Tuyết lớn rơi suốt một tháng.
Liễu Đài ngồi bên bàn, vụng về may bao đầu gối, Xuân Hiểu thì canh giữ cạnh lò than.
Hạ Uyên vào quân doanh, Hạ lão phu nhân vội vã quản sổ sách, Tuệ Ninh một lòng lễ Phật, cả nhà đều có việc bận rộn. Chỉ còn nàng, cũng gắng gượng học may vá.
Nhưng kim chỉ đi trên vải chẳng ngay ngắn, đường may xiêu vẹo như giun bò.
“Không làm nữa!”
Bị mũi kim đ.â.m thêm lần nữa, Liễu Đài tức giận quẳng cả bao đầu gối.
Xuân Hiểu nhìn thành phẩm lộn xộn kia, thật sự chẳng biết khen thế nào, đành lẳng lặng cầm kéo cắt chỉ.
“Thật chán quá đi!”
Liễu Đài lăn một vòng trên giường, tầm mắt rơi vào chăn uyên ương hí thủy, mặt mày ửng đỏ.
Giờ phút này, Hạ Uyên đang làm gì?
Nàng không biết đây là nhớ chàng, hay chỉ là hâm mộ chàng được tự do tung hoành.
Ánh sáng lọt qua cửa sổ giấy, nàng đẩy hé cánh cửa, gió lạnh ùa vào mà chẳng thấy rét.
Ngoài cửa sổ, mấy gốc mai lặng lẽ khoe nụ. Trời đông giá buốt, cành khô phủ tuyết, thế mà hoa vẫn kiêu hãnh nở rộ.
Liễu Đài nhìn đến trong lòng yêu thích, nhưng ngoài miệng lại buông một câu:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
“Thật ngạo mạn.”
Bông hoa nhỏ bé, mà dám đối nghịch cả đất trời tuyết trắng.
Đột nhiên, cổ nàng lạnh buốt. Một bàn tay quen thuộc đặt lên, chai sạn thô ráp.
“Nhìn gì thế? Gọi nàng mấy lần cũng không nghe.”
“Chàng đến rồi.”
Liễu Đài nghiêng người nhường một chỗ bên cửa sổ.
“Nhìn thấy không?”
“Hoa mai?”
“Ân.”
“Tùy ý đều thấy được thôi.”
“Đúng vậy. Người ở trong tuyết thì đông lạnh c.h.ế.t, nhưng chúng ở trong tuyết lại nở hoa.”
Hạ Uyên quay sang, chuyên chú nhìn nàng. Đôi mắt nàng sáng rực, lấp lánh như ánh sao trong đêm đông, khiến chàng bất giác nhớ tới tuổi thơ.
Năm ấy theo ca ca đi săn trong rừng, chàng từng thấy một chú nai con, run run đôi chân nhỏ rồi bất ngờ lao vào rừng sâu.
Cũng giống như lúc này, cảnh tượng trước mắt khiến tim chàng động mạnh.
Ma xui quỷ khiến, Hạ Uyên cúi xuống, khẽ hôn lên đôi mắt nàng.