Sư Phụ Ta Là Một Con Gấu Trúc

Chương 310



 

“Ngươi lui ra đi, mọi chuyện ta sẽ đích thân tính sổ sau.” Một giọng nói vang dội, thâm trầm cuồn cuộn dâng lên trong đại điện thênh thang.

 

Nếu giọng nói này thực sự phát ra từ con "Bồ Tát lợn", thì phải công nhận nó sở hữu một chất giọng trầm ấm, cuốn hút đến lạ kỳ, hoàn toàn lệch tông với cái ngoại hình lợn rừng gớm ghiếc kia. Tân Tú thầm nghĩ.

 

Chu Nghiêu run lẩy bẩy dập đầu lia lịa, vẻ ngạo mạn, hống hách thường ngày của một Hộ pháp đã biến đi đâu sạch. “Vâng vâng, đa tạ Bồ Tát lượng thứ! Đa tạ Bồ Tát lượng thứ!” Vừa dứt lời, gã đã luống cuống lăn lê bò toài thoái lui.

 

Cánh cửa nặng nề khép lại cái rầm.

 

Ngay khi cửa vừa đóng, Tân Tú lập tức cảm nhận được một ánh nhìn sắc như d.a.o cạo găm c.h.ặ.t vào mình. Đúng vậy, là găm c.h.ặ.t, hay nói chính xác hơn là đè nén. Ánh mắt ấy mang một sức nặng vô hình, đè nặng trĩu lên người nàng.

 

Cảm giác “bị nhìn chằm chằm” này thật sự đáng sợ. Nó tạo ra một áp lực khổng lồ, giống như đang đứng chênh vênh bên bờ vực thẳm, nhìn chằm chằm vào bóng tối vô tận bên dưới. Dù lý trí có gào thét "đừng sợ", nhưng cảm giác ớn lạnh vẫn cứ như những con rết trườn dọc sống lưng, từ từ bò lên tận gáy.

 

Một cơn đau nhói bỗng x.é to.ạc màng nhĩ, như thể ánh nhìn ấy đã hóa thành một thực thể sắc nhọn, xuyên thẳng vào não bộ và phát nổ.

 

Bất chợt, một bàn tay đặt lên lưng nàng. Là Bạch tỷ tỷ. Dường như nhận ra nàng đang chao đảo dưới áp lực nặng nề, Bạch tỷ tỷ khẽ ấn nhẹ một cái. Lập tức, Tân Tú trấn tĩnh lại tinh thần, cố giữ vẻ bình thản thường ngày, và vẫy tay ra hiệu cho đám yêu quái phía sau.

 

Đám tiểu yêu rón rén bước tới, chuẩn bị dâng lên những mâm thịt. Cùng lúc đó, Tân Tú vẫn cảm nhận được ánh mắt sắc lạnh kia dán c.h.ặ.t vào mình. Một linh cảm nguy hiểm tột độ bỗng trào dâng trong lòng. Gần như ngay lúc linh cảm ấy lóe lên, Bạch tỷ tỷ sau lưng đã hành động. Nàng kéo theo Tân Tú phóng vụt lên không trung, rời khỏi vị trí ban đầu. Ngay khi họ vừa đáp xuống một chỗ khác, mối hiểm nguy vô hình ấy mới hiện hình rõ rệt.

 

Ngay tại nơi họ vừa đứng, một cơn lốc xoáy đen ngòm bất ngờ xuất hiện. Dù không phát ra bất kỳ tiếng động nào, nhưng từ cơn lốc ấy lại toát ra một luồng khí tức kinh hoàng, mang theo sự nguy hiểm khiến người ta phải run rẩy. Nếu họ không né tránh kịp thời, e rằng lúc này không bị nó nuốt chửng thì cũng đã bị nghiền nát thành đống thịt vụn.

 

“Ba con bọ chét nhỏ nhoi, sao lại chạy đến đây quậy phá thế này.” Giọng điệu của Kim Cương Thiên Vương Bồ Tát không hề tỏ ra hung bạo, ngược lại còn rất đỗi điềm nhiên.

 

Lớp ngụy trang của Tân Tú và mọi người đã bị lật tẩy ngay từ giây phút chạm mặt đầu tiên!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Cũng phải thôi, chí ít thì hắn cũng phải đạt đến trình độ này mới xứng đáng với cái danh xưng "Bồ Tát" mà hắn tự tung tự tác lâu nay chứ. Tân Tú cảm thấy bản thân như bị chia làm hai nửa. Một nửa đang run rẩy theo bản năng trước sức mạnh áp đảo xa vời vợi, nửa còn lại lại xem con cự trư này là đống phân ch.ó hôi thối, vẫn giữ được sự bình tĩnh, thậm chí còn có tâm trạng để buông lời cợt nhả, trêu đùa.

 

“Rầm ——”

 

Bất ngờ thay, Lão Ngũ lại là người ra tay tấn công đầu tiên. Vì đứng gần "Bồ Tát lợn" nhất, từ dưới chân cậu bất thình lình mọc ra một bụi gai khổng lồ, tung những nhánh roi vun v.út quất thẳng vào mặt con lợn. Nhắm thẳng mặt mà quất.

 

Tân Tú chưa từng thấy cậu em này sử dụng loại gai nhọn trông có vẻ tàn nhẫn đến vậy, càng không ngờ cậu lại có thói quen đ.á.n.h người là nhắm ngay mặt mà tát. Có lẽ cậu học được chiêu này từ chính nàng.

 

Thân hình của Kim Cương Thiên Vương Bồ Tát tuy đã thối rữa một mảng lớn, nằm bẹp dí một chỗ chỉ còn cái đầu là cử động được. Thế nhưng, mang danh một ác nhân có đẳng cấp, hắn dĩ nhiên không chịu nằm yên chịu trận để người ta vả mặt.

 

Những nhánh gai của Lão Ngũ chưa kịp chạm vào mặt lợn, đã bị một lớp màn chắn vô hình cản lại. Lớp màng chắn ấy tựa như một cái mõm khổng lồ, ngoạm đứt phăng những nhánh gai sắc nhọn.

 

Tân Tú chỉ khẽ động tâm niệm, Thân Đồ Úc ở phía sau lập tức giành lấy quyền điều khiển cơ thể, kéo nàng bay v.út lên không trung, rồi vung một cước tung thẳng vào mặt lợn.

 

Tân Tú thầm nghĩ: Chắc chắn cái màn Bạch tỷ tỷ đ.á.n.h người toàn nhắm mặt này không phải học từ mình đâu.

 

Chắc tại cái bản mặt của con lợn yêu này trông đáng ghét quá, nhìn là muốn tát cho một phát.

Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé

 

Tân Tú từng chứng kiến sức mạnh phi thường của Bạch tỷ tỷ. Nhưng lần này, ngay cả cú đá mang lực đạo kinh người ấy cũng chẳng thể làm con lợn lay chuyển. Dù cú đá có làm cho lớp màn chắn lõm xuống, phát ra những tiếng răng rắc rợn người, nhưng cuối cùng màn chắn vẫn trụ vững, không hề bị phá vỡ.