Sư Phụ Ta Là Một Con Gấu Trúc

Chương 299



 

Không hổ danh là một bậc kỳ tài quản lý, Lương Thành chủ vừa đến đã phân công nhiệm vụ đâu vào đấy cho các thuộc hạ, nhanh ch.óng thu phục lòng người ở Thạch Tượng Thành đang cơn hoang mang tột độ.

 

Lão Ngũ xung phong đi giúp xử lý tàn dư yêu quái và dịch bệnh. Thân Đồ Úc thì nhận lời ủy thác của đồ đệ, truy bắt lũ yêu quái nhỏ đang nháo nhác tháo chạy, phòng ngừa chúng đến kinh đô đ.á.n.h động.

 

Lũ tiểu yêu theo đuôi Chu Sát Pháp sư mà nhóm Tân Tú bắt theo lúc trước đã bị Cự Thạch Hộ pháp đè bẹp gần hết. Một số ít chạy thoát, cùng với lũ yêu quái ở Thạch Tượng Thành đều cần được dọn dẹp sạch sẽ.

 

Còn Tân Tú thì nhận nhiệm vụ túc trực, canh gác cỗ quan tài, đề phòng con yêu tinh ranh ma mang theo Lão Tứ trốn thoát.

 

Tân Tú tựa lưng vào cỗ quan tài, rảnh rỗi sinh nông nổi, bèn lôi con bù nhìn đá ra nghịch. Từng là một Cự Thạch Hộ pháp oai phong lẫm liệt, nay nó bị thu nhỏ chỉ còn chừng hai mươi phân. Nó cố vùng vẫy định chạy trốn, nhưng bị Tân Tú tóm gọn đầu lôi xệch lại. Nghịch ngợm một lúc, Tân Tú vừa ngáp một cái, con bù nhìn đá liền nhân cơ hội cào vài viên gạch vụn nhét tọt vào miệng.

 

Cứ ăn đá là cơ thể nó lại phình to ra. Tân Tú trơ mắt nhìn nó cao thêm ba phân. Lỡ lơ là một chút, để nó ăn no nê phục hồi lại kích thước ban đầu thì phiền phức to.

 

Tân Tú xách ngược nó lên, lắc mạnh rồi bóp c.h.ặ.t bụng nó: "Đừng có ăn nữa! Ăn cho lắm vào rồi c.h.ế.t vì béo đấy!"

 

Bù nhìn đá nôn khan: "Ọe ọe ọe ――"

 

Nó phun ra mấy mảnh đá vụn, rồi giãy giụa nhảy xuống khỏi tay Tân Tú, tiếp tục bò lăn trên mặt đất tìm gạch để gặm nhấm.

 

Tân Tú dùng một ngón tay ấn c.h.ặ.t nó xuống đất, rồi quay sang gõ nhẹ vào cỗ quan tài đang dựng đứng phía sau. Vì Lão Tứ than thở nằm mãi cũng chán, Tân Tú liền dựng đứng cỗ quan tài lên, ép sát vào tường.

 

"Lão Tứ, đệ thử xem có thể dùng phép biến cỗ quan tài này thành đá được không? Ta sẽ thả con bù nhìn đá này gặm nhấm tên quan tài tinh kia, cho hai con yêu quái này c.ắ.n xé lẫn nhau."

 

Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé

"... Đại tỷ, đệ thật sự không làm được đâu."

 

Lúc Thân Đồ Úc trở về, cảnh tượng đập vào mắt hắn là cô đồ đệ đang ung dung ngồi vắt chéo chân, cười phá lên sảng khoái. Sàn nhà lồi lõm những vết nứt nẻ. Con bù nhìn đá thì nhảy chồm chồm, hùng hục đuổi theo một viên sỏi nhỏ đang lăn lóc. Viên sỏi ấy do chính vị sư điệt đang bị giam trong quan tài điều khiển. Cậu ta cứ thế nhảy loi choi bên trong, khiến cỗ quan tài va đập ầm ầm, trêu đùa con bù nhìn đá chạy loanh quanh. Khung cảnh trông vừa kỳ dị vừa hài hước.

 

Khi Lão Ngũ trở lại, cỗ quan tài chứa Tứ ca đang nằm vật sang một bên, toát lên vẻ ủ rũ, chán nản.

 

Lão Ngũ lo lắng hỏi: "Tứ ca ở trong đó khó chịu lắm sao? Hay là con yêu tinh quan tài làm hại cơ thể huynh ấy?"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Tân Tú xua tay: "Không phải đâu, đệ ấy chơi mệt quá nên đang nghỉ ngơi dưỡng sức thôi."

 

Lão Ngũ ngơ ngác: "?" Chơi? Chơi trò gì cơ?

 

Cả nhóm quây quần bên chậu than rực hồng, thưởng thức món thịt nướng xiên thơm nức. Tân Tú thong thả lật đi lật lại những xiên thịt trên tay, thở dài: "Cứ nhốt Lão Tứ mãi thế này cũng không ổn. Phải tìm cách nào đưa đệ ấy ra ngoài thôi."

 

Lão Ngũ gợi ý: "Chúng ta thử mọi cách rồi mà chẳng ăn thua. Hay là gửi thư về Thục Lăng xin ý kiến sư phụ?"

 

Tân Tú lắc đầu: "Truyền tin lâu lắm. Lần trước ta gửi thư hỏi sư phụ xem có thể chế tạo linh khí thay thế đôi chân cho đệ không, mà đến giờ vẫn bặt vô âm tín."

 

Thân Đồ Úc: Ủa, có chuyện này sao? Hắn nào có nhận được tin nhắn nào đâu.

 

Tuy nhiên...

 

Thân Đồ Úc cất giọng: "Giờ đây tu vi của đệ ấy đã cận kề cảnh giới Nhân Tiên. Cơ thể đã trải qua những biến đổi sâu sắc, không còn đơn thuần là xác thịt phàm trần nữa. E rằng đôi chân tàn phế đã định sẵn không thể phục hồi, cũng không có bất kỳ linh khí nào có thể thay thế được."

 

Lão Ngũ điềm nhiên đáp: "Đệ cũng chẳng bận tâm. Cảnh ngộ hiện tại đệ thấy cũng không có gì đáng phàn nàn. Tứ ca mới là ưu tiên hàng đầu. Tên quan tài tinh này rốt cuộc lai lịch ra sao mà bám dai như đỉa thế này."

 

Tân Tú phết một lớp mật ong mỏng lên xiên thịt nướng. Thân Đồ Úc nhìn theo động tác của nàng vài giây, rồi lên tiếng: "Ta biết một nơi có thể giải quyết dứt điểm chuyện này."

 

"Vùng Tiên Tây trước nay nổi tiếng với vô số lăng mộ và bí huyệt. Tương truyền, xa xưa nơi đây từng là Tiên Đình, sau khi sụp đổ đã để lại nhiều di tích và vật phẩm kỳ bí. Đa số chúng đã hóa thành tinh quái. Các tu sĩ ở đó rất rành rẽ về những sinh vật này. Nếu đến đó, ắt hẳn sẽ tìm ra cách giải quyết."

 

Tân Tú nhẩm tính: "Tiên Tây? Cái tên này nghe quen quen."

 

Lão Ngũ im lặng một thoáng, rồi bất lực thở dài: "Đại tỷ, nhiệm vụ đưa thư của tỷ không phải là phải đến ba địa điểm sao? Tiên Tây chính là một trong số đó đấy."