Sương Đài

Chương 36



Phiên ngoại 5

Đêm đó, nhóm người xấu vây quanh lửa trại uống rượu.

Ta thừa dịp đêm tối, lặng lẽ chạy vào hố người c.h.ế.t đào bới.

Quả nhiên, trong đống xác kia vang lên một tiếng thở yếu ớt.

Trời cao phù hộ — chính là người xấu!

Ta c.ắ.n cổ áo hắn, lặng lẽ kéo đi.

Kéo suốt một đêm, răng tưởng như muốn rụng hết, cuối cùng mới lôi được hắn đến một sơn động để ẩn nấp.

Nhưng sao người xấu vẫn không tỉnh?

Ta học theo mẹ từng cứu già trẻ, không ngừng l.i.ế.m mặt hắn.

Liếm, l.i.ế.m nữa… người xấu rốt cuộc cũng mở mắt.

Hắn phun ra một ngụm m.á.u, hơi thở nặng nề như gió rít trong khe núi.

Ta ghé đầu vào trong tầm tay hắn, chỉ mong hắn sẽ sờ ta một cái.

Quả nhiên, bàn tay đầy vết chai kia chạm lên đầu ta. Thật thoải mái!

Trong khoảnh khắc đó, người xấu không còn xấu nữa.

Ta híp mắt hưởng thụ, thì đột nhiên nghe thấy tiếng bước chân trầm ổn, nặng nề, đang tiến lại gần.

Ngửi bằng mũi, đúng rồi — là đồng đội của hắn.

Ngao ô!

Ta quay đầu nhìn thoáng qua người xấu, rồi chạy ra ngoài.

Mẹ từng dạy: “Chúng ta là sói, sinh ra yêu tự do, phóng túng không kềm chế được.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -

Ta đã từng khinh thường.

Nhưng mọi chuyện… chẳng phải luôn có ngoại lệ sao?

Phiên ngoại 6

Một lần nữa mở mắt, ta phát hiện mình đang… bay.

Ngay cạnh người xấu.

Ta gào ngao ô ngao ô gọi hắn, nhưng hắn làm như không nghe thấy.

Khi quay lại, ta mới giật mình — người xấu đang ôm một con sói m.á.u me, chôn xuống hố.

Hảo quen mắt…

Đó chẳng phải ta sao?

Nguyên lai, ta đã c.h.ế.t rồi?

Nhưng mẹ từng nói, sói c.h.ế.t thì đi đầu thai, sao ta vẫn ở đây?

Ta nghĩ mãi không ra.

Người xấu thoạt nhìn rất thương tâm.

Rõ ràng từng nói nam nhi chỉ đổ m.á.u, không đổ lệ, vậy mà giờ lại ngao ngao khóc như trẻ con.

Ta phải nhớ kỹ chuyện này, về sau sẽ lớn tiếng cười nhạo hắn!

Khóc mệt rồi, hắn miễn cưỡng chống thân thể, lại chậm rãi bò về sơn động.

Hắn chỉ dám hành động ban đêm, lần mò xuống núi suốt nhiều ngày.

Trời cao quả có mắt, hắn gặp được vài người sống sót.

Người xấu liền gom họ lại, dựng thành một đội nhỏ — cùng nhau sống tiếp.