầm vào giàn giáo đang dựng lại của cung Hộ Pháp. Tân Tú bị đ.á.n.h thức, ngó qua ô cửa sổ nhỏ thì thấy giữa đám sao băng rực lửa ấy, một nữ nhân vận y phục đen đang đứng sừng sững.

 

Nàng ta sở hữu vóc dáng thon thả với tỷ lệ hoàn hảo. Bộ đồ đen bó sát bay phần phật trong gió, tay phải nắm c.h.ặ.t thanh trường kiếm, lơ lửng trên không trung nhìn xuống mặt đất.

 

Đôi mắt Tân Tú giờ đây đã có thể nhìn rõ vạn vật trong đêm tối ở khoảng cách xa. Khuôn mặt của nữ nhân ấy hiện lên rõ nét trong mắt nàng. Lông mày dài thanh tú, đôi mắt phượng sắc sảo, đôi môi đỏ mọng, đuôi mắt hơi xếch lên như được tô vẽ đường eyeliner đen đậm. Bất cứ ai nhìn thấy cũng phải thốt lên một tiếng: Một tỷ tỷ lạnh lùng, sắc sảo và kiều diễm!

 

Tỷ tỷ này không chỉ có vẻ ngoài sắc sảo mà ra đòn cũng vô cùng tàn nhẫn, dường như nàng ta đến đây chỉ để báo thù. Một nhát kiếm từ trên không trung c.h.é.m thẳng vào Nê Long đang lao tới, rồi nàng lao xuống, giao đấu với hắn cả trăm hiệp chỉ trong nháy mắt. Nàng ra tay cực kỳ độc ác, c.h.é.m con sâu bùn khổng lồ kia thành đống thịt nát bét rải rác khắp nơi.

 

Tân Tú: Chém nát bét thế này thì chắc chắn là hết cơ hội hồi sinh rồi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tỷ tỷ lạnh lùng này có vẻ am hiểu triết lý "nhổ cỏ phải nhổ tận gốc". Cuối cùng, nàng phóng một mồi lửa, thiêu rụi toàn bộ đống thịt nát trên mặt đất thành tro bụi. Tốt rồi, thế này là c.h.ế.t hẳn không còn đường sống.

 

Nàng đến vội vàng, đi cũng vội vã, từ đầu đến cuối không hề nán lại lâu. Tân Tú từ miếu Bồ Tát tàng hình bước ra, ngẩng đầu nhìn lên thì tỷ tỷ lạnh lùng kia đã biến mất hút.

 

Tân Tú ngẫm nghĩ một chút, rồi quay người lại, phóng một tia sét về phía miếu Bồ Tát, đ.á.n.h sập hoàn toàn ngôi miếu, sau đó phủi tay rời đi.

 

“Đại tỷ, sao tỷ lại làm như vậy?”

 

“Được rồi, ta biết rồi, lần sau không thế nữa.” Tân Tú đáp lấy lệ, giọng điệu hời hợt vô cùng. Quay sang, nàng bắt gặp ánh mắt cạn lời của Tiểu Ngũ.

 

Đến cả cha mẹ và sư phụ còn bó tay trước nàng, thì Tiểu Ngũ – cậu em trai ngoan ngoãn này – làm sao quản nổi cái tính cách của đại tỷ mình. Cậu thở dài sầu não nửa ngày, muốn giận cũng chẳng giận nổi, cuối cùng đành bất lực than thở: “Đại tỷ đã bảo sẽ đưa đệ đi cùng, cớ sao lại đi một mình. Dù đệ chẳng giúp được việc lớn, nhưng ít ra cũng đỡ đần được chút chuyện vặt vãnh chứ.” Chẳng hạn, nếu lỡ gặp nguy hiểm, ít nhất cậu cũng có thể cầm chân kẻ địch một chút để đại tỷ chạy thoát.

 

Thiếu niên ngồi trên chiếc xe lăn, dù dáng người gầy guộc, mỏng manh nhưng thần sắc đã khác hẳn so với hồi mới rời núi. Giữa đôi lông mày đã ánh lên vẻ trầm ổn, chín chắn của người từng trải.

 

Tân Tú đảo mắt, đẩy xe lăn của cậu ra ngoài: “Ta hứa đưa đệ theo thì đưa đệ theo, vội cái gì. Sợ không có việc để làm à? Quanh đây thiếu gì miếu thờ Kim Cương Bồ Tát Thiên Vương chưa bị sét đ.á.n.h. Đi thôi, ta dẫn đệ đi dỡ thêm một ngôi miếu nữa.”

 

Nê Long Hộ Pháp đã bỏ mạng, trong khi Kim Cương Thiên Vương Bồ Tát vẫn an tọa tại sào huyệt của hắn. Đây chính là thời cơ vàng để phá hoại, nếu không, đợi đến khi tên Bồ Tát kia phát hiện đàn em bị diệt gọn và truy tìm đến nơi, thì bọn họ chỉ còn nước cong đuôi bỏ chạy.

 

Mấy ngày nay, Tiểu Ngũ sai Tiểu Đồng ra ngoài nghe ngóng tin tức, bản thân cậu cũng tự mình thám thính. Cậu đoán chắc đại tỷ mình đi tìm Nê Long Hộ Pháp gây chuyện, nhưng mãi đến khi Tân Tú trở về, cậu mới vỡ lẽ tên Hộ Pháp kia đã về chầu diêm vương.