Sư Phụ Ta Là Một Con Gấu Trúc

Chương 350



 

Tân Tú cứ thế hiên ngang an bài cho Bạch tỷ tỷ an tọa tại một vị trí khuất nẻo, rồi bưng bê tới cơ man nào là đồ ăn thức uống: "Tỷ tỷ ăn nhiều vào, muội đặc biệt để dành cho tỷ đấy."

 

Một người kiêm luôn hai vai, tài khoản phụ thì bị đem ra ánh sáng phơi bày trước vô vàn ánh mắt tò mò đầy thiện ý của đám sư điệt; còn tài khoản chính thì lầm lũi thu mình vào bóng cây um tùm tăm tối.

 

Hỗ Tiên T.ử ngoảnh mặt nhìn y dần chìm vào bóng râm: "Đang nói chuyện cơ mà, đệ chui tọt vào lùm cây làm cái quái gì, bệnh cũ lại tái phát rồi à? Mau chui ra đây!"

 

Thân Đồ Úc lạnh lùng liếc ông một cái.

 

Thân là một bậc đại năng tu vi thượng thừa, Thân Đồ Úc sở hữu thần hồn hùng mạnh, thừa sức cáng đáng cả tài khoản chính lẫn tài khoản phụ, để hai cơ thể độc lập hành sự. Suốt bao năm ròng rã y vẫn thao tác trơn tru, thế nhưng hiện tại, y lại thấy thật sự bất ổn.

 

Đồ nhi hoàn toàn bị bưng bít trước hai thân phận của y. Hiếm hoi mới có dịp về lại Thục Lăng, ban ngày nàng luôn tìm cớ bám lấy y để học hỏi. Y thân là sư phụ, cự tuyệt đuổi đồ đệ đi thì coi sao đành, nên đành phải bới móc vài thuật pháp phù hợp với trình độ hiện tại của nàng để truyền dạy. Khổ nỗi học xong thuật pháp, nàng lúc nào cũng phải đòi sờ gấu trúc.

 

Đồ đệ vốn dĩ đã mê tít nguyên hình của y từ thuở trước, ôm vào là dứt khoát không chịu buông tay. Thân Đồ Úc đinh ninh đó chỉ là sở thích trẻ con, nên nàng vuốt ve chẳng biết chừng mực, suýt chút nữa đã sờ soạng y từ đầu đến chân. Theo lẽ thường, sư phụ uy nghiêm ai lại để cho làm thế, nhưng thấy nàng toe toét cười rạng rỡ, Thân Đồ Úc cũng chẳng nỡ mở miệng cự tuyệt.

 

Có điều mỗi bận ngẫm lại, y cứ thấy cả người râm ran không thoải mái. Lúc ngồi im lìm hóng gió trên cây, hễ nhớ tới là y lại ngứa tay đ.ấ.m thùm thụp vào thân cây, đặng xả bớt cục tức bức bối trong lòng.

 

Ban ngày đồ đệ lon ton tới hầu hạ bầu bạn với sư phụ thì cũng đành đi, dẫu sao cũng mang cái mác thầy hiền trò thảo. Nhưng hễ đêm xuống, nàng lại mò đến chỗ Bạch Vô Tình, mượn cớ sợ tỷ tỷ một mình bỡ ngỡ giữa Thục Lăng, đòi ngủ chung cho bớt hiu quạnh, cái này thì có vấn đề to rồi.

 

Hai người bọn họ chẳng phải mới chung giường lần đầu, dẫu sao mang danh tỷ muội tốt, rủ rỉ rù rì biết bao nhiêu chuyện thầm kín. Thân Đồ Úc bói chẳng ra lý do gì để từ chối, sợ từ chối lại lòi cái đuôi chồn cho đồ đệ tóm được.

 

Cứ luân phiên chịu trận ban ngày lẫn đêm khuya thế này, dẫu Thân Đồ Úc bản lĩnh đến đâu thi thoảng cũng bị tẩu hỏa nhập ma. Có một đêm nọ, Tân Tú theo thường lệ tới tìm Bạch Vô Tình, bỗng buột miệng kêu một tiếng "Sư phụ". Mà Thân Đồ Úc ban ngày đã bị nàng réo quen tai, lúc này cũng buột miệng theo phản xạ đáp "Ừm".

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

 

Tân Tú quay sang nhìn y. Thân Đồ Úc sực tỉnh, lông tơ dựng ngược, tự dưng cảm giác ánh mắt đồ đệ dường như đã thấu tỏ mọi sự. Nhưng ngay tắp lự, y nghe đồ đệ phì cười: "Tỷ tỷ, muội lỡ mồm gọi nhầm thành sư phụ, tỷ ừm cái gì thế, lẽ nào tỷ nghe nhầm?"

 

Thân Đồ Úc lập tức hùa theo: "Ừm, ta nghe nhầm."

 

Không thể tiếp tục cái tình trạng này mãi được, y nhất định phải c.h.ặ.t đứt cái thứ tình cảm sai trái đồ đệ dành cho Bạch Vô Tình. Thân Đồ Úc đưa mắt nhìn bóng lưng thanh tú yểu điệu của đồ đệ, hạ mí mắt, quyết định tung ra bài văn mẫu mà y đã nhọc lòng gọt giũa suốt mấy hôm nay.

 

"Ta có chuyện này muốn nói với muội."

 

Tân Tú đặt bộ đồ cầm trên tay xuống, xõa tung mái tóc, thả mình xuống mép giường: "Bạch tỷ tỷ muốn nói gì?"

Truyện được edit bởi Vụn Thủy Tinh, không set vip và không đăng ở nơi khác, vui lòng không mang đăng nơi khác kiếm tiền. Theo dõi team để đọc những bộ truyện mới nhất nhé

 

Nàng đã mòn mỏi đợi mấy hôm, nay sư phụ mới chịu hết nổi mà xì ra. Xem chừng sức chịu đựng của người cũng cao gờm đấy, hoặc cũng có thể trình độ bịa chuyện quá kém nên tốn kha khá thời gian phác thảo kịch bản, làm sao có được thiên phú bẩm sinh như nàng.

 

Tân Tú bày ra bộ dạng chăm chú lắng nghe, Thân Đồ Úc hắng giọng, khô khan đọc bài: "Muội còn nhớ ta và Kim Cương Thiên Vương Bồ Tát có mối thù không đội trời chung chứ. Thực ra thù oán đó bắt nguồn từ việc gã đã ra tay sát hại đạo lữ của ta."

 

"Ồ?" Tân Tú nhướng mày, sau đó lập tức khoác lên vẻ mặt đầy xót xa thương cảm, nắm c.h.ặ.t t.a.y y: "Kim Cương Thiên Vương Bồ Tát đã đền mạng, thù của tỷ tỷ cũng đã trả xong. Những chuyện đau thương cứ để nó trôi vào dĩ vãng đi. Hãy tin muội, sau này tỷ tỷ ắt sẽ tìm được một đạo lữ khác để yêu thương."

 

Thân Đồ Úc kiên quyết c.h.é.m đinh c.h.ặ.t sắt: "Không, đời này ta chỉ chung tình với một người, tuyệt đối không có người thứ hai. Hơn thế nữa, ta linh cảm đạo lữ của mình vẫn còn sống sót, ta phải đi tìm chàng. Dẫu có đạp nát chân trời góc bể ta cũng không bỏ cuộc. Bởi vậy vài ngày nữa ta sẽ cáo từ, lần chia ly này e là cả đời khó có ngày gặp lại, muội hãy tự bảo trọng."