Nhưng con rết khổng lồ nằm bất động trong chiếc bình nhỏ, như thể đã c.h.ế.t. Tân Tú nắm lấy nó lắc mạnh vài cái nhưng nó vẫn không phản ứng. Nàng không dùng những lời đe dọa hay dỗ dành như trước, chỉ lạnh lùng thu nó lại, quyết định tự mình đi kiểm tra.
"Bạch tỷ tỷ, hay là chúng ta đi vào trong cơ thể thạch quái tìm xem sao." Thấy Bạch tỷ tỷ im lặng, đôi mắt vẫn đăm đăm nhìn vào chiếc bình đựng Du Nhan, Tân Tú không khỏi bối rối, vẫy vẫy tay trước mặt hắn: "Bạch tỷ tỷ?"
Thân Đồ Úc sực tỉnh, chậm rãi quay sang nhìn nàng, trầm ngâm nói: "... Tên yêu quái này vẫn nên xử lý sớm thì hơn, giữ hắn lại bên mình là mầm họa khôn lường."
Hắn không ngờ đồ đệ vẫn giữ lại tên rết yêu Du Nhan bên mình. Hắn từng đinh ninh với tính cách của nàng, ắt hẳn đã sớm giải quyết tên Du Nhan này rồi. Thực ra, hắn cũng chẳng bận tâm đến sống c.h.ế.t của tên rết yêu này, nhưng hắn luôn canh cánh một điều: Du Nhan biết rõ thân phận thật sự của "Ô Ngọc" là Thân Đồ Úc. Nhỡ đâu có một ngày, tên này rỉ tai đồ đệ bí mật tày đình đó...
Thân Đồ Úc đã nảy sinh ý định diệt khẩu.
Không hiểu Bạch tỷ tỷ đang mưu tính điều gì, Tân Tú chỉ ra hiệu cho Lão Ngũ canh chừng cẩn thận, rồi kéo tay Bạch tỷ tỷ chui thẳng vào hốc mắt của thạch quái.
Toàn bộ cơ thể thạch quái được cấu tạo từ những khối đá tảng lớn nhỏ, chính là những viên đá từng dùng để xây dựng tường thành, cổng thành. Trên một số viên đá vẫn còn hằn rõ những vết chạm trổ hoa văn, chữ viết cổ xưa. Những kẽ hở giữa các khối đá tảng sần sùi, gồ ghề do dãi dầu sương gió, giờ đây rễ cây mọc len lỏi, đ.â.m chồi nảy lộc. Vô vàn rễ cây chằng chịt quấn quanh bên trong cơ thể thạch quái. Tân Tú nâng trên tay một quả cầu phát sáng, cẩn thận đạp lên những rễ cây ấy tiến sâu vào bên trong.
"Bạch tỷ tỷ, tinh hạch đó phải tìm thế nào đây?"
Nói được vài câu, Tân Tú mới nhận ra Bạch tỷ tỷ dường như đang để tâm trí đi đâu. Dù tỷ ấy vẫn thường không đáp lại những câu hỏi của nàng, nhưng trước đây nàng luôn cảm nhận được sự lắng nghe chăm chú từ tỷ ấy. Còn lúc này, tỷ ấy dường như đang vướng bận một nan đề nào đó.
"Bạch tỷ tỷ, tỷ bị sao vậy?"
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Thân Đồ Úc vừa định mở miệng trả lời thì bỗng bắt được một âm thanh lộc cộc cực kỳ nhỏ bé. Hắn lập tức phóng một quả cầu lửa về phía âm thanh đó. Chỉ nghe một tiếng "Két" nhỏ xíu vang lên ch.ói tai, dường như có thứ gì đó đã bị quả cầu lửa của hắn tóm gọn.
Sự chú ý của Tân Tú cũng bị thu hút, nàng vội vã chạy đến xem xét.
Một quả cầu lửa rực sáng màu vàng kim đang bao trọn một con rối đá nhỏ xíu, chỉ cỡ bằng bàn tay. Con rối này dường như được ghép lại một cách cẩu thả từ vài viên đá cuội nhỏ, thoạt nhìn như có thể vỡ vụn bất cứ lúc nào. Một con rối đá bé tẹo như vậy, thế mà trên khuôn mặt đá của nó lại có một cái miệng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Con rối đá la hét the thé, liên tục đ.â.m sầm vào bức tường lửa đang nhốt c.h.ặ.t nó.
Tân Tú ngồi xổm xuống quan sát: "Đây là tinh hạch sao? Nhìn khác xa so với tưởng tượng của ta đấy."
Nàng từng nghĩ tinh hạch phải là một viên đá quý hay tinh thể lấp lánh nào đó, không ngờ lại là một sinh vật sống.
Thân Đồ Úc thò tay vào trong quả cầu lửa, lôi con rối đá ra, bóp c.h.ặ.t nó trong tay, chuẩn bị nghiền nát nó thành cát bụi. Tân Tú vội vàng nắm lấy tay hắn: "Từ từ đã, khoan g.i.ế.c nó! Thứ này trông ngộ nghĩnh quá, cho ta chơi một lát đã!"
Nàng gỡ từng ngón tay của Thân Đồ Úc ra, đón lấy con rối đá, nâng niu, mân mê cái đầu và những cánh tay nhỏ xíu của nó.
Cái đầu, đôi cánh tay và đôi chân của hình nhân đá này dường như có thể tháo rời ra dễ dàng. Nó hoạt động y hệt như nam châm vậy, giữa các bộ phận tay chân tồn tại một lực hút từ tính kỳ lạ. Dù có bị kéo dãn ra, chỉ cần buông tay là chúng lại "tạch" một tiếng, hút c.h.ặ.t trở về vị trí cũ.
"Cứ để ta chơi cho chán đã rồi hẵng g.i.ế.c," Tân Tú bóp nhẹ hình nhân tinh hạch, bỗng nảy ra một ý liền quay sang hỏi Bạch tỷ tỷ: "Tỷ tỷ có muốn lấy thứ này không?"
Thân Đồ Úc khẽ lắc đầu, lập tức nghe đồ đệ tiếp lời: "Vậy giữ lại cũng được, thứ này biết đâu sau này dùng để rèn luyện món Linh Khí đặc biệt nào đó mang về cho sư phụ ta."
Tân Tú nhận ra Bạch tỷ tỷ dường như có vẻ vui lên hẳn. Trái lại, hình nhân đá vốn đang vùng vẫy kịch liệt bỗng nhiên co rúm lại, run rẩy bần bật, tự ôm lấy mình mà rấm rứt khóc.
Khi tinh hạch bị tách rời khỏi lớp vỏ khổng lồ của thạch quái, đống tàn tích tường thành bị bao bọc bởi cây cối ấy ngay lập tức trở nên hoang tàn, rêu xanh nhanh ch.óng mọc lan tràn khắp nơi.
"Lão Ngũ, xong việc rồi."
"Đại tỷ, chúng ta qua bên kia phụ Tứ ca một tay đi. Vừa nãy sập không ít nhà, đệ e huynh ấy một mình xoay xở không xuể."