Sư Phụ Ta Là Một Con Gấu Trúc

Chương 285



 

Lão Ngũ khẽ gật đầu đồng tình.

 

Vị tỷ tỷ này của họ, hễ thấy ai vừa mắt, hợp tính là lại muốn lân la kết giao, chăm sóc nhiệt tình.

 

Lão Tứ thì thầm: "Ta phát hiện ra rồi, ai càng tỏ ra lạnh nhạt với tỷ ấy, tỷ ấy lại càng thích, càng muốn kết bạn cho bằng được."

 

Tân Tú quay đầu lại với nụ cười nửa miệng, b.úng một quân cờ trúng phóc vào đầu Lão Tứ: "Lão Tứ, ta nghe thấy đệ nói xấu ta đấy nhé."

 

Lão Tứ xoa xoa trán, rụt cổ im bặt. Thân Đồ Úc cũng nghe rõ mồn một cuộc đối thoại ấy. Sau một hồi ngẫm nghĩ, hắn bỗng dưng bừng tỉnh.

 

Hóa ra là vậy! Hồi còn là Ô Ngọc, vì gương mặt cứng đờ và những trăn trở trong lòng nên hắn luôn lạnh nhạt với nàng, chính điều đó lại khiến nàng càng thêm thích thú. Giờ đây, trong thân phận Bạch Vô Tình, sự lạnh lùng của hắn lại càng khiến đồ đệ thêm phần ân cần, chăm sóc. Nếu cứ tiếp diễn thế này, nhỡ đâu đồ đệ lại nảy sinh tình cảm với Bạch Vô Tình thì nguy to.

 

Thân Đồ Úc nhận ra mình cần phải thay đổi tính cách này ngay lập tức.

 

Vị gấu trúc "sắt thép" này hoàn toàn không nhận ra rằng, những lời trêu ghẹo qua lại giữa Tân Tú và Lão Tứ chỉ là đùa giỡn. Hắn cứ mải mê đắm chìm trong sự "giác ngộ" của bản thân, nghiêm túc cân nhắc tính khả thi và quyết tâm hành động để thay đổi tình thế.

 

Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé

Nhưng đối với một con gấu trúc mà nói, thay đổi tính cách là cả một vấn đề nan giải. Hắn phải tỏ ra nhiệt tình... mà nhiệt tình thì phải làm sao? Thân Đồ Úc mù tịt, từ khi sinh ra hắn dường như đã miễn nhiễm với hai chữ "nhiệt tình".

 

Nhìn khuôn mặt tươi cười và đôi mắt sáng lấp lánh của đồ đệ, Thân Đồ Úc vừa thấy nàng đáng yêu vô cùng, lại vừa không khỏi cảm thán: Làm sư phụ thật là mệt mỏi quá đi mất.

 

Một đồ đệ đáng yêu như vậy, cớ sao gu sở thích lại kỳ lạ đến thế?

 

Tân Tú thấy Bạch tỷ tỷ mang vẻ mặt trầm tư không vui, thầm nghĩ: Thắng cờ mà cũng không vui, lẽ nào tỷ ấy nhận ra mình cố tình nhường sao?

 

...

 

Cuộc hành quân rầm rộ của họ, phần vì cái danh Chu Vinh Hộ Pháp, khiến các thành chủ và phú hào dọc đường hễ thấy bóng dáng đoàn kiệu đi qua là phải lập tức mở cổng nghênh đón, khách sáo mời mọc vào tá túc. Mặc kệ họ có thành tâm hay không, cái danh diện này vẫn phải giữ cho trọn.

 

Tân Tú dĩ nhiên chẳng hề e dè, cứ nhằm những nơi có vẻ quyền thế, giàu có nhất mà vào. Sau khi dò la gốc gác của họ tường tận, nàng mới quyết định thái độ "đáp lễ" sẽ là thân thiện hay thù địch. Nếu không may gặp phải kẻ ác ôn, thì khi đoàn người của Tân Tú rời đi, nhà cửa của bọn chúng ắt hẳn phải gà bay ch.ó sủa, tan hoang tiêu điều. Cái danh "sát tinh" của Chu Vinh Hộ Pháp cũng từ đó mà vang dội.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tân Tú thầm nghĩ: Cảm giác bôi nhọ thanh danh của Chu Vinh Hộ Pháp và Kim Cương Thiên Vương Bồ Tát thật sảng khoái biết bao.

 

Khi họ dừng chân tại phủ Thành chủ của một tiểu thành, Tân Tú theo thói quen diễn xong vở kịch uy quyền, liền lập tức lột bỏ lớp da Chu Vinh, chạy tót đi tìm Bạch tỷ tỷ để vui đùa.

 

Vì đang ở trong sào huyệt của kẻ địch, để đảm bảo an toàn và dễ bề chăm sóc nhau, họ quyết định phân chia chỗ nghỉ theo giới tính. Bạch Vô Tình và Tân Tú tự nhiên được xếp chung một phòng.

 

Thế nhưng, dù ở chung phòng, hai người chưa từng ngủ chung một giường. Bạch Vô Tình nếu không chăm chú tu luyện thì cũng ngồi thiền "dưỡng thương" suốt đêm. Tóm lại, dù Tân Tú có mời gọi thế nào, nàng ấy cũng kiên quyết từ chối việc ngủ chung.

 

Việc tắm rửa cũng vậy. Tân Tú rủ rê Bạch tỷ tỷ cùng tắm chung, nhưng bị cự tuyệt thẳng thừng. Một lần lỡ dại tắm chung đã khiến Thân Đồ Úc sợ xanh mặt, nếu thêm vài lần nữa, e rằng những cây cổ thụ ở U Hoàng Sơn sẽ bị bản thể gấu trúc của hắn cào cho trọc lốc mất.

 

Nhưng giờ đây, sau khi suy đi tính lại, Thân Đồ Úc nhận ra sự cự tuyệt liên tục của mình chỉ càng làm đồ đệ thêm khao khát. Chi bằng cứ thuận theo ý nàng, biết đâu sự nhiệt tình ấy sẽ dần phai nhạt.

 

"Bạch tỷ tỷ, chúng ta đi tắm đi." Tân Tú rủ rê như thường lệ.

 

Thân Đồ Úc nghiến răng: "Được."

 

Tân Tú thoáng ngạc nhiên vì sự đồng ý bất ngờ, nhưng ngay lập tức nở nụ cười rạng rỡ, khoác tay "tỷ muội" tung tăng đi tắm.

 

Quả nhiên "nước chảy đá mòn", vị tỷ tỷ lạnh lùng như băng cuối cùng cũng chịu mềm lòng, không còn cự tuyệt người ngàn dặm nữa. Tân Tú đoán không sai, tỷ tỷ này đúng là ngoài lạnh trong nóng. Mới quen biết bao lâu mà đã mở lòng gần gũi với nàng. Cảm giác thành tựu dâng trào, Tân Tú thuận miệng đề nghị:

 

"Muội chà lưng cho tỷ nhé?"

 

Thân Đồ Úc liếc nhìn đồ đệ với ánh mắt đau khổ khó tả: "... Được, ta cũng có thể... chà lưng cho muội..."

 

Tân Tú: "Chà lưng cho muội đúng không? Vậy đa tạ tỷ tỷ nhé."

 

Nói xong, nàng quay ngoắt đi, bám vào cây cột suýt nữa thì cười phá lên. Trời ơi, vị Bạch tỷ tỷ này là người nhút nhát nhất mà nàng từng gặp. Chị em gái với nhau đi tắm suối nước nóng, đùa giỡn, trêu ghẹo, đụng chạm là chuyện quá đỗi bình thường, kể cả những câu đùa hơi "mặn" một chút cũng chẳng sao. Ngay cả khi tắm chung với các sư tỷ ở Thục Lăng, cũng chẳng ai căng thẳng như Bạch tỷ tỷ này.