Sương Đài

Chương 34



Phiên ngoại 2: Cẩu Đản cùng người xấu (2)

Ta… thu hồi đ.á.n.h giá trước kia. Người nhặt được ta — quả thật là kẻ xấu nhất thiên hạ!

Hắn đặt cho ta một cái tên… tổn hại lang uy. Ngươi hỏi là gì hả? Hừ, ta mới không thèm nói cho ngươi!

“Cẩu Đản nhi! Cẩu Đản nhi!”

Ai nha, phiền c.h.ế.t sói rồi! Ta chui đầu vào trong chăn của hắn, thuận tiện c.ắ.n hai cái, thiếu chút nữa gặm thủng luôn chăn bông.

Ta nghe mấy tên lính thủ doanh trướng nói rồi, chăn bông mà thủng thì không còn ấm.

Thế nhưng… làm khó ta quá, buổi tối ta cũng ngủ ở đây mà!

(Mới không phải vì lo cho kẻ xấu lạnh c.h.ế.t đâu nha!)

“Cẩu Đản nhi! Cẩu Đản nhi đâu rồi?”

Có thể đừng kêu không? Cả doanh trại này, ngươi là người xấu nhất! Cho dù có trứng ăn, cũng vẫn là người xấu nhất!

Người xấu kia bất ngờ thò tay, nắm m.ô.n.g ta lôi ra khỏi chăn. Ta trừng mắt nhìn hắn, há miệng chuẩn bị “ngao ô” phản kháng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ai dè, còn chưa kêu được nửa chữ đã bị hắn một phát chặn miệng!

?!

Tức muốn c.h.ế.t ta!

Người xấu ôm ta vào n.g.ự.c, trái ngó phải trông, vẻ mặt cực kỳ ngưng trọng.

“Cẩu Đản nhi, mấy ngày không gặp… ngươi thế nào lại béo lên?”

…Cái gì cơ?!

Đây quả thật là một chuyện hệ trọng! Ta từ trước đến nay, đều dựa vào cái mặt này mà ăn cơm.

Đi đâu cũng thế, bất kể già trẻ mập ốm, ai nhìn ta cũng phải ôm một cái, thơm ta một ngụm, lại còn đút ta ăn ngon.

Nếu ta béo quá… lỡ đâu người ta không thích ôm nữa thì làm sao?!

Ta ngẩng đầu nhìn ánh trăng, vì tiền đồ chưa biết mà phiền muộn đến cực điểm.

Ai… ánh trăng hôm nay, sao lại giống bánh bao nhân thịt thế này?