Thân Đồ Úc cảm thấy sống lưng lạnh toát — từ bản thể ở U Hoàng Sơn đến hóa thân này đều cứng đờ. Hắn không ngờ rằng dù mang thân nữ nhi có thể ngăn chặn những ý nghĩ không đứng đắn của Tân Tú, nhưng lại vô tình khiến nàng chẳng còn giữ chút khoảng cách nào.
Đúng lúc này, Thân Đồ Úc vốn yếu lòng trước những lời khẩn cầu của đồ đệ, chẳng hiểu sao cơ thể như có ý thức riêng, bất giác khẽ gật đầu đồng ý.
Tân Tú mừng rỡ: “Vô Tình tỷ tỷ thật tốt, vậy là định xong rồi nhé, tỷ tỷ hãy đi cùng bọn muội!”
Thân Đồ Úc ngẩn ngơ: “...” Ta đã đồng ý lúc nào? Tại sao lại đồng ý? Lẽ nào thân xác này luyện chế chưa hoàn thiện, khiến tâm trí đôi lúc bị đình trệ?
Sau đó, hắn lại hoài nghi: Phải chăng đồ đệ vừa dùng "Đồng thuật" với mình? Đôi song đồng hắn đích thân luyện cho nàng vốn có khả năng mê hoặc lòng người, nhưng lẽ ra với tu vi của hắn, không thể bị ảnh hưởng mới đúng.
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Tân Tú hớn hở dắt đồng đội mới vào đình, chẳng mảy may nhận thấy vẻ hối hận thoáng qua trên mặt Bạch Vô Tình.
Tân Tú cười nói: “Không ngờ tỷ tỷ lại dễ tính như vậy, muội cứ ngỡ tỷ sẽ ngó lơ muội mà bỏ đi luôn chứ.”
Thân Đồ Úc: “...” Thú thật, ban nãy sư phụ quả thực đã định như vậy.
Tân Tú tiếp lời đầy hào hứng: “Muội rất tò mò kế hoạch tiếp theo của tỷ tỷ. Muội cũng có vài ý tưởng sơ sài để đối phó với Kim Cương Thiên Vương Bồ Tát, muốn cùng tỷ tỷ bàn bạc. Hay là đêm nay hai ta xúc đầu gối trường đàm, hàn huyên tâm sự một đêm nhé?”
Thân Đồ Úc kinh hãi: “Cái gì?!” Tại sao lại là "trắng đêm trường đàm"?
“... Không cần đâu, ta không quen quá gần gũi với người khác.”
Tân Tú cười khúc khích: “Tỷ tỷ à, chưa quen thì từ nay sẽ quen. Chỉ là tâm sự thôi mà, nếu tỷ không muốn nói, cứ để muội nói là được. Đều là nữ nhi với nhau, sao tỷ lại thẹn thùng đến thế? Lẽ nào trước nay tỷ tỷ luôn độc lai độc vãng sao?”
Ma xui quỷ khiến, Tân Tú bồi thêm một câu: “Trước đây muội cũng từng gặp một người hay ngượng ngùng giống tỷ tỷ, nhưng người đó là nam t.ử. Nhắc đến đây, muội bỗng thấy hai người có vài phần tương đồng.”
Tuy dung mạo khác biệt, nhưng cái khí chất thanh lãnh, xa cách ấy sao mà giống nhau đến lạ. Tân Tú tự hỏi: Phải chăng nàng đặc biệt có cảm tình với kiểu người này? Bất kể nam nữ, cứ mang tính cách ấy là nàng lại thấy thiện cảm tăng vọt?
Thân Đồ Úc nhấn mạnh: “Ta... là nữ nhi.”
Tân Tú theo bản năng liếc nhìn n.g.ự.c của Vô Tình tỷ tỷ, bật cười: “Muội nhìn ra rồi mà. Tỷ tỷ sợ gì chứ, muội cũng là nữ nhi chính hiệu, cam đoan không giả, tuyệt đối không phải nam giả nữ trang đâu ha ha ha ~”
Lời nói đùa vô ý của nàng lại khiến vị sư phụ đang trong lốt nữ nhân cảm thấy chột dạ khôn cùng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Kẻ tự nhiên gặp người hướng nội, người hướng nội hoàn toàn không có sức chống trả.
Lão Tứ và Lão Ngũ thấy đại tỷ mang về một mỹ nhân lạnh lùng, thoát tục liền đưa mắt dò hỏi.
Tân Tú giới thiệu: “Đây là Bạch tỷ tỷ mà ta từng kể với hai đệ.”
Lão Tứ và Lão Ngũ lập tức hiểu ra. Không hổ là đại tỷ, chỉ cần gặp vài lần là có thể đưa người lạ về nhà. Tài giao thiệp của nàng họ đã lĩnh giáo từ hồi ở Thục Lăng, quen ai cũng có thể hàn huyên như tri kỷ, gặp lần hai là đã rủ đi ăn lẩu được rồi.
“Vừa rồi Bạch tỷ tỷ cho hay, có kẻ sắp tới tìm chuyện, hình như là huynh trưởng của Chu Sát, nghe đâu pháp lực cường đại, không dễ đối phó.”
Hai huynh đệ lập tức nghiêm nghị. Lão Tứ hỏi: “Đại tỷ, vậy chúng ta có nên nán lại Tiền gia nữa không?”
Lão Ngũ tiếp lời: “E là cũng cần báo cho Lương Thành chủ một tiếng để nàng ấy chuẩn bị.”
Lão Tứ sốt sắng: “Đúng vậy, đệ sẽ đi thông báo ngay.”
Tân Tú gạt đi: “Không cần, ta đã phái chim truyền âm đi rồi. Lương Thành chủ không đáng ngại. Hai đệ cứ nghỉ ngơi đi, ta phải cùng Bạch tỷ tỷ bàn bạc đối sách. Ngày mai chúng ta sẽ cùng nghênh chiến tên 'Heo ca' kia.”
“Bạch tỷ tỷ, chúng ta vào phòng ta trò chuyện.”
Thân Đồ Úc hệt như một quân cờ bị kéo đi kéo lại. Hắn ngập ngừng nơi cửa phòng, Tân Tú kéo không được liền quay lại thắc mắc: “Sao vậy tỷ?”
Thân Đồ Úc thầm nghĩ đồ đệ này quá đỗi thiếu cảnh giác. Nhưng ngẫm lại những kẻ đã bỏ mạng dưới nụ cười vô hại của nàng, hắn lại thấy có lẽ vấn đề nằm ở chính mình. Lẽ nào hóa thân này của hắn có điểm nào bất ổn, khiến nàng luôn tự nhiên bày tỏ tâm tình như vậy?
Thấy Bạch tỷ tỷ im lặng, ánh mắt thâm trầm nhìn mình, Tân Tú vỗ trán: “À, muội hiểu rồi. Tỷ tỷ không muốn nghỉ ngơi phải không? Muội quên mất tỷ tỷ tu vi cao thâm, đâu cần ngủ nghê như người thường. Vậy chúng ta đổi chỗ khác nói chuyện.”
Thân Đồ Úc thở phào. Chỗ nào cũng được, miễn là đừng kéo hắn lên giường, hắn vẫn còn ám ảnh.
Tân Tú dẫn hắn đi một đoạn, chỉ vào suối nước nóng phía trước: “Tiền gia này thật biết hưởng lạc, xây cả bể tắm bốn mùa. Bể này nước ấm vừa phải, ngâm mình lúc này là thư thái nhất, lại còn giúp đả thông kinh mạch, xua tan mệt mỏi. Cảnh sắc nơi đây thanh nhã, lại chẳng lo tai vách mạch rừng.”