Bám theo gã, cả ba lọt vào khu vực bếp núc. Gian bếp của Kim Hoa Cung này rộng lớn khủng khiếp, hệt như một nhà kho. Thực tế, khi vừa bước chân vào, Tân Tú cũng thấy nơi này chẳng khác nào một cái kho chứa đồ khổng lồ.
La liệt nguyên liệu nấu ăn chất đống bên ngoài, nhưng khi bước qua một cánh cửa phía trong, cảnh tượng đập vào mắt họ là những tảng thịt được treo ngược lên giá đỡ. Đó là t.h.i t.h.ể của những nam thanh nữ tú, da dẻ trắng trẻo, thân hình đầy đặn. Những cái xác trần truồng bị treo lủng lẳng ở đây, hệt như người ta hong thịt lợn khô hay làm giăm bông vậy.
Chứng kiến "kho thịt" kinh hoàng này, Tân Tú nghe rõ tiếng "ực" từ cổ họng Lão Ngũ phía sau. Âm thanh ấy tố cáo cảm giác buồn nôn tột độ của cậu. Bản thân Tân Tú cũng thấy rợn người trước cảnh tượng này, nhưng nàng giữ được sự bình tĩnh hơn, có lẽ vì thời gian qua nàng đã phải tiếp xúc với quá nhiều x.á.c c.h.ế.t.
Thân Đồ Úc là người giữ được thái độ điềm nhiên nhất. Nguyên hình của hắn là Thực Thiết Linh Thú, nên đối với hắn, con người cũng chẳng khác gì yêu lợn hay yêu bò.
Ba người lặng lẽ quan sát gã giao cơm lông đen ra lệnh cho bọn thuộc hạ. Lập tức, có kẻ xẻo xuống mười mấy tảng thịt, làm sạch qua loa rồi bày biện ngay lên những chiếc đĩa lớn màu trắng muốt mà không hề qua chế biến, chuẩn bị dâng lên cho Kim Cương Thiên Vương Bồ Tát thưởng thức.
Gã lông đen ra dáng một tổng quản thái giám, nhón lấy một miếng thịt non ăn thử, rồi gật gù hài lòng: "Thịt đợt này chất lượng khá đấy. Dặn dò bọn bên dưới, cố gắng tìm thêm những mối hàng ngon hơn nữa. Dạo này Bồ Tát cần lượng lớn huyết thực, tuyệt đối không được mang loại thịt hạ phẩm lên dâng ngài, kẻo làm Bồ Tát Phật lòng."
Đám yêu quái đứng hầu bên cạnh cúi đầu vâng dạ rắp rắp.
"Bê mâm lên, chúng ta đi dâng huyết thực cho Bồ Tát."
Năm, sáu tên yêu quái nhanh nhẹn bưng những chiếc mâm lớn, nối đuôi nhau theo sau gã lông đen.
Tân Tú khẽ hất ngón tay, một lọ nước chấm màu đen không rõ là gì đặt trên bàn bỗng dưng lật úp, đổ ụp lên người gã yêu quái lông đen. Bị tấn công bất ngờ, gã nổi trận lôi đình. Tên đầu bếp tay lăm lăm con d.a.o bầu đang c.h.ặ.t thịt sợ hãi quỳ rạp xuống đất liên tục dập đầu tạ tội.
"Hừ, đợi lát nữa tao sẽ quay lại tính sổ với mày! Bọn bay cứ đứng chờ ở đây, tao về thay bộ đồ khác rồi ra ngay."
Gã yêu quái lông đen hầm hầm bỏ đi thay đồ một mình. Tân Tú kéo Bạch tỷ tỷ và Lão Ngũ bám theo, nhân cơ hội tóm gọn gã yêu quái đang lạc lõng trong phòng.
"Bọn ta biết các ngươi bị cấm tiết lộ tình trạng hiện tại của Bồ Tát. Vậy chi bằng chia sẻ một chút về điểm yếu của hắn đi?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tên lông đen này ngoan cố hơn con nhím ban nãy nhiều. Nghe Tân Tú đe dọa, gã vẫn mặt không đổi sắc, ánh mắt khinh miệt: "Các ngươi đúng là chán sống rồi, lũ kiến hôi mà cũng dám x.úc p.hạ.m đến Thần linh."
Tân Tú: Ra thế, lại là một tên cuồng tín bị tẩy não bởi Kim Cương Thiên Vương Bồ Tát.
Tân Tú điềm tĩnh: "Không muốn nói cũng chẳng sao, chúng ta chuyển chủ đề khác. Ví dụ như, bảo vật của Bồ Tát, món bảo vật vô song kia từ đâu mà có?"
Gã lông đen cảnh giác: "Làm sao các ngươi biết được món đồ đó? Có kẻ phản bội nào đã mật báo cho các ngươi phải không? Không thể nào, Bồ Tát đã hạ pháp chỉ, không một ai dám hé nửa lời! Ngươi đang lừa ta!"
Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé
Ồ, tên lông đen này cũng biết động não suy nghĩ cơ đấy?
Tân Tú nhún vai với Bạch tỷ tỷ và Lão Ngũ đóng vai vệ sĩ phía sau: "Xem ra chẳng cạy được chữ nào từ miệng gã này đâu, g.i.ế.c quách cho rảnh nợ. Không tra hỏi được thì chúng ta tự mình đi tìm hiểu vậy. Lột da hắn ra, lát nữa ta sẽ khoác lên người, giả dạng thành hắn."
Loại thuật cải trang này được nàng học lỏm từ thuật pháp của Hạng Mao, tinh vi hơn nhiều so với thuật biến hóa thông thường, bởi nó sử dụng chính lớp da của bản gốc.
Gã lông đen ngoan cố: "Dù ta có c.h.ế.t, ta cũng sẽ bước chân lên cõi Cực Lạc Thiên, trở thành Yêu Tướng bằng chính linh hồn của mình. Còn các ngươi, hừ, chẳng bao lâu nữa sẽ bỏ mạng dưới tay Bồ Tát thôi!"
Tân Tú: "G.i.ế.c nó đi, con lợn dịch này hết t.h.u.ố.c chữa rồi."
Một đao kết liễu, quả nhiên gã hiện nguyên hình là một con lợn rừng lông đen. Tân Tú thầm nghĩ, lẽ nào bọn họ đang lạc vào chuồng lợn? Nếu Kim Cương Thiên Vương Bồ Tát cũng là lợn nốt, thì cái tên Kim Hoa Cung này thật quá sức "hợp tình hợp cảnh" —— Cung điện nặc mùi giăm bông Kim Hoa.
Tân Tú nín thở chịu đựng mùi hôi thối nồng nặc, nhấc tấm da lợn còn vương yêu khí lên định khoác vào người. Thân Đồ Úc chợt nắm lấy tay nàng cản lại: "Để ta."
Tân Tú: "Tỷ tỷ cứ yên tâm, chút mùi hôi này ta vẫn chịu được."
Thân Đồ Úc kiên quyết: "Không, tu vi của muội là thấp nhất. Lát nữa muội hóa thành tiểu yêu lẽo đẽo theo sau ta là được. Cứ để ta giả dạng tên yêu quái này."