Đầu xuân, cây đào bắt đầu đ.â.m chồi.
Tin từ biên quan cũng theo đó trở về.
Lần này Hạ Uyên rốt cuộc học ngoan, gửi thư riêng cho Liễu Đài.
Trên phong thư dán sáp, viết bốn chữ ngay ngắn: “Thê t.ử thân ái”.
Lời lẽ đường hoàng, lại dùng niêm phong c.h.ặ.t chẽ, khiến người khác không thể mở.
Liễu Đài cầm thư, má đỏ bừng, trong lòng phập phồng. Nàng xé mở, bên trong lại không có câu tình ý ngọt ngào nào, chỉ toàn là miêu tả phong cảnh phía Bắc:
“Trăng nơi này vừa tròn vừa lớn, nhìn thấy liền muốn ăn bánh rán hành ở Kinh thành.”
Còn kể chuyện trong tuyết tìm được một con sói con bị bỏ, lông tơ chưa mọc đủ, đói đến run rẩy. Hắn nhặt về nuôi, tiện tay đặt tên: Cẩu Đản Nhi.
Liễu Đài vừa tức vừa buồn cười: Đúng là cái tên chẳng ra sao!
Nhưng nàng không có nhiều rảnh rỗi để nghĩ ngợi.
Đầu xuân vừa tới, sổ sách trong phủ chất cao như núi, Hạ lão phu nhân hạ quyết tâm bồi dưỡng nàng làm chưởng gia.
Đúng lúc Liễu Đài hoa mắt choáng đầu, Xuân Hiểu lại hấp tấp chạy vào:
“Tam cô nương, phủ có khách nhân tới.”
Khách nhân là Tần Chỉ Yên - biểu muội xa của Hạ Uyên. Nàng bôn ba ngàn dặm mà đến, hơn nữa… từng có hôn ước với chàng.
Dung mạo Tần cô nương chẳng kém Liễu Dung, lại thêm phong vận Giang Nam dịu dàng, vừa nhìn đã thấy tao nhã thanh lệ.
Hạ lão phu nhân nghe đến tên nàng liền nhức đầu.
Năm xưa, chính mẫu thân Tần Chỉ Yên mê tín bát tự, lấy sinh thần của Hạ Uyên tính toán, rồi hoảng hốt lui hôn. Từ đó mới truyền ra cái danh “khắc thê”. Ban đầu Hạ gia cũng không coi trọng, cho đến khi mấy lượt nghị thân, hết thảy đều gặp chuyện bất trắc… Người ta bắt đầu tin.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Nhưng Tần Chỉ Yên không giống mẫu thân nàng. Nàng một lòng không bỏ được Hạ Uyên, nay nghe tin chàng thành hôn, liền lập tức chạy tới kinh thành, muốn tận mắt nhìn xem: cô nương kia đến tột cùng có gì hơn mình.
Nếu là tiên nữ hạ phàm thì đành c.h.ế.t tâm. Nhưng Liễu Đài… trong mắt nàng, chỉ là một hạt cát vụn.
Lửa tro vừa tắt lại bùng, Tần Chỉ Yên tin chắc bản thân vừa là thanh mai trúc mã, vừa có nhan sắc hơn người, lẽ nào không thể thắng?
Liễu Đài một mực vô tri vô giác, còn bày yến tiệc tẩy trần nghênh tiếp. Hạ lão phu nhân cau mày, Tuệ Ninh khẽ lắc đầu, ngay cả Xuân Hiểu cũng dựng hết lông tóc, tư thế hệt như chuẩn bị đối địch.
Chỉ có Liễu Đài vẫn thản nhiên, tựa hồ chẳng thấy được dòng nước ngầm cuồn cuộn.
Tuệ Ninh nhìn không nổi, chọc trán nàng:
“Ngốc! Người ta đến đây rõ ràng có mưu đồ, mà ngươi còn bày tiệc đón gió?”
Liễu Đài cười cười, vẫn chẳng để bụng, nhưng trong lòng lại bắt đầu phiền chán.
Phiền không phải vì Tần Chỉ Yên, mà vì hết thảy mọi người đều đến nói với nàng một hồi: nào là Tần cô nương có dụng ý xấu, nào là không thể lơ là… Lải nhải đến mức nàng cả ngày không xong nổi một quyển sổ sách.
Đều là tại Hạ Uyên!
Nàng cầm giấy b.út, viết một phong thư mắng chàng té tát, chỉ tiếc còn chưa gửi đi thì tin mới của chàng lại tới.
Trong thư, hắn oán trách Cẩu Đản Nhi ăn nhiều vô cùng, mấy tháng bổng lộc đều đổ cả vào bụng nó:
【 Choai choai tiểu t.ử, ăn nghèo lão t.ử! 】
【 Nó lớn nhanh quá, không còn đáng yêu như lúc nhỏ, mở miệng liền gào ngao ô ngao ô… 】
Thậm chí hắn còn vẽ một bức biếm họa: Cẩu Đản Nhi lè lưỡi, mắt trợn tròn, ngốc nghếch mà sinh động.
Liễu Đài nhìn xong, bật cười thành tiếng.
Thôi, Tần Chỉ Yên có thích cha Cẩu Đản Nhi đến mấy, thì cũng đem cả “gia nghiệp” này mà ôm đi!