Sư Phụ Ta Là Một Con Gấu Trúc

Chương 268



 

Ở đây thì khác hoàn toàn. Nam nữ bình đẳng, dường như không có sự phân biệt tôn ti. Tân Tú quan sát một hồi, nhận ra địa vị của phụ nữ trong nhà này dường như còn nhỉnh hơn nam giới, và người nắm quyền cao nhất chính là bà lão kia.

 

Vốn là người đa nghi, Tân Tú vừa ăn vừa lén kiểm tra xem đồ ăn có độc hay không. Nàng ngờ rằng người dân ở đây đã nhận ra thân phận của họ và đang bày mưu tính kế. Thế nhưng bữa cơm trôi qua trong bình lặng, chẳng có bất cứ chuyện gì xảy ra.

 

Nàng thầm nghĩ: Kẻ bắt cóc trẻ con làm sao có thể là người lương thiện? Dù không phải hắc điếm chuyên hại khách qua đường, thì chắc chắn cũng chẳng dễ đối phó. Hay là bọn chúng định ra tay vào nửa đêm?

 

Sau bữa tối, Thủy Nguyên tìm Lão Ngũ chuyện vãn. Sân nhà họ được lát bằng đá xanh, giữa sân sừng sững một cây cột "Mưa Gió" chạm hình đầu rồng, cạnh đó là một giếng nước. Thủy Nguyên ngồi bên giếng, tay thoăn thoắt xử lý một bó cành liễu lớn.

 

Lão Ngũ vây quanh Thủy Nguyên, tranh thủ thực hiện nhiệm vụ thám thính mà Tân Tú giao phó.

 

Thủy Nguyên trông có vẻ là người bộc trực, không chút tâm cơ. Nghe Lão Ngũ hỏi về tấm bia đá "khả năng giao tiếp với mây mưa" ngoài trấn, hắn liền cười đáp: “Chuyện này à, tôi nói ra cậu đừng có sợ nhé. Người dân ở đây từ lúc sinh ra đã có đôi chút khác biệt rồi, cậu nhìn xem.”

 

Hắn giơ bàn tay còn đang sũng nước lên, lặng yên quan sát một lát. Kỳ lạ thay, những giọt nước trên tay hắn bỗng tụ lại một chỗ, hóa thành một quả cầu nước mềm mại, bên trong còn bao bọc một mảnh lá liễu. Bàn tay hắn lập tức trở nên khô ráo.

 

Hắn nhón quả cầu nước nhỏ xíu ấy, tiện tay thảy cho Lão Ngũ: “Tặng cậu chơi này.”

 

“Thực ra khả năng này cũng chẳng giúp ích được gì nhiều. Có người lặn xuống nước mà không cần thở, tiện cho việc bắt cá. Có người lại giống tôi, ngưng tụ được cầu nước để đùa nghịch. Những kẻ tài giỏi nhất có thể tạo ra sương mù, hay cầu mưa lớn. Bà Giang chính là một người như thế, trước đây bà là Vu uông (Thầy cúng). Trong gia phả có ghi chúng tôi là hậu duệ của rồng, nên mới có chút năng lực khác thường như vậy.”

 

Tân Tú ngồi gần đó, không khỏi ngạc nhiên trước sự cởi mở của Thủy Nguyên. Hắn thực sự không hề kiêng dè, hay là vì tin chắc rằng hai người họ sẽ không thể rời khỏi đây còn sống, nên mới thoải mái tiết lộ bí mật như vậy?

 

Lão Ngũ mân mê quả cầu nước, thấy Thủy Nguyên đang khéo léo đan những cành liễu đỏ thành những chiếc giỏ tinh xảo, bèn hỏi: “Anh đan nhiều giỏ thế này để làm gì vậy?”

 

Thủy Nguyên đáp: “Để đựng cống phẩm. Mẹ và các thím đang chuẩn bị rất nhiều bánh trái để dâng lên Long Mẫu. Phải dùng giỏ đan từ cành liễu đỏ vùng này thì cống phẩm mới tới được tay bà.”

 

Hắn đưa chiếc giỏ ra khoe: “Tay nghề tôi cũng khá chứ hả? Ngoài giỏ ra, tôi còn đan được nhiều thứ khác nữa đấy.” Vừa nói, hắn đã thoăn thoắt đan tiếp một vật mới.

Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Dường như không phải là khoe khoang, mà là thực tài. Tân Tú để ý thấy người dân ở đây đặc biệt ưa chuộng đồ dùng bằng liễu, hầu như vật dụng trong nhà này đều được đan từ liễu cả.

 

Chỉ loáng một cái, Thủy Nguyên đã đan xong một con rồng nhỏ màu đỏ từ hai cành liễu. Tuy đơn sơ nhưng trông rất có thần thái. Lão Ngũ vốn cũng thích làm đồ thủ công, liền chăm chú nhìn con rồng nhỏ. Thủy Nguyên cười hà hà, tặng luôn nó cho cậu.

 

“Tặng cậu đấy.” Hệt như đang dỗ dành một đứa trẻ.

 

Lão Ngũ đón lấy con rồng, tỉ mẩn ngắm nhìn. Thủy Nguyên lại cúi đầu đan tiếp những chiếc giỏ. Trong bếp vẫn còn đỏ lửa, hơi nước bốc lên nghi ngút từ những l.ồ.ng hấp. Đúng như Thủy Nguyên nói, những người phụ nữ đang tất bật chuẩn bị cống phẩm. Tân Tú vốn còn nghi ngại, bèn lân la đến gần xem xét, thấy cảnh tượng hệt như lúc nàng về quê ở thế giới cũ, chứng kiến các thím tụ tập làm bánh trái.

 

Trong hình hài một lão nhân, Tân Tú khập khiễng bước tới. Một người phụ nữ trẻ với đôi gò má ửng hồng vì hơi nóng, thấy nàng đứng thập thò liền tưởng nàng chưa ăn no, bèn lấy hai chiếc bánh từ l.ồ.ng hấp đưa cho nàng để lót dạ.

 

Tân Tú mỉm cười cảm ơn, bưng bát bánh đi ra, thầm đoán: Bánh dâng cho thần linh, lẽ nào là bánh bao thịt người?

 

Nàng bẻ ra, hóa ra là bánh bao chay, bột bánh rất mềm và thơm. Thấy đám trẻ con trong nhà cũng ùa vào bếp đòi ăn và mỗi đứa cũng được chia một cái, Tân Tú mới chậm rãi nếm thử.

 

Hóa ra vị cũng ngon thật? Ban nãy lo đồ ăn có độc nên nàng chỉ giả vờ ăn, giờ thì bụng đói cồn cào thật rồi.

 

Nàng lại bưng bát quay lại bếp xin thêm. Lão Ngũ đang ngồi nghe Thủy Nguyên nói chuyện, thoáng chốc đã thấy đại tỷ xơi hết mấy cái bánh bao của người ta, lại còn đi xin hiệp hai.

 

Lão Ngũ: “...”

 

Trời đã khuya, mọi người chuẩn bị nghỉ ngơi. Vừa vào phòng, Tân Tú lập tức rũ bỏ lớp ngụy trang: “Đêm hôm khuya khoắt, chính là thời điểm vàng để hành sự. Tiểu Ngũ cứ ở đây, ta đi thám thính xem có manh mối nào về hai đứa trẻ không.”