Sư Phụ Ta Là Một Con Gấu Trúc

Chương 313



 

Khi tiến lại gần thứ này, Tân Tú cảm nhận được một luồng sức mạnh khổng lồ cuồn cuộn tỏa ra từ khối tinh thạch, mang theo nguồn sinh cơ vô tận. Nguồn sinh cơ này đang bị con lợn yêu lợi dụng để hồi phục cơ thể. Nhưng kỳ lạ thay, khối tinh thạch này đồng thời cũng phát ra một luồng sức mạnh hủy diệt, phá hủy thân xác con lợn yêu thành bộ dạng tơi tả như hiện tại.

 

Tân Tú thầm nghĩ: Món đồ này là bạn hay thù đây? Có nên đ.â.m nát nó không?

 

Nàng giơ sừng rồng lên, ướm thử vài góc độ. Cảm giác khối tinh thạch này có vẻ rất cứng, nhỡ đâu đ.â.m vào sừng rồng lại gãy đôi thì sao?

 

"Vị bằng hữu này, ngươi là bạn hay thù?"

 

Giọng nói của thiếu nữ đột ngột vang lên trong đầu nàng. Tân Tú giật mình, nhưng theo bản năng vẫn nở nụ cười rạng rỡ đáp lại: "Dễ nói dễ nói, tại hạ là dũng sĩ đồ tể chuyên trị lợn đây."

 

Thiếu nữ bật cười: "Hóa ra là đồng đạo. Vậy ta nhất định phải giúp ngươi một tay."

 

"Lại đây."

 

Tân Tú nhận ra mình không thể cưỡng lại mệnh lệnh của giọng nói này. Thân thể nàng đột ngột bị hút mạnh vào khối tinh thể cứng rắn kia.

 

Một bàn tay lạnh lẽo điểm nhẹ lên trán nàng. Tân Tú trơ mắt nhìn hành động của thiếu nữ, cảm nhận vô vàn ký ức trong đầu đang cuộn trào, tựa như bụi bặm trong căn phòng tối tăm bỗng bị khuấy động, phơi bày rõ mồn một khi có tia nắng chiếu rọi.

 

Thiếu nữ đối diện đột nhiên mở to đôi mắt, nhìn nàng bằng ánh nhìn trìu mến, ngạc nhiên xen lẫn vui mừng thốt lên: "Thục Lăng... Ngươi lại là đệ t.ử Thục Lăng? Thật không ngờ một người cô độc, kiêu ngạo như Thân Đồ sư đệ cũng chịu nhận đồ đệ."

 

Bắt được hai từ khóa “Đệ t.ử Thục Lăng” và “Thân Đồ sư đệ”, Tân Tú ngay lập tức làm rõ mối quan hệ giữa thiếu nữ trước mắt và mình. Nàng ấy gọi sư phụ là sư đệ, vậy chắc chắn là một vị sư bá rồi.

 

“Xin hỏi vị sư bá này danh xưng là gì ạ?” Tân Tú cung kính hỏi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Sư phụ Thân Đồ Úc xếp thứ mười hai trong số 36 đệ t.ử của Tổ sư gia Linh Chiếu tiên nhân. Phía trên người còn mười một vị sư huynh, sư tỷ. Trước giờ, Tân Tú mới chỉ được diện kiến một vị sư bá duy nhất là Hàn Phòng T.ử - sư bá thứ ba. Còn lại, nàng toàn gặp các vị sư thúc, đều là đàn em của sư phụ.

 

Thiếu nữ không hề mấp máy môi, giọng nói lảnh lót như chuông ngân vang vọng trực tiếp trong đầu Tân Tú: “Ta đã ly hương mấy mươi năm, con hẳn là đệ t.ử mới nhập môn nên không biết ta cũng phải. Ta tên Kinh Khuyết.”

 

Thật là trùng hợp, Tân Tú biết cái tên này. Đây chính là Cửu sư bá Kinh Khuyết lừng danh!

 

“Hóa ra là Cửu sư bá.” Nụ cười của Tân Tú càng thêm rạng rỡ và chân thành: “Con đã từng nghe danh Cửu sư bá, còn may mắn được bái đọc tuyệt tác 《Nấu Thực Ký》 của người nữa ạ.”

 

Hồi còn ở Thục Lăng, Tân Tú rất thích đi lang thang, sục sạo khắp các Tàng thư các của sư thúc, sư bá. Nàng đọc không ít các loại sách về thuật pháp hay chiêm nghiệm đất trời do họ chấp b.út. Trong số đó, cuốn sách khiến nàng ấn tượng sâu sắc nhất chính là 《Nấu Thực Ký》 của sư bá Kinh Khuyết.

 

Nội dung cuốn sách đúng như tên gọi, vô cùng mộc mạc, gần gũi. Nó không bàn về thuật pháp cao siêu hay triết lý nhân sinh, mà chỉ đơn thuần ghi lại hành trình săn lùng những nguyên liệu thượng hạng, tìm kiếm gia vị quý hiếm để chế biến nên những món thịt lợn tuyệt hảo. Những lời cảm thán kiểu “Mỹ vị nhân gian!”, “Ngon quá xá!” đầy dân dã khiến Tân Tú cảm thấy vị sư bá này thật thú vị và gần gũi.

 

Đáng tiếc, lúc đó sư thúc Cảnh Thành T.ử bảo rằng sư bá Kinh Khuyết hiện không có ở Thục Lăng. Sở thích du ngoạn chốn nhân gian khiến ngày về của sư bá luôn là một ẩn số. Nào ngờ, duyên kỳ ngộ lại đưa đẩy hai người gặp nhau tại đây. Đúng là duyên phận chốn bếp núc!

 

Kinh Khuyết nghe nhắc đến cuốn sách ngớ ngẩn mà mình viết hồi còn trẻ người non dạ, không khỏi chạnh lòng. Đối với một sư bá có chút thể diện, đó quả là một vết nhơ trong sự nghiệp. Tiếng cười trong trẻo của nàng bỗng trở nên gượng gạo: “Sư điệt quả là ham học hỏi, những dòng chữ tầm phào sư bá viết từ đời nảo đời nào mà con cũng xem qua. Ha ha, tốt lắm, tốt lắm.”

Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé

 

Tân Tú tò mò: “Vậy sư bá đến chốn này là để săn lùng nguyên liệu cực phẩm sao? Ùm, thịt lợn thì con cũng khoái lắm, nhưng thịt của lợn thành tinh thì con chưa được nếm thử bao giờ.”

 

Sắc mặt Kinh Khuyết bỗng trở nên nghiêm túc, đoan chính: “Không, không phải thế! Sư điệt đừng nói bừa! Sư bá đến đây đâu phải vì mấy món ăn. Thấy dân chúng lầm than dưới ách thống trị của tên Kim Cương Thiên Vương Bồ Tát độc ác này, sư bá mới cất công đến đây đấu pháp với hắn, diệt trừ mối họa cho nhân gian!”

 

Tân Tú bày ra vẻ mặt khoan dung, ý chừng “Sư bá không muốn thừa nhận thì thôi vậy”: “À, ra là thế. Tên Kim Cương Thiên Vương Bồ Tát ra nông nỗi này là nhờ công của sư bá sao?”