Sư Phụ Ta Là Một Con Gấu Trúc

Chương 303



 

Dấn thân vào sào huyệt của kẻ địch, không ai là không cảm thấy căng thẳng. Nhưng với Tân Tú, thách thức càng lớn, nàng càng thêm phấn khích và háo hức. Trước đây, nàng từng một thân một mình đột nhập Hạng Mao mà chẳng mảy may e sợ, nay có thêm đồng đội kề vai sát cánh, dĩ nhiên nàng lại càng thêm phần dạn dĩ.

 

Dù không quen biết tất cả yêu quái nơi đây, nhưng đoàn kiệu của nàng tiến vào núi một cách ngang nhiên, những tên lính gác cũng chẳng hề sinh nghi. Nàng vén rèm kiệu, vung tay hất hàm hỏi với giọng điệu bề trên: "Chu Nghiêu cũng đến đây sao?"

 

Giọng điệu hống hách, đầy uy quyền của nàng khiến đám yêu quái lính gác càng thêm kính sợ. Chúng chẳng dám khám xét, sợ chọc giận nàng, cẩn trọng thưa bẩm: "Dạ bẩm, Chu Nghiêu Hộ Pháp quả thực đã đến, vừa mới tới không lâu ạ."

 

Tân Tú hừ lạnh một tiếng, vẻ mặt hầm hầm như muốn đi tìm người tính sổ. Đám yêu quái lính gác khiếp sợ dạt sang hai bên, nhường đường cho nàng.

 

Tiến sâu vào núi, Tân Tú mới nhận ra Kim Cương Thiên Vương Bồ Tát không ngự trong những ngôi miếu khổng lồ mà nàng từng thấy. Những ngôi miếu đồ sộ ấy, thực chất chỉ là những cánh cổng được xây dựng dựa vào vách đá. Sau khi xuyên qua cánh cổng, họ bước vào không gian bên trong núi, đi qua một hành lang cao và rộng thênh thang.

Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé

 

Hành lang vọng lại những âm thanh vang dội, như tiếng thở nặng nhọc của một sinh vật khổng lồ. Tân Tú ngửi thấy một mùi hương thanh tao, vô cùng kỳ lạ, khiến tinh thần sảng khoái, xua tan mọi mệt mỏi chỉ trong chốc lát. Không gian nơi đây tràn ngập linh khí nồng đậm, khác biệt hoàn toàn với bên ngoài, dù chỉ cách nhau một cánh cổng. Thật khó đoán được đây là sự sắp đặt của con người hay tạo hóa ban tặng.

 

Đi đến cuối hành lang, một luồng ánh sáng mặt trời rực rỡ chiếu xuống. Ngọn núi này đã được khoét rỗng, trên đỉnh là một khoảng không hình trăng tròn. Bốn bề vách núi được chạm trổ từ những khối đá trắng muốt, tạc thành vô số tượng thần Kim Cương Thiên Vương Bồ Tát và các Hộ Pháp, tựa như một bức tranh Vạn Tượng Phật vĩ đại.

 

Và nơi Kim Cương Thiên Vương Bồ Tát ngự trị, chính là một tòa cung điện nguy nga, lấp lánh ánh vàng, được nâng đỡ lơ lửng giữa không trung bởi một cây cột khắc hình rồng uốn lượn.

 

"Tên yêu quái này đã cắt đứt mạch khí vận của nước Hậu để bòn rút linh khí tu hành, vỗ béo cho bản thân." Nhìn thấy cung điện nguy nga ngự trên cây cột Rồng bay, Thân Đồ Úc lập tức nhìn thấu chân tướng, trầm giọng nói: "Nếu cứ tiếp diễn thế này, toàn bộ sinh khí của thủ đô nước Hậu sẽ bị hắn nuốt chửng không còn một mảnh."

 

Tân Tú chua chát tiếp lời: "Chẳng cần đợi đến 'tiếp diễn thế này' đâu, cả cái nước Hậu này sắp bị bầy rệp hút m.á.u này gặm nhấm đến xương tủy rồi." Dọc đường đi qua biết bao vùng đất, chưa nơi nào nàng chứng kiến người dân phải sống trong cảnh lầm than, khốn cùng như ở nước Hậu này.

 

Thân Đồ Úc nhớ lại những t.h.ả.m cảnh phơi bày dọc đường, khẽ gật đầu đồng tình.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Lão Ngũ dường như cũng cảm nhận được điều gì đó khác thường, khẽ thì thầm: "Đệ cảm nhận được một luồng sinh khí cuồn cuộn không dứt truyền tới từ phía bên kia."

 

Thân Đồ Úc lại chẳng cảm nhận được gì, bèn ngoái nhìn Lão Ngũ vài lần với vẻ đăm chiêu. Lão Ngũ vốn đang mải lo lắng nên không chú ý, nhưng Tân Tú lại tinh ý nhận ra vẻ nghi hoặc của Bạch tỷ tỷ, liền huých nhẹ Lão Ngũ: "Sinh khí gì cơ?"

 

Lão Ngũ gãi đầu bối rối: "Đệ cũng không rõ là thứ gì, nhưng quả thực có một luồng sinh khí vô cùng thuần khiết, mang lại cảm giác mênh m.ô.n.g, bát ngát."

 

Tân Tú gật gù ra chiều hiểu biết: "Hiểu rồi, chắc mẩm tên Kim Cương Thiên Vương Bồ Tát này đang nắm giữ bảo bối gì đó đây."

 

Thấy nàng quả quyết như vậy, Thân Đồ Úc lại càng thêm phần khó hiểu: "Sao nàng lại chắc chắn đến thế?"

 

Dĩ nhiên là nhờ kinh nghiệm cày game, cày truyện rồi! Mấy tên đại Boss phản diện kiểu này mà trong tay không giắt túi vài món bảo bối làm át chủ bài thì làm sao xưng hùng xưng bá một phương được? Cứ nhìn những tội ác tày trời chúng gây ra bên ngoài là biết, tên Bồ Tát rởm này chắc chắn chẳng phải hạng tốt lành gì, tóm lại cứ gán cho hắn cái mác tà ác là chuẩn không cần chỉnh. Nếu hắn mà tự mình tỏa ra được luồng sinh khí thuần khiết kia thì mới là chuyện lạ đời.

 

Tân Tú giải thích qua loa vài câu rồi chống cằm suy tư: "Ta thấy việc đầu tiên chúng ta cần làm là phải điều tra rõ ngọn ngành xem bảo bối trong tay hắn rốt cuộc là thứ gì."

 

Lão Ngũ từ nãy đến giờ vẫn giữ vẻ mặt nghiêm trọng: "Đại tỷ, tỷ đã có kế hoạch gì chưa?"

 

Tân Tú tỉnh bơ: "Hả? Ta đâu có kế hoạch gì, cứ tùy cơ ứng biến thôi."

 

Lão Ngũ: "..." Đi theo đại tỷ bao lâu nay, đệ vẫn chưa tài nào quen được với phong cách làm việc 'tùy hứng' này của tỷ. Chắc do đệ không có khả năng tùy cơ ứng biến thần sầu như tỷ.