Sư Phụ Ta Là Một Con Gấu Trúc

Chương 315



 

Rồi cảnh tượng nàng thò tay vào quả tim khổng lồ để lấy Vạn Thọ Tiên Châu. Nhưng viên châu đã bị những thứ chất bẩn nhớp nháp trào ra từ quả tim bao bọc lại. Vừa chạm vào, đôi tay nàng đã bỏng rát...

 

“Sư bá?”

 

“Sư điệt ngoan, sư bá tiễn con một đoạn đường. Sau khi giải quyết xong gã này, phiền con mang ta về lại Thục Lăng nhé.”

 

“Vâng, sư bá cứ yên tâm.” Nhận thấy điều gì đó, Tân Tú trịnh trọng nhận lời.

 

Thần hồn của Kim Cương Thiên Vương Bồ Tát d.a.o động dữ dội. Bảo bối hộ mệnh bị một con kiến hôi hắn chẳng thèm để mắt cướp mất. Vị Nhân tiên trong bụng hắn, vốn dĩ sẽ bị luyện hóa thành linh thể, chỉ chờ thời cơ thích hợp là có thể hấp thu làm chất dinh dưỡng, nay cũng bị nẫng tay trên, trở thành món hời cho một kẻ không rõ lai lịch.

 

“Ngươi... đáng c.h.ế.t!”

 

Tân Tú nhìn thấy thần hồn của Kim Cương Thiên Vương Bồ Tát bỗng ngưng tụ thành một hình người cao lớn, bị bao phủ bởi sương m.á.u dày đặc, không thể nhìn rõ khuôn mặt. Tên lợn yêu này có lẽ đã bị nàng chọc tức đến phát điên, bất chấp đòn tấn công từ bên ngoài mà hiện hẳn thần hồn ra trong chính cơ thể mình.

 

Nàng cảnh giác thủ thế, chuẩn bị chống đỡ. Nào ngờ, làn sương m.á.u quanh Kim Cương Thiên Vương Bồ Tát cuộn lên một chốc, hắn lên tiếng hỏi: “Tại sao các ngươi lại muốn g.i.ế.c ta?”

 

“Chỉ vì ta ăn thịt người sao?”

 

Tân Tú ngỡ ngàng. Không ngờ tên Bồ Tát này còn thích diễn vai "trùm cuối" triết học, muốn thảo luận về mối quan hệ giữa người và yêu để nâng tầm quan điểm trước lúc t.ử chiến.

 

Nàng đáp gọn lỏn: “Đúng vậy.”

 

Kim Cương Thiên Vương Bồ Tát lập luận: “Cá lớn nuốt cá bé, đó là lẽ tự nhiên của Thiên đạo. Con người các ngươi sao lại kiêu ngạo đến thế? Con người ăn thịt lợn được, cớ sao lợn lại không thể ăn thịt người?”

 

Tân Tú vốn chẳng ngán những màn đấu khẩu. Nàng bật cười, thản nhiên đáp trả: “Câu hỏi này, nếu ngươi hỏi một con lợn, chắc chắn nó sẽ trả lời ‘lợn có thể ăn thịt người’. Nhưng tiếc thay, ta không phải lợn. Ta là con người, nên ta chỉ có một câu trả lời duy nhất dành cho ngươi: ‘Đúng vậy, lợn không được phép ăn thịt người’.”

 

Kim Cương Thiên Vương Bồ Tát bỗng bật cười ha hả: “Ngươi có biết không, thịt người thơm ngon tuyệt đỉnh.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Tân Tú cũng cười: “Đa tạ đã khen ngợi. Ta cũng rất thích ăn thịt lợn. Ba chỉ, thủ lợn, móng giò, món nào cũng ngon tuyệt cú mèo.”

 

Vừa khen thịt lợn ngon, tay nàng đã không chút nương tình đ.â.m thẳng chiếc sừng rồng vào thần hồn của Kim Cương Thiên Vương Bồ Tát.

 

...

 

Bên ngoài, Thân Đồ Úc và Lão Ngũ đã phải hứng chịu cơn thịnh nộ của Kim Cương Thiên Vương Bồ Tát hồi lâu. Cả hai đều mang thương tích, nhưng không ai có ý định lùi bước. Khi chứng kiến Tân Tú lao vào trong cơ thể con lợn yêu, cả hai đều không giấu được sự lo lắng tột độ.

 

Sự lo lắng của Thân Đồ Úc biến thành những đòn "Sao băng rớt" liên tiếp giáng xuống không ngừng nghỉ. Tòa cung điện nguy nga bị đập tơi tả, không gian rung lắc dữ dội chực chờ sụp đổ. Hắn mặc kệ tất cả, dường như sẵn sàng dùng bạo lực để san bằng cung điện này.

 

Ngay cả Lão Ngũ, vì quá lo lắng cho an nguy của đại tỷ trong bụng lợn yêu, lần đầu tiên đã vận dụng toàn bộ linh lực của mình. Cậu biến khu vực quanh lợn yêu thành một vùng đầm lầy, từ đó vô số dây leo gai góc mang sức tàn phá khủng khiếp trồi lên, đ.â.m xuyên qua da thịt con lợn. Phép thuật "Thủy sinh Mộc" được cậu thi triển một cách điêu luyện mà không cần ai chỉ dạy.

 

Kim Cương Thiên Vương Bồ Tát bất ngờ nổi điên, cái đầu lợn khổng lồ ngóc lên. Hàng ngàn lốc xoáy quanh thân hắn đồng loạt phát nổ. Thân Đồ Úc và Lão Ngũ đều bị vạ lây, m.á.u nhuộm đỏ nửa người, buộc phải lùi lại để bảo toàn tính mạng.

 

“Yêu lực của hắn đột nhiên mất kiểm soát.” Thân Đồ Úc nhìn chằm chằm vào hai con mắt còn lại của lợn yêu (một con đã bị hắn đ.â.m mù trước đó).

 

“Chắc chắn là do đại tỷ.” Lão Ngũ vừa thở dốc vừa nhận thấy điều gì đó. Ánh mắt cậu dừng lại trên đầu lợn yêu, vội vàng la lên: “Ở kia kìa!”

 

Vừa dứt lời, giữa đầu con lợn bỗng nứt toác ra. Một bóng người lao v.út ra ngoài, mang theo khí tức m.á.u tanh nồng nặc, đáp xuống vũng lầy phía trước. Sau lưng nàng, con lợn yêu vốn đang điên cuồng bỗng chốc im bặt. Với một tiếng động đinh tai, cái đầu khổng lồ của nó nện mạnh xuống đất, làm bọt nước b.ắ.n tung tóe.

 

Tân Tú tay lăm lăm sừng rồng, xoay người đối mặt với đôi mắt vẩn đục, khổng lồ của Kim Cương Thiên Vương Bồ Tát.

 

Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé

Bóng hình nàng phản chiếu trên mặt nước, đối lập với thân xác tan nát của con lợn yêu khổng lồ. Khung cảnh tĩnh lặng đến kỳ lạ.

 

“Ấp Đế, rốt cuộc ta đã tự tay g.i.ế.c ngươi. Ta thắng rồi.” Nàng bỗng nở một nụ cười rạng rỡ, mang thần thái của một thiếu nữ ngây thơ, hồn nhiên.