[Lôi Ma Điểu]
[Tuổi thú: 208 ngày]
[Cấp bậc: Trung cấp (đã tiến hóa 79 ngày)]
[Giới tính: Đực]
[Thuộc tính: Phi Hành, Lôi Điện]
[Giá trị năng lượng đỉnh: 6098]
[Giá trị năng lượng trung bình: 5901]
[Thiên phú: S+]
[Đặc tính 1: Lôi Đình Vạn Quân
Cấp bậc: A
Mô tả: Khi gặp thời tiết mưa giông hoặc bão sét, giá trị năng lượng sẽ gấp ba bình thường, đồng thời có xác suất nhất định loại bỏ toàn bộ trạng thái tiêu cực.]
[Đặc tính 2: Bất Động Minh Vương
Cấp bậc: C
Mô tả: Sau khi bước vào chiến đấu, ý chí sẽ trở nên vô cùng kiên định, trong bất kỳ tình huống nào cũng không thể d.a.o động.]
[Đặc tính 3: Tuyệt Đối Tĩnh Âm
Cấp bậc: D
Mô tả: Khi sử dụng kỹ năng Khu Quang, có xác suất khiến đối thủ rơi vào trạng thái không nghe thấy bất kỳ âm thanh nào từ bên ngoài.]
[Kỹ năng: Truy Phong (tiểu thành 27%); Trảo Kích (nhập môn 80%); Kim Vũ Toàn Phong (tiểu thành 4%); Khu Quang (sơ học 77%); Dực Trảm (nhập môn 75%); Lôi Điện Cầu (nhập môn 76%); Lôi Điểu (nhập môn 29%); Lôi Điện Phóng Xạ (sơ học 94%); Lôi Điện Phong Bạo (sơ học 0%)]
Minh Hi thật sự mù mờ.
Cô không hiểu.
Kim Nguyên Bảo sao lại đột nhiên có thêm một đặc tính Tuyệt Đối Tĩnh Âm?
Chẳng phải chỉ khi tiến hóa mới có khả năng thức tỉnh đặc tính mới sao?
Cô nghiêng đầu nhìn Kim Nguyên Bảo: “Em có thêm đặc tính Tuyệt Đối Tĩnh Âm rồi, em biết không?”
Kim Nguyên Bảo lắc đầu, nhưng rất nhanh lại gật đầu.
“Lôi lôi.”
“Lôi lôi.”
Nó có chút cảm giác, nhưng không chắc chắn.
Kim Nguyên Bảo kể lại chuyện hôm qua nó vì muốn cô nghỉ ngơi tốt, đã cố gắng nghiên cứu cách để Khu Quang có thêm hiệu quả tĩnh âm.
Nghe câu trả lời của nó, Minh Hi vừa kinh ngạc vừa có chút hoảng hốt.
Hóa ra hôm qua cô ngủ say trên khán đài là vì Kim Nguyên Bảo.
Thảo nào lúc đó năng lượng của nó tiêu hao nhiều như vậy.
Vì cô, nó vậy mà trái với lẽ thường thức tỉnh thêm đặc tính mới.
Đây là tình cảm chủ - thú cảm động trời đất gì vậy?
Khoảnh khắc này, Minh Hi xúc động đến muốn khóc.
“Cảm ơn em.”
Cô xoa xoa bộ lông xinh đẹp của Kim Nguyên Bảo, cảm thấy cho dù một ngày nào đó nó thật sự phản phệ mình, có lẽ cô cũng sẽ tha thứ cho nó.
“Lôi lôi.”
Chuyện nhỏ.
Kim Nguyên Bảo vẫy vẫy cánh, vẻ mặt ngạo kiều kiểu “chị không cần để tâm quá đâu, với tiểu gia chỉ là tiện tay làm thôi”.
“Lôi lôi? Lôi lôi.”
Không còn việc gì của tiểu gia rồi chứ? Tiểu gia đi ngâm lôi trì đây.
“Đi đi.”
Loại sủng thú vừa tri kỷ vừa chăm chỉ thế này, đúng là sủng thú trong mộng của mọi ngự thú sư.
Mở “hộp mù” chỗ nào không đáng tin?
Cô thấy đáng tin cực kỳ!
Rất nhanh Minh Hi lại xìu xuống.
Bởi vì báo cáo kiểm tra của trứng sủng thú hóa thạch.
[Trứng sủng thú]
[Chủng tộc: Không rõ]
[Giới tính: Không rõ]
[Thuộc tính: Không rõ]
[Thiên phú: Không rõ]
[Mức độ hoạt động sinh mệnh: 78%]
Nhìn một loạt “không rõ” dài dằng dặc ngoài mức độ hoạt động sinh mệnh, khóe miệng Minh Hi khẽ giật, vậy là lại kiểm tra cho có.
[Chủ nhân có thể thử đặt nó vào trong máy ấp sủng thú, máy ấp có thể tăng tốc tiến độ ấp, đồng thời ngài cũng có thể thấy tiến độ ấp.]
Minh Hi “ồ hố” một tiếng: “Hóa ra ở đây còn có máy ấp.”
[Đúng vậy, máy ấp nằm trong phòng số 1, ở kệ góc bên trái của ngài, tầng thứ hai, cái hộp nhỏ màu đen đó chính là.]
Minh Hi nhìn về phía góc, quả nhiên tìm được một chiếc hộp kim loại màu đen, chỉ lớn bằng lòng bàn tay.
Nhỏ vậy mà là máy ấp sủng thú?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
[Nó hiện đang ở trạng thái thu gọn, ngài ấn công tắc bên trên, nó sẽ tự động khôi phục về kích thước bình thường.]
Đúng là công nghệ cao.
Minh Hi liếc nhìn những món đồ nhỏ khác trên kệ.
Mấy thứ này không phải đều là thiết bị đặc biệt đấy chứ?
Sau khi máy ấp phóng to, nó là một khối cầu hình bầu d.ụ.c, Minh Hi cẩn thận đặt trứng sủng thú vào.
Khi khoang đóng lại, phía trước thân máy sáng lên đèn báo, sau khi nhấp nháy vài lần.
Trên màn hình hiện ra:
[Tiến độ ấp 0.01%]
Quả nhiên có thể hiển thị tiến độ ấp.
Nói vậy chỉ cần tiến độ đạt 100%, sủng thú sẽ phá vỏ.
Minh Hi suy nghĩ một chút, hỏi: “Quang Quang, nó có thể ở đây cho đến khi nở không?”
[Chủ nhân là muốn hỏi, khi ngài không ở Thời Chi Giới, nó có thể tiếp tục ở đây không phải không?]
“Ừ.”
[Có thể, nhưng cần tiêu hao thời gian khen thưởng, 1 giờ thời gian khen thưởng có thể đổi 24 giờ ấp.]
Thời gian khen thưởng quả nhiên có vô số công dụng.
May mà cô không thật sự dùng nó để đi vệ sinh.
Hai ngày này nhờ cuộc thi tuyển chọn nội bộ, thời gian khen thưởng tăng vọt.
Hiện tại thời gian khen thưởng còn lại của cô là 234 phút 16 giây, tức là 3 giờ 54 phút 16 giây.
Nếu đổi hết, đại khái có thể đổi được khoảng 4 ngày thời gian ấp.
Minh Hi không lập tức lựa chọn đổi.
Cô cần xem thử 66 giờ ấp này có thể đạt đến mức nào.
Để trứng sủng thú lại trong phòng số 1.
Minh Hi bắt đầu rèn luyện theo nhịp độ của riêng mình.
Cô không lập tức đi lôi trì.
Cô định thử trước trạng thái luyện đến kiệt sức rồi mới đi ngâm lôi trì.
Sau đó so sánh với trạng thái sung sức khi ngâm lôi trì, xem cách nào hiệu quả hơn.
Với thể năng hiện tại của cô, muốn luyện đến kiệt sức cũng không dễ.
Ba tiếng sau, sau khi hoàn thành một nghìn lần hít xà và một nghìn lần nâng cao gối, Minh Hi mới kéo thân thể mệt mỏi đi về phía khu vực lôi trì.
Lôi trì được tách riêng thành một phòng, chính là phòng số 4 mới xuất hiện.
Lúc này Kim Nguyên Bảo đã đi phòng mô phỏng tĩnh, nên trong lôi trì trống không.
Diện tích lôi trì lớn hơn cô tưởng, khoảng bằng nửa sân bóng rổ.
Hơi nước bốc lên, tia điện lách tách.
Tóc trên đầu lập tức “quần ma loạn vũ”!
Không khác mấy so với lần ở sơn trang lôi trì.
Cảm giác này đúng là sảng khoái!
Gay rồi.
Không mang mũ cách điện và đồ lót cách điện.
Giờ lại không ra ngoài được.
Cứ thế mà xuống, cô không biến thành gà xù lông chứ?
Minh Hi bắt đầu do dự.
Rèn thể thì quý thật, nhưng tóc quý hơn!
Hay là để mai rồi ngâm?
Quang Quang như nhận ra sự khó xử của cô, nhắc nhở: [Chủ nhân, tầng hai phòng tắm có bộ đồ cách điện dùng một lần, ngài có thể lên thay.]
Minh Hi nghe xong suýt nữa cảm động rơi nước mắt.
Thời Chi Giới, yyds (mãi đỉnh).
Minh Hi nhanh ch.óng lên lầu, thay bộ đồ chuyên dùng để ngâm lôi trì.
Sau đó lập tức quay lại phòng số 4, không do dự nhảy xuống.
Cảm giác đó vẫn rất “phiêu”.
Nhưng dù sao cũng không phải lần đầu.
Có vài thứ, quen rồi thì cũng vậy thôi.
Đau mãi rồi thì dần dần cũng thích nghi được, gọi nôm na là —— người bị tê liệt rồi.
Minh Hi ngâm một tiếng rồi không tiếp tục nữa.
Biết dừng đúng lúc thì mới ổn định, chuyện gì cũng phải vừa phải.
Vô số truyện cổ tích, truyện kinh dị, truyện tình yêu… đủ thứ “đạo lý vớ vẩn” đều nói chung một điều:
Dục tốc bất đạt.
Một miếng không thể ăn thành người béo.
Biết đủ thì vui, người đàn ông tiếp theo sẽ càng chiều bạn hơn.
(Trên đây đều bushi ( 不是 - không phải))
Sự thật là: Thực sự là đau vãi cả tổ tiên ông ngoại luôn! Chịu không nổi, thực sự chịu không nổi, một tiếng đã là giới hạn của Minh Hi rồi.