Sư Phụ Ta Là Một Con Gấu Trúc

Chương 247



 

Tân Tú tiện miệng ngân nga giai điệu: "Phân bón bổ sung Jinkela~ Một bao công dụng bằng hai bao~ Phân bón bổ sung Jinkela~ Cung cấp thật nhiều dưỡng chất NPK~" ()

 

() Lời bài hát quảng cáo phân bón chế vui nhộn trên mạng.

 

Hát xong, nàng chợt nhận ra Tiểu Ngũ đang nhìn chằm chằm mình.

 

Tân Tú: "?"

 

Tiểu Ngũ ngây ngô hỏi: "Đại tỷ, Jinkela là cái gì vậy?"

 

Tân Tú: "..." Cái này hơi khó giải thích à nha.

 

Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé

Tiểu Ngũ ngẫm nghĩ một lúc rồi hỏi tiếp: "Vậy NPK lại là gì nữa?"

 

Tân Tú: "..." Hồi trước học Hóa Tỷ học không giỏi lắm, câu này Tỷ xin phép bỏ qua nhé.

 

Nàng đành trả lời qua loa: "Đại khái là một thứ gì đó giúp cây cối phát triển tốt. Đệ nghĩ xem, có những nơi đất đai màu mỡ, mùa màng tươi tốt, chắc chắn trong loại đất đó phải chứa một thứ gì đó dồi dào hơn đất thường."

 

Tiểu Ngũ bừng tỉnh ngộ: "Quả đúng là như vậy. Đệ trước đây cũng từng suy nghĩ về điều này, chỉ là không biết thứ đó gọi là NPK. Không hổ danh là đại tỷ, cái gì cũng biết."

 

Tân Tú: "Ha ha ha." Xấu hổ quá, Tỷ chỉ là xem video chế trên Bilibili nhiều thôi.

 

Đạo sĩ Bò bên cạnh cười khẩy: "Giỏi giang gì chứ. Nàng ta thường xuyên thốt ra mấy thứ lăng nhăng vô nghĩa. Đừng thấy nàng ta nói năng lưu loát, mạch lạc mà lầm, thực chất chính nàng ta cũng chẳng hiểu mình đang nói cái gì đâu. Chỉ có đồ ngốc mới bị nàng ta lừa."

 

Tân Tú vung tay tát một cái "Bốp" rõ kêu vào đầu bò. Tiểu Ngũ thấy hai người thường xuyên đấu võ mồm, bèn can ngăn: "Thôi đại tỷ, đừng đ.á.n.h ông ấy nữa, đệ thấy ông ấy chỉ là không biết ăn nói thôi."

 

Trong hai ngày làm vật cưỡi cho thiếu niên này, Đạo sĩ Bò đã nhận ra một điều. Thiếu niên này tuy là đệ đệ của Tân Tú nhưng lại hoàn toàn khác biệt với nàng. Cậu ta là người đôn hậu, hiền hòa, không hay để bụng những chuyện nhỏ nhặt. So với một Tân Tú có thù tất báo, cậu ta dễ bị lừa... à không, dễ nói chuyện hơn nhiều.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Lão lập tức giở trò giả nai đáng thương: "Tiểu lão nhi tuổi tác đã cao, thân già tội nghiệp, chỉ vì lỡ mắc một lỗi nhỏ mà bị phạt biến thành con bò già thân bất do kỷ thế này. Cứ tưởng chừng những ngày tháng qua, ngày ngày cày bừa lam lũ đã là khổ cực tận cùng..."

 

Chưa nói hết câu, Tân Tú lại tặng thêm một cái tát vào đầu lão: "Cấm giả vờ đáng thương để lừa gạt Tiểu Ngũ. Cái tâm nhãn của ngươi cũng chỉ thua ta có một tẹo thôi, đều là hồ ly tinh sống ngàn năm cả rồi, ai còn lạ gì ai nữa mà bày trò giả làm thỏ con ngoan ngoãn ở đây."

 

Cảnh tượng hai người họ đấu khẩu vạch trần nhau khiến Tiểu Ngũ và Tiểu Đồng vô cùng thích thú.

 

Trong một lần nghỉ giải lao, nhân lúc Tân Tú đi săn, Đạo sĩ Bò lại sán đến gần Tiểu Ngũ than thở: "Ôi da, chân ta đau rã rời rồi, đi bộ lâu quá."

 

Tiểu Đồng vốn lanh lợi, thấy vậy liền chạy vội tới định dắt Đạo sĩ Bò ra chỗ khác: "Thần tiên tỷ tỷ đã dặn rồi, ông chẳng phải người tốt lành gì, đừng có hòng lừa gạt Thần tiên ca ca."

 

Tính tình Tiểu Ngũ vô cùng hiền lành. Cậu đang ngồi bứt một cây cỏ ven đường để quan sát, bèn lên tiếng: "Không sao đâu, vậy chúng ta nghỉ ngơi thêm một chút."

 

Đạo sĩ Bò nhân cơ hội than vãn tiếp: "Ta bị biến thành bò lâu quá rồi, xương cốt rã rời hết cả. Chỉ có biến lại thành người mới cảm thấy thoải mái hơn một chút. Hay là cậu xin Tân Tú một câu, cho ta biến lại thành người thư giãn một hai ngày, sau đó biến lại thành bò cũng được mà. Ta thật sự sắp không chịu nổi nữa rồi. Tuy trước kia ta có làm vài chuyện không phải, nhưng cũng đâu đến mức không được nghỉ ngơi chút nào."

 

Tiểu Đồng ra sức kéo Đạo sĩ Bò nhưng lão không nhúc nhích mảy may. Nhìn vẻ mặt khinh khỉnh, giở trò chí phèo của lão, cậu bé tức giận bật cười: "Ta thấy tinh thần và sức vóc của ông còn tráng kiện lắm, sức khỏe trâu bò thế này mà ta còn không lay chuyển nổi cơ mà."

 

Đạo sĩ Bò hừ mũi: "Hứ, cái thằng nhóc vô lễ này! Sao không biết kính lão đắc thọ hả? Lão phu đây cũng là thần tiên đấy!"

 

"Ây da, lại thừa dịp ta vắng mặt để lừa gạt trẻ con ở đây à." Giọng Tân Tú cất lên kèm theo tiếng cười. Nàng xách theo vài con chim săn được, không nói thêm lời nào thừa thãi, chỉ quay sang nói với Tiểu Ngũ đang có vẻ chần chừ: "Lão Đạo sĩ Bò này trước đây đã năm lần bảy lượt muốn lấy mạng ta đấy."

 

Sắc mặt Tiểu Ngũ lập tức thay đổi. Ánh mắt cậu nhìn Đạo sĩ Bò trở nên sắc bén lạ thường, ánh mắt mà trước nay chưa ai từng thấy. Một lát sau, Đạo sĩ Bò nghe vị thiếu niên lương thiện này đề nghị với Tân Tú: "Đệ thấy dùng xe lăn cũng tốt chán, không cần dùng bò nữa đâu. Hay là chúng ta g.i.ế.c ông ta đi."

 

Đạo sĩ Bò hoảng hốt: "???" Cậu chẳng phải là người tốt bụng, hiền lành lương thiện sao? Sao vừa mở miệng đã đòi lấy mạng ta rồi? Cái thằng nhóc này không bình thường!