Tiền gia chủ giật mình thon thót, theo phản xạ đưa mắt nhìn sang dàn con trai của mình. Những chàng thiếu gia ban nãy còn tươi cười hớn hở giờ đây mặt mày cứng đờ, không ai dám ho he nửa lời.
Cái chuyện... ép chị em ruột của mình đi hầu hạ kẻ khác để đổi lấy vinh hoa phú quý thì bọn họ coi là "lẽ đương nhiên". Nhưng bản thân họ là những trang nam nhi đại trượng phu, là những người sẽ gánh vác cơ ngơi gia tộc, làm sao có thể bán rẻ nhan sắc để đổi lấy chút lợi lộc được.
Tân Tú ngồi chễm chệ ở ghế trên, quan sát nét mặt của từng người, cảm thấy vô cùng thú vị. Lúc này, nàng cố tình đưa mắt quét qua quét lại hàng ngũ các vị công t.ử nhà họ Tiền. Với diện mạo hung thần ác sát hiện tại của nàng, lực sát thương quả thực không đùa được. Hễ ai bị nàng liếc trúng là lạnh toát cả sống lưng, nhưng tuyệt nhiên không ai dám tỏ vẻ ghê tởm vì sợ đắc tội nàng.
Tiền gia chủ thấy đám người thừa kế của mình sắp gặp nguy, vội vàng lên tiếng: "Chuyện này... trong phủ chúng tôi cũng có không ít gia đinh trẻ tuổi, diện mạo khôi ngô..."
Tân Tú lập tức sầm mặt, đập mạnh chén rượu xuống bàn: "Ngươi định qua mặt bổn Hộ Pháp sao? Lũ gia nô hạ tiện đó làm sao sánh được với các vị công t.ử cành vàng lá ngọc nhà ngươi!"
Trong khoảnh khắc ấy, Tiền gia chủ đã suy tính rất nhiều. Hắn thầm nghĩ, dù sao mình cũng có đông con trai, hy sinh một hai đứa để đổi lấy sự bình yên và phú quý cho gia tộc thì cũng đáng giá!
"Không dám, không dám! Pháp sư có thể để mắt tới khuyển t.ử, đó là phúc phận của nó." Câu nói này của Tiền gia chủ vừa thốt ra, dàn con trai của hắn ai nấy đều trố mắt kinh hãi, cứng đờ người chờ đợi tai họa giáng xuống đầu mình.
Tân Tú thực ra đã nhắm được mục tiêu từ trước. Trong dàn công t.ử này, nàng chỉ quen mặt một người. Lần trước nàng từng thấy hắn cưỡi ngựa dạo chơi, quát tháo ầm ĩ, oai phong lẫm liệt lắm. Hôm nay dĩ nhiên nàng phải chọn hắn.
"Ta chọn vị công t.ử này. Lại đây, ngồi cạnh bổn pháp sư nào."
Tiền Nhị Lang – vị nhị công t.ử – loạng choạng suýt ngã. Dưới ánh mắt sắc lẹm của cha mình, hắn miễn cưỡng nặn ra một nụ cười gượng gạo, tiến đến ngồi cạnh Tân Tú. Lúc này hắn vẫn còn cố giữ bình tĩnh, nhưng khi Tân Tú lên tiếng yêu cầu hắn theo nàng vào phòng nghỉ ngơi, mặt mày Tiền Nhị Lang trắng bệch không còn giọt m.á.u. Hắn gần như có thể cảm nhận được những nụ cười chế nhạo của các huynh đệ phía sau lưng.
Vừa bước vào phòng trong, Tiền Nhị Lang đã ngã khuỵu xuống đất. Lão Tứ rụt tay lại, ngồi phịch xuống sàn nhà, rên rỉ than vãn: "Đóng giả làm phụ nữ phiền phức quá đi mất, ngồi bẹp xuống đất cũng phải lo giữ ý tứ. Đại tỷ, tỷ gọi tên này vào đây làm gì thế?"
Tân Tú nhếch mép: "Để tìm chút thú vui ấy mà. Lần trước ta thấy tên này vô cớ đá c.h.ế.t một người."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nghe vậy, cả Lão Ngũ và Lão Tứ đều nhíu mày tức giận.
Tân Tú cười khẩy: "Giờ thì chúng ta cứ chơi đùa với hắn một chút trước đã. Lão Tứ, chân cẳng Lão Ngũ không tiện, đệ xông lên đi."
Lão Tứ mở to mắt kinh ngạc: "Đại tỷ?! Đệ xông lên?! Xông lên làm gì cơ?!"
Tân Tú gõ nhẹ đầu đệ đệ: "Đệ nghĩ đi đâu thế hả? Ta bảo đệ đ.á.n.h hắn một trận nhừ t.ử, cứ nhằm m.ô.n.g mà đ.á.n.h, được không?"
Lão Tứ thở phào nhẹ nhõm, túm cổ áo tên kia lên và tẩn cho một trận ra trò.
Hậu quả là ngày hôm sau, Tiền Nhị Lang tỉnh dậy với cảm giác đau rát dữ dội ở vùng m.ô.n.g. Hắn cứ đinh ninh mình đã bị "heo nái cày xới" thật rồi. Cảm giác kinh tởm, buồn nôn trào lên, sự nhục nhã ê chề khiến hắn chỉ muốn tìm cái lỗ nẻo chui xuống, không dám vác mặt đi gặp ai.
Khi các huynh đệ đến thăm, ai nấy đều giả vờ quan tâm, nhưng giọng điệu hả hê, sung sướng trên nỗi đau của người khác thì không giấu giếm được. Tiền Nhị Lang tức đến hộc m.á.u. Đáng ghét nhất là tên đại ca, hắn ta dùng những lời lẽ mỉa mai, bóng gió ám chỉ rằng Tiền Nhị Lang giờ đây không còn tư cách tranh giành gia sản với mình nữa.
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
"Nhị đệ à, nếu Chu Sát Pháp sư đã để mắt tới đệ, đệ phải cố gắng hầu hạ ngài ấy cho chu đáo nhé. Tương lai của Tiền gia chúng ta trông cậy cả vào đệ đấy."
Ngay cả cô em gái ruột của Tiền Nhị Lang cũng đến thăm. Đang trong cơn tức giận bừng bừng, Tiền Nhị Lang quát mắng: "Sao hả, ngươi cũng đến để xem trò cười của ca ca ngươi sao!"
Cô em gái bĩu môi, lườm hắn một cái sắc lẹm: "Hừ, huynh bị tên đó ngủ cùng thì kinh tởm đến vậy, thế mà trước kia lúc huynh xúi giục, c.h.ử.i bới, ép ta đi ngủ với hắn, sao huynh không mảy may nghĩ xem muội muội của huynh có thấy kinh tởm hay không?"
Tiền Nhị Lang bao biện: "... Ngươi là đàn bà, ta là đàn ông, sao có thể giống nhau được! Phận đàn bà sinh ra là để cho đàn ông ngủ, đàn ông thì không!"