Liễu Đài về đến nhà, liền cùng Tuệ Ninh thương nghị việc chuẩn bị quân phí.
Chỉ nghe thôi đã biết khó.
Chuẩn bị thế nào? Chuẩn bị với ai? Có hay không tư cách để chuẩn bị?
Tuệ Ninh đem hết băn khoăn trong lòng nói ra, khi đó Liễu Đài mới giật mình nhận ra — ý tưởng của mình, thoạt nghe quả thực hoang đường.
Từ xưa đến nay, những kẻ có thể chuẩn bị quân phí đều là đại thần nắm quyền, là cánh tay đắc lực của hoàng đế.
Mà nàng, chỉ là một nữ lưu không chức không quyền. Dù có bán hết sản nghiệp Hạ gia lấy tiền mặt, cũng chẳng thấm vào đâu.
Nghĩ đến đó, Liễu Đài nhốt mình trong phòng, hai ngày hai đêm không ra.
Xuân Hiểu gõ cửa không mở, Tuệ Ninh gõ cũng không động tĩnh. Hai người lo sốt vó mà không làm gì được.
Thẳng đến sáng ngày thứ ba, khi ánh bình minh xé rách chân trời, cửa phòng cuối cùng cũng mở ra.
Liễu Đài bước ra, ánh mắt trong sáng mà kiên định:
“Người Hạ gia đời đời chôn xương ở Tái Bắc, đã sớm hòa làm một thể với thổ địa nơi ấy. Địa phương kia, bọn họ giữ, ta quyết không bỏ!
Ta là nữ t.ử, nhưng không phải ‘tiểu’ nữ t.ử. Chữ ‘tiểu’ ấy là thế đạo áp đặt lên chúng ta, không phải ta cam tâm nhận lấy. Ta không phục! Cũng không muốn cúi đầu! Vì sao ta không làm được? Dựa vào đâu mà ta không thể làm? Khó thì đã sao — càng khó, càng phải làm!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
Tuệ Ninh nghe xong, bỗng nhớ tới phu quân mình, Hạ Thanh.
Khi còn trẻ, Hạ Thanh cũng có chút phong lưu ăn chơi, kết giao bạn bè phức tạp. Có lần nàng đi theo phụ thân bán thịt heo, bị mấy kẻ hạ lưu trêu chọc, tức khắc vác đao đuổi chúng chạy ba con phố.
Một lần ấy, Hạ Thanh tận mắt nhìn thấy, liền nhất kiến chung tình. Sau đó mặt dày tới cửa cầu hôn.
Khi ấy Tuệ Ninh không muốn gả — không phải không động lòng, mà vì tự biết thân phận mình thấp kém. Nàng lo, tình yêu nồng nàn ban đầu rồi cũng nhạt, đến khi Hạ Thanh đổi dạ, nàng sẽ phải đối diện thế nào?
Hạ Thanh lại cười ha hả, nói một câu như lời tiên tri:
“Nàng sợ ta thay lòng đổi dạ? Nàng lo nhiều rồi! Không chừng chưa kịp chờ ta thay lòng thì ta đã c.h.ế.t trận sa trường mất. Đến lúc đó, nàng đường đường kế thừa gia sản Hạ gia, lắc mình biến thành tiểu quả phụ giàu có vạn lượng bạc!”
Một lời thành sấm, để lại nàng hôm nay.
Tuệ Ninh vừa cười vừa rơi nước mắt, nhưng trong lòng dâng lên khí phách đã bị chôn vùi từ lâu. Nàng từng là cô nương dám vác đao đòi lẽ phải, chẳng lẽ nay lại sợ hãi khó khăn trước mắt?
Nàng nắm tay Liễu Đài, nói khẽ: “Đài nhi, muội muốn làm gì, thì cứ buông tay mà làm.”
Liễu Đài nhìn nàng, ánh mắt chấn động: “Tẩu tẩu, cho dù nghèo rớt mồng tơi cũng không hối hận?”
Tuệ Ninh cười: “Không sao. Tẩu tẩu còn có thể g.i.ế.c heo nuôi muội.”
Xuân Hiểu cũng lập tức giơ tay: “Nô tỳ, nô tỳ cũng có thể nuôi heo!”
Kỳ thật, Xuân Hiểu từ nhỏ sợ heo nhất.