Đôi mắt Tân Tú bỗng chuyển sang sắc xanh biếc, nhìn xuyên thấu qua màn sương. Nàng thấy một người đàn bà đang bế hai đứa trẻ vội vã rời đi, chỉ để lại hai gã đàn ông đứng chặn đường. Thấy nàng không bị ảo ảnh đ.á.n.h lừa, hai gã nọ lăm lăm cành liễu trong tay, định lao tới ngăn cản.
Tân Tú vung tay ném bé gấu trúc Leng Keng ra. Leng Keng giữa không trung bỗng to lớn bất ngờ, rơi phịch xuống đè sấp một gã đàn ông, khiến hắn nằm bẹp dí dưới đất. Tân Tú lướt qua họ, đuổi theo người đàn bà kia. Nào ngờ, một bà lão bỗng từ đâu hiện ra, chống cây gậy liễu xuống đất. Chớp mắt, những cành liễu vươn ra đan thành một chiếc l.ồ.ng vững chắc, nhốt c.h.ặ.t nàng và Leng Keng vào bên trong.
“Cớ sao ngươi lại đến đây gây hấn với chúng ta?” Giọng bà lão khá ôn hòa, bà khẽ nhón người, những cành liễu tự động đan thành một chiếc ghế cho bà tọa lạc.
Tân Tú nhướn mày: “Hai đứa trẻ lúc nãy chắc chắn không phải con cháu nhà các người. Bắt cóc trẻ con mà cũng dám dõng dạc nói lý lẽ sao?”
Bà lão lắc đầu: “Chúng ta không bắt cóc. Chúng ta cần hai đứa trẻ này, và chúng ta chọn trúng chúng mà thôi.”
Tân Tú mỉa mai: “Bắt người thì bảo là chọn trúng, đúng là nực cười.”
Bà lão thản nhiên: “Cứ coi là bắt người đi, thì đã sao? Chỉ là hai đứa trẻ phàm trần, chẳng kẻ phàm phu nào mời nổi cao nhân như ngươi ra tay đâu. Ta thấy ngươi tuổi trẻ tài cao, tu vi không tệ, nếu không muốn chuốc họa vào thân thì tốt nhất là rời đi ngay lập tức.”
Tân Tú nhếch mép cười: “Bản tính ta vốn thích lo chuyện bao đồng.” Vừa dứt lời, chiếc l.ồ.ng liễu phía sau nàng đã bị một đôi móng vuốt đen xé rách một khoảng lớn. Tân Tú nhẹ nhàng đạp lên móng vuốt của Leng Keng, để nó đưa nàng ra ngoài. Tiện tay, nàng ném một quả cầu lửa khổng lồ có khả năng nổ tung vào chiếc l.ồ.ng liễu.
“ẦM ——”
Tân Tú vốn dĩ chẳng bao giờ ngoái đầu nhìn những vụ nổ phía sau. Nàng mặc kệ bà lão đang ngồi trên ghế liễu có bị thổi bay hay không, vỗ vỗ vào người Leng Keng bảo nó nhanh ch.óng đuổi theo.
Tốc độ của Leng Keng nhanh hơn nàng chạy bộ nhiều. Tuy nhiên, chỉ trong tích tắc ấy, người đàn bà mang hai đứa trẻ đã đi được một quãng khá xa. Tân Tú chỉ còn cách dựa vào sự chỉ dẫn của hạt châu đỏ để đuổi đến một bờ sông, và tận mắt nhìn thấy bóng người ấy biến mất giữa dòng nước.
Quay lại gian sân ban nãy, bà lão và hai gã đàn ông cũng đã biến mất tăm.
Tân Tú tặc lưỡi: “Mẹ kiếp, ta chưa bao giờ thất hứa với ai cả.”
Cứ ngỡ là một nhiệm vụ phụ đơn giản, ai ngờ đằng sau lại ẩn chứa một nhiệm vụ bí ẩn phức tạp hơn nhiều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Trở về kể lại sự tình, Tân Tú quyết định: “Chắc phải nán lại đây một thời gian. Chu Vinh Hộ pháp hãy cứ bảo là cần nghỉ ngơi thêm vài ngày. Ta sẽ cùng Lão Ngũ đi tìm tung tích hai đứa trẻ.” Lão Ngũ mang Mộc linh căn, có lẽ sẽ cảm nhận được mối liên hệ kỳ lạ với cây liễu của đám người kia.
Lão Tứ nghe đại tỷ gọi mình là "Chu Vinh Hộ pháp" thì mặt nhăn như khổ qua: “Lão Ngũ chân cẳng không tiện, hay là để đệ đi với tỷ.” Cậu phải mang cái lốt Chu Vinh này đến mức phát ngán, cảm giác như người tỏa ra mùi thịt lợn vậy. Cả cậu và Tân Tú đều chỉ mong sớm được lột bỏ lớp da này để làm lại chính mình.
Tân Tú gạt đi: “Đệ ấy có vật cưỡi mà, cứ để Đạo sĩ Bò chở đi. Ta thấy so với việc đi cùng ta, đệ ấy còn ngán cái vai Chu Vinh Hộ pháp kia hơn nhiều.”
Lão Ngũ lúng túng, mồ hôi vã ra: “Tứ ca à, đệ thực sự không biết diễn kịch đâu.” Hễ cậu mà đóng vai Chu Vinh là y như rằng toát ra vẻ "mưa thuận gió hòa", nhìn kiểu gì cũng thấy sai sai.
Lão Tứ đành im lặng chịu trận.
Cạnh đó, vị mỹ nhân diễm lệ Bạch Vô Tình chứng kiến cảnh Lão Ngũ bối rối thì bỗng thấy đồng cảm vô cùng. Nàng đứng dậy lên tiếng: “Ta cũng đi cùng.”
Tân Tú lại một lần nữa nhẹ nhàng ấn Bạch tỷ tỷ ngồi xuống: “Tỷ tỷ cứ an tâm dưỡng thương đi, chuyện này muội và Lão Ngũ lo được, không dám phiền đến tỷ đâu.”
Thân Đồ Úc: Bắt đầu thấy hối hận vì lời nói dối bị thương lúc trước rồi đấy.
Hắn chợt nhận ra: Một lời nói dối cần vạn lời nói dối khác để lấp l.i.ế.m. Sư phụ gấu trúc mệt mỏi quá đi mất.
Tân Tú dẫn Lão Ngũ đến cây liễu ở ngôi nhà nọ. Lão Ngũ đặt tay lên thân cây, nhắm mắt cảm nhận một hồi rồi mở lời: “Đệ cảm thấy... rất nhiều nước. Hơi nước dồi dào, sương mù... đầm nước, và một dòng sông có hình rồng.”
“Pháp thuật Mộc hệ của đệ còn yếu, chỉ có thể cảm nhận được bấy nhiêu thôi.” Lão Ngũ thở hắt ra, mồ hôi lấm tấm trên trán.
Tân Tú phấn khởi: “Bấy nhiêu là đủ rồi. Đi thôi, chúng ta lại ra bờ sông nơi người phụ nữ kia biến mất.”
Tại bờ sông, họ lại lùng sục thêm một lúc. “Dòng sông hình rồng mà đệ thấy không phải là dạng phổ biến. Nếu người phụ nữ kia biến mất ở đây, rất có thể dòng sông đó có liên quan đến vùng nước này.”
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé