Sư Phụ Ta Là Một Con Gấu Trúc

Chương 297



 

Thân Đồ Úc khẽ vung tay, những cành bách bị Tân Tú c.h.ặ.t xuống, tước nhọn lập tức bay v.út lên không trung, rồi lao sầm sập xuống đất như những mũi kiếm sắc lẹm, ghim c.h.ặ.t hàng loạt yêu quỷ.

 

Sau khi tiêu diệt lớp yêu quỷ này, Thân Đồ Úc tiếp tục hất tung một lớp đất nữa lên. Lão Ngũ cũng phụ một tay. Cậu rải vô số hạt giống cây bách quanh miệng hố, dùng linh lực thúc đẩy chúng sinh trưởng. Hệ thống rễ cây khổng lồ xuyên thấu qua lớp đất đá, cày xới cho đất tơi xốp, đồng thời trực tiếp đ.â.m xuyên qua lũ yêu quỷ đang trốn chạy tán loạn bên dưới.

 

Dưới sự phối hợp nhịp nhàng của cả nhóm, cái hố ngày càng được đào sâu hơn. Rất nhanh sau đó, ở vị trí trung tâm hố đã lộ ra một cỗ quan tài màu đen tuyền, trông vô cùng bình thường.

 

Tân Tú reo lên: "Quả nhiên là một cỗ quan tài. Ta chẳng lấy làm ngạc nhiên chút nào."

 

Cỗ quan tài đen tuyền được đặt trơ trọi giữa bãi đất trống. Tân Tú lững thững bước quanh nó hai vòng, quan sát tỉ mỉ.

 

Xuyên qua lớp gỗ mỏng manh của cỗ quan tài, nàng trông thấy Lão Tứ đang nằm bất động bên trong. Vẻ mặt an tường của cậu, nếu không vì dạo này dãi nắng dầm sương khiến làn da sạm đen đi nhiều, thì trông hệt như nàng Bạch Tuyết đang an giấc ngàn thu trong l.ồ.ng kính.

 

"Cộc, cộc ――"

 

"Ê, Lão Tứ, dậy đi!"

 

Ngay từ đầu, Tân Tú đã định bụng sẽ dùng một cú nện trời giáng để đập nát cỗ quan tài quái gở này, giải cứu Lão Tứ. Thế nhưng, trước khi nàng kịp ra tay, Bạch tỷ tỷ đã kịp thời ngăn cản: "Đừng vội phá hỏng cỗ quan tài này, e rằng người bên trong cũng sẽ chịu tổn thương theo đấy."

 

Nghe lời cảnh báo, Tân Tú và Lão Ngũ đành kìm nén hành động, không dám manh động. Nàng vỗ nhẹ lên nắp quan tài vài chục cái, nhưng Lão Tứ vẫn nằm im lìm bất động. Hết cách, nàng đành dùng sức đẩy mạnh cỗ quan tài lăn qua lăn lại vài vòng trên mặt đất. Trận chấn động dữ dội đó cuối cùng cũng đ.á.n.h thức Lão Tứ.

 

Từ bên trong quan tài, giọng Lão Tứ cất lên ngơ ngác, ngái ngủ: "Cái gì thế? Đệ đang ở đâu đây? Chỗ nào mà tối om, chật chội thế này, hệt như bị nhốt trong quan tài vậy."

 

Tân Tú đứng bên ngoài nghe vậy thì phì cười: "Đệ đoán đúng rồi đấy, chính là quan tài đó."

 

Lão Tứ mếu máo, giọng đầy uất ức: "Đại tỷ, tỷ nhốt đệ vào quan tài làm gì thế?"

 

Bộ cậu quên mất mình bị kẻ địch bắt cóc rồi sao?

 

Tân Tú im lặng một lúc, rồi bắt đầu tuôn một tràng rủa xả tên Tài Quan Pháp sư: "... Lão Tứ vốn dĩ đã chẳng được thông minh cho lắm, chắc chắn là do bị tên Tài Quan Pháp sư đó ám, nên đầu óc đệ ấy mới ngày càng mụ mị thế này! Tên Tài Quan Pháp sư khốn kiếp, có giỏi thì cứ trốn mãi trong đó đi, nếu không ta sẽ băm vằm ngươi ra làm củi đốt cho xem!"

Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Từ trong quan tài, tiếng Lão Tứ thẽ thọt vang lên: "Đại tỷ, rốt cuộc là tỷ đang c.h.ử.i tên Tài Quan Pháp sư đó độc ác, hay là đang chê đệ ngốc nghếch vậy?"

 

Tân Tú xoa xoa cằm: "Cậu em ngốc của tỷ, sao tỷ lại nỡ mắng đệ ngốc chứ."

 

Lão Ngũ chứng kiến cảnh này, vẻ mặt lo âu bỗng tan biến, cậu không kìm được bật cười khúc khích. Nhưng nhớ ra Tứ ca vẫn chưa được giải thoát, cậu đành kìm nén nụ cười, nghiêm túc nói: "Đại tỷ, chúng ta phải mau ch.óng tìm cách cứu Tứ ca ra ngoài. Nếu cứ bị nhốt trong đó lâu e rằng sẽ bị ảnh hưởng không tốt."

 

Sau khi trấn an tinh thần người bị hại là Lão Tứ, Tân Tú vẫn chưa từ bỏ ý định. Nàng cố sức cạy nắp quan tài lên. Nhưng cỗ quan tài trông có vẻ mỏng manh dễ vỡ này lại vô cùng kiên cố, nàng thử mọi cách, dùng mọi lực mà vẫn không thể làm suy suyển dù chỉ là một li. Trong khi đó, Lão Tứ ở bên trong cứ kêu la oai oái, tiếng rên rỉ vang vọng ra ngoài nghe rợn cả tóc gáy.

 

"Á á á! Đau quá! Đau c.h.ế.t mất thôi!"

 

Lão Tứ la hét t.h.ả.m thiết quá, Tân Tú đành buông tay, ngồi xổm xuống cạnh cỗ quan tài, nhỏ giọng hỏi: "Lão Tứ à, tỷ chỉ cạy nắp quan tài thôi mà, có cạy nắp sọ của đệ đâu, sao lại đau đến mức đó?"

 

Giọng Lão Tứ vang lên từ bên trong, nghe rầu rĩ: "Đệ có cảm giác như vừa rồi có ai đó đang cố cạy tung đỉnh đầu đệ ra vậy."

 

Tân Tú đứng phắt dậy, bất ngờ tung một cú đá mạnh vào phần đáy của cỗ quan tài.

 

"Ối da!" Lão Tứ lại kêu lên t.h.ả.m thiết.

 

Tân Tú hỏi dồn: "Lần này thì có cảm giác gì?"

 

Lão Tứ mếu máo: "Cảm giác... như bị ai đó đá mạnh vào m.ô.n.g vậy."

 

Quả nhiên không sai. Cỗ quan tài này chính là bản thể của con yêu tinh quan tài. Để bảo toàn mạng sống, nó đã nhốt Lão Tứ vào trong bụng, gắn kết sinh mệnh và cảm giác của cả hai lại với nhau. Giờ thì họ hoàn toàn bó tay. Hèn gì ban nãy Bạch tỷ tỷ đã ngăn nàng lại khi nàng định tung chưởng đập nát cỗ quan tài. Nếu nàng thực sự làm vậy, e rằng Lão Tứ cũng sẽ tan xác cùng nó.

 

"Lão Ngũ, đệ thử xem sao." Tân Tú lùi lại nhường chỗ cho Lão Ngũ.