Ta từng cứu vô số người.
Chỉ là chưa từng nghĩ, sẽ có một ngày chính mình phải cứu một người chỉ tồn tại trong một cuốn tiểu thuyết.
Ta biết kết cục của chàng.
Biết chàng sẽ c.h.ế.t dưới trận mưa tên.
Biết càng đến gần chàng, số phận của ta càng không thể quay đầu.
Ta từng nghĩ chỉ cần tránh xa là được.
Nhưng có những cuộc gặp gỡ...
Ngay từ khoảnh khắc bắt đầu, đã là định mệnh.
Nếu cứu chàng...
Ta sẽ biến mất.
Nếu không cứu...
Chàng sẽ c.h.ế.t.
Vậy thì lần này...
Để ta chọn thay.
1.
Ngoài cửa kính, mưa đập dữ dội.
Trong phòng cấp cứu, ánh đèn trắng đến ch.ói mắt.
Tiếng máy theo dõi nhịp tim vang lên những tiếng tít tít dồn dập.
Tống Vãn Ngưng vừa cởi áo blouse chuẩn bị giao ca.
Cửa phòng bật mở.
Một bệnh nhân nam được đẩy vào, người đầy m.á.u.
“Tai nạn giao thông, mất m.á.u quá nhiều, mạch yếu!” Y tá hét lên.
Đồng nghiệp nhìn lướt qua, lắc đầu: “Đồng t.ử đã giãn, không cứu nổi đâu.”
Tống Vãn Ngưng không nói lời nào.
Nàng lập tức lao tới, nhảy lên giường cấp cứu.
Nàng quỳ trên đó, hai tay đan c.h.ặ.t, dùng toàn lực ép tim.
Một trăm lần một phút.
Mồ hôi hòa cùng nước mưa trên người bệnh nhân thấm đẫm tay áo nàng.
“Chuẩn bị m.á.u! Mở đường thở!” Tống Vãn Ngưng ra lệnh, giọng khàn đặc.
Đồng nghiệp kéo tay nàng: “Vãn Ngưng, cô đã trực ba mươi tiếng rồi, buông tay đi.”
“Im lặng.” Nàng không ngẩng đầu.
Đôi bàn tay vẫn ép xuống đều đặn, chuẩn xác.
Đường tơ kẽ tóc.
Nàng đang giật giành mạng sống từ tay t.ử thần.
Tiếng máy theo dõi bỗng kéo dài một tiếng “Tít——”.
Mọi người buông xuôi.
Tống Vãn Ngưng vẫn không dừng lại, nàng c.ắ.n răng, tiếp tục dốc toàn lực ấn xuống.
“Bíp... bíp...”
Nhịp tim đột ngột xuất hiện trở lại.
Đường biểu diễn trên màn hình bắt đầu nhấp nhô.
Tống Vãn Ngưng kiệt sức ngã ngồi xuống ghế.
Bàn tay nàng run rẩy không kiểm soát được.
Đồng nghiệp đưa cho nàng một cốc nước ấm, thở dài: “Cô điên rồi. Lúc nào cũng xem mạng người khác quan trọng hơn mạng mình.”
Tống Vãn Ngưng nhấp một ngụm nước, cười nhạt.
“Đã nhìn thấy rồi thì không thể mặc kệ.”
Đó là bản năng của nàng.
Là quy tắc sống hai mươi ba năm qua của nàng.
Rời bệnh viện, Tống Vãn Ngưng bước lên chuyến xe buýt đêm muộn.
Xe đi qua màn mưa, ánh đèn đường lướt qua cửa kính thành những vệt sáng nhòe nhoẹt.
Nàng mở điện thoại, đọc tiếp cuốn tiểu thuyết cổ trang đang đọc dở.
Đó là một câu chuyện quyền mưu đen tối.
Trang cuối cùng viết về cái c.h.ế.t của Tam hoàng t.ử Lục Chiêu Hoằng.
Lục Chiêu Hoằng là nhân vật nàng tiếc nuối nhất.
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
Hắn là hoàng t.ử, nhưng mẫu thân mẫu hoàng không thương, phụ hoàng kiêng dè.
Hắn có năng lực, có dã tâm, suýt chút nữa đã chạm tới ngai vàng.
Nhưng cuối cùng, hắn bị Thái t.ử chèn ép, triều thần phản bội.
Năm hai mươi tám tuổi, hắn c.h.ế.t trong một trận phục kích đầy mưu mô.
Không ai nhặt xác hắn suốt một đêm đông.
Sáng hôm sau, tuyết phủ trắng xóa trên bộ giáp lạnh lẽo của hắn.
Hắn c.h.ế.t mà chưa từng được ai thật lòng lựa chọn.
Tống Vãn Ngưng từng để lại một bình luận dưới chương đó.
“Giá như có người đến sớm hơn một chút.”
Một tia chớp x.é to.ạc bầu trời đêm.
Chiếc xe buýt đột ngột mất lái do tránh một xe tải chạy ngược chiều.
Tiếng lốp xe ma sát ch.ói tai trên đường ướt.
Điện thoại tuột khỏi tay nàng, rơi xuống sàn.
Màn hình vẫn sáng, hiện rõ dòng chữ: “Ngày mười lăm tháng hai, Lục Chiêu Hoằng lần đầu gặp ám sát tại chùa Thanh Phạn.”
Một cú va chạm nảy lửa.
Thế giới của Tống Vãn Ngưng chìm vào bóng tối.
Trước khi mất đi ý thức hoàn toàn, tai nàng vang lên một tiếng “Xoảng”.
Như tiếng chén sứ rơi vỡ tan tành.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Trong khoảng không vô định, một giọng nói cơ khí, không rõ nam nữ, vang lên lạnh lùng.
“Người ngoài cốt truyện đã được tiếp nhận.”
Không có giải thích.
Không có hệ thống.
Bóng tối bao trùm.
Tống Vãn Ngưng tỉnh dậy bởi một cơn đau đầu như b.úa bổ.
Nàng mở mắt, đập vào mắt là một tấm màn giường màu xanh nhạt cũ kỹ.
Trong phòng thoang thoảng mùi hương trầm rẻ tiền.
Nàng ngồi bật dậy, nhìn thấy một chậu nước bằng đồng và chiếc bàn gỗ kiểu cổ.
Một cô nhóc mặc y phục hầu gái cổ đại hớt hải chạy vào.
“Tiểu thư! Người tỉnh rồi! Người làm em sợ c.h.ế.t mất!”
Cô nhóc vừa khóc vừa sờ trán nàng.
Tống Vãn Ngưng nhíu mày, bản năng bắt đầu tự kiểm tra mạch đập của chính mình.
Mạch tượng suy nhược, khí huyết bất túc, rõ ràng là do vừa trải qua một trận bạo bệnh.
Qua những lời khóc lóc của cô nhóc tên Mặc Y này, Tống Vãn Ngưng dần hiểu ra.
Nàng đã xuyên không.
Thân thể này cũng tên Tống Vãn Ngưng, là thứ nữ không được sủng ái của Tống gia.
Mẫu thân mất sớm, nàng bị phụ thân ghẻ lạnh.
Vì thân thể nhiều bệnh, nàng bị đưa đến biệt viện ngoại ô này để tự sinh tự diệt.
Nơi này nằm ngay dưới chân núi của chùa Thanh Phạn.
Thân thể này vừa sốt cao ba ngày ba đêm, cuối cùng không qua khỏi.
Và nàng, một bác sĩ cấp cứu thời hiện đại, đã tỉnh lại trong cái xác này.
Tống Vãn Ngưng nhìn quanh căn phòng thô sơ.
Nàng không tin vào chuyện thần tiên ma quỷ, nhưng mạch đập và khung cảnh này không thể giả dối.
Trên chiếc bàn gỗ cạnh giường, có đặt sẵn hai chén trà bằng sứ thô.
Mặc Y thấy nàng nhìn, liền giải thích: “Một chén cho tiểu thư. Chén còn lại... trước đây phu nhân còn sống luôn thích đặt một chén bên cạnh khi ngồi uống trà, em quen tay nên cứ rót.”
Tống Vãn Ngưng im lặng, bước đến cầm chén trà thừa cất đi.
Để một chén trà cho người không có mặt, thật kỳ lạ.
Nàng hỏi Mặc Y: “Hôm nay là ngày mấy?”
Mặc Y đáp: “Ngày mười lăm tháng hai ạ.”
Tống Vãn Ngưng khựng lại: “Triều đại nào?”
“Đại Lương ạ. Tiểu thư sao thế? Sốt đến hỏng người rồi sao?” Mặc Y lo lắng.
Đại Lương.
Ngày mười mươi lăm tháng hai.
Chùa Thanh Phạn.
Mặc Y vừa lau dọn vừa nói nhỏ: “Hôm nay trên chùa náo nhiệt lắm. Nghe nói Tam điện hạ cũng đến đó cầu phúc cho bệ hạ từ sớm.”
Đầu Tống Vãn Ngưng nổ tung một tiếng.
Mọi thông tin trùng khớp hoàn toàn với chương truyện nàng đọc trước khi c.h.ế.t.
Hôm nay là ngày Lục Chiêu Hoằng bị ám sát.
Theo nguyên tác, hắn sẽ bị phục kích trong rừng trúc phía tây chùa Thanh Phạn.
Hắn giữ được mạng, nhưng thị vệ thân cận nhất của hắn sẽ c.h.ế.t để chắn tên.
Sau trận chiến đó, Lục Chiêu Hoằng trở nên cực kỳ đa nghi, không còn tin tưởng bất kỳ ai.
Đó là bước ngoặt biến hắn thành một kẻ m.á.u lạnh, tàn nhẫn trong cuộc chiến vương quyền.
Tống Vãn Ngưng ngồi xuống ghế, các ngón tay siết c.h.ặ.t.
Nàng biết trước cốt truyện.
Nàng biết rõ vị trí phục kích.
Nhưng nàng cũng biết rõ, những kẻ tham gia vào vụ này đều có kết cục t.h.ả.m khốc.
Trong truyện, một y nữ vô tình đi ngang qua cứu Lục Chiêu Hoằng, sau đó bị phe Thái t.ử vu oan là đồng phạm, bị t.r.a t.ấ.n đến c.h.ế.t trong ngục tối.
Một tiểu thái giám truyền tin cho hắn cũng bị diệt khẩu ngay đêm đó.
Nàng hiện tại chỉ là một thứ nữ yếu ớt, không võ công, không quyền thế.
Cứu hắn?
Chưa chắc đã thay đổi được gì, ngược lại mạng nhỏ của nàng sẽ bay màu trước.
“Mặc Y, đóng c.h.ặ.t cửa chính, khóa cửa sau lại.” Tống Vãn Ngưng lạnh lùng ra lệnh.
Mặc Y ngơ ngác: “Hả? Tiểu thư, trời đang tạnh mưa, không ra ngoài đi dạo sao?”
“Không đi. Hôm nay ai gõ cửa cũng không được mở.”
Nàng chọn tự bảo vệ mình.
Nàng là bác sĩ, nhưng nàng không phải thánh mẫu hy sinh vô ích.
Hoàng gia tranh đấu, người phàm né xa.
Nàng ngồi trong phòng, tiếng chuông chùa Thanh Phạn từ xa vọng lại, trầm buồn và đều đặn.
Trời bắt đầu chuyển âm u, mây đen kéo đến.
Ngay khi Tống Vãn Ngưng vừa thở phào nghĩ mình đã an toàn.
“Rầm!”
Một tiếng động mạnh vang lên từ phía cửa sau biệt viện.
Tiếng rên rỉ nghẹn ngào của một nam nhân truyền vào qua khe cửa.
Mặc Y giật mình, làm rơi chiếc khăn lau: “Tiểu thư, có người...”
Tống Vãn Ngưng đứng phắt dậy. Nàng ra hiệu cho Mặc Y im lặng, tự mình bước nhẹ đến bên cửa sau.
Qua khe cửa hẹp, nàng nhìn thấy một nam nhân mặc giáp nhẹ màu đen đang quỳ sụp dưới đất.
Vai hắn cắm một mũi tên, m.á.u chảy ra đen ngòm, nhuộm đẫm một mảng áo.
Hắn đang co giật, hơi thở đứt quãng.
Đó là y phục thị vệ của phủ Tam hoàng t.ử.
Cốt truyện đã thay đổi.