Vệt sáng rạn nứt bùng lên ánh hào quang trắng xóa. Ta đau đớn kêu khẽ một tiếng, làm rơi lọ t.h.u.ố.c trên tay xuống đất.
“Choang!” Lọ sứ vỡ tan.
Ta nhìn xuống tay mình. Trong một nhịp thở, năm ngón tay của ta đột ngột trở nên trong suốt, có thể nhìn xuyên thấu qua mặt đất bên dưới.
Thẩm Quy Hạc nhìn thấy cảnh đó, đồng t.ử hắn co rút dữ dội. Hắn chấn động lùi lại một bước.
Ta mất trọng lực, cơ thể ngã chúi về phía trước.
Thẩm Quy Hạc nhanh tay đỡ lấy bả vai ta.
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
Khi chạm vào hắn, bàn tay ta từ từ hiện rõ lại màu da bình thường. Hơi ấm trở lại.
Thẩm Quy Hạc không hô hoán, không gọi người. Hắn lập tức quay người khóa c.h.ặ.t cửa kho t.h.u.ố.c lại.
Hắn quay lại nhìn ta, sắc mặt nghiêm trọng chưa từng có: “Vừa rồi... là cái gì? Ngươi rốt cuộc là người hay vương ma?”
Ta há miệng, định nói thẳng: “Ta không thuộc về thế giới này, ta đến từ tương lai.”
Nhưng chữ “Ta” vừa thốt ra khỏi đầu lưỡi, cổ họng ta như có một bàn tay vô hình bóp nghẹt.
“Khụ!” Ta ho mạnh, một ngụm m.á.u tươi trào ra từ khóe môi, nhuộm đỏ vạt áo vải thô.
Vệt sáng trên cổ tay ta rạn nứt thêm một đường lớn, m.á.u rỉ ra từ da thịt. Quy luật đang trừng phạt ta vì cố tình tiết lộ chân tướng.
Thẩm Quy Hạc kinh hãi, lập tức lấy khăn bịt miệng ta lại: “Đừng nói nữa! Đừng nói thành lời!”
Hắn là người cực kỳ thông minh, lập tức hiểu ra có một thế lực siêu nhiên đang cấm nàng nói ra sự thật.
Hắn hít một hơi thật sâu để lấy lại bình tĩnh: “Ta hỏi, nàng chỉ cần gật hoặc lắc đầu. Được không?”
Ta yếu ớt gật đầu.
“Nàng biết trước vận mệnh của Chiêu Hoằng?” Hắn hỏi.
Ta gật đầu.
“Kết cục của hắn... có phải là cái c.h.ế.t?”
Ta gật đầu, nước mắt lại rơi.
“Nàng xuất hiện để thay đổi nó?”
Ta gật đầu.
“Mỗi lần nàng ra tay cứu hắn, nàng phải trả giá?”
Ta gật đầu.
Thẩm Quy Hạc nhìn cổ tay đẫm m.á.u của ta, giọng hắn run lên: “Cái giá... là mạng sống của nàng?”
Ta do dự một chút, rồi lắc đầu.
Hắn cau mày: “Đáng sợ hơn cái c.h.ế.t?”
Ta gật đầu. Ta dùng ngón tay dính m.á.u, run rẩy viết lên mặt bàn gỗ bảy chữ:
“Nếu hắn sống, ta sẽ biến mất.”
Viết xong chữ cuối cùng, nét m.á.u trên bàn đột ngột tự bốc cháy thành một ngọn lửa xanh mờ, rồi hóa thành tro bụi trong chớp mắt.
Thẩm Quy Hạc đã kịp đọc được. Sắc mặt hắn đại biến.
Hắn nhìn ta bằng ánh mắt đầy chấn động và tức giận: “Nàng điên rồi! Nàng định tự quyết định mọi chuyện, ép hắn rời xa, rồi để hắn sống cả đời trong một lời nói dối sao? Hắn có quyền được biết!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta lau m.á.u trên khóe môi, cười khổ: “Ít nhất... chàng ấy còn có cả đời để sống.”
Thẩm Quy Hạc đứng lặng trong kho t.h.u.ố.c tối mờ. Tiếng mưa đập vào mái ngói rầm rầm.
Hắn nhìn nữ t.ử gầy yếu trước mặt, người đang gánh vác một bí mật có thể nghiền nát linh hồn nàng.
“Vậy... nàng muốn ta làm gì?” Hắn hỏi, giọng khàn đi.
“Lục Chiêu Hoằng sẽ không bỏ cuộc chỉ vì ta trốn tránh.” Ta nhìn ngọn đèn dầu lay lắt. “Tính cách hắn rất kiên định. Ta càng đẩy ra không lý do, hắn sẽ càng điều tra đến cùng.”
“Hắn càng quan tâm ta, cốt truyện càng lệch, ta sẽ biến mất nhanh hơn.”
“Ta cần một lý do đủ rõ ràng, đủ tàn nhẫn để hắn tin rằng ta tự nguyện từ bỏ hắn, chọn một người khác.”
Thẩm Quy Hạc khựng lại. Hắn hiểu ngay ý đồ của ta.
“Nàng muốn Chiêu Hoằng tin rằng... nàng chọn ta?”
Ta không phủ nhận. Hắn là tri kỷ duy nhất của Lục Chiêu Hoằng. Nếu là người khác, Lục Chiêu Hoằng sẽ g.i.ế.c kẻ đó để cướp ta về. Nhưng nếu là Thẩm Quy Hạc, hắn sẽ buông tay trong đau đớn và tôn trọng.
“Không cần làm trò quá lộ liễu.” Ta nói.
“Chỉ cần thế t.ử thường xuyên xuất hiện ở Hồi Xuân Đường. Công khai tặng đồ, bảo vệ ta.”
“Kinh thành tự khắc sinh ra lời đồn. Khi Lục Chiêu Hoằng đến hỏi ngài, ngài chỉ cần im lặng, không phủ nhận.”
“Không được!” Thẩm Quy Hạc dứt khoát từ chối. Hắn tức giận đập bàn. “Chiêu Hoằng là người bạn duy nhất bổn thế t.ử vương tôn quý trọng! Ta không thể dùng tình cảm của hắn để dựng thành một vở kịch lừa dối!”
Ta nhìn hắn, ánh mắt trống rỗng: “Nếu không làm vậy, chàng ấy sẽ tiếp tục bước về phía ta. Rồi một ngày, hoặc chàng ấy c.h.ế.t vạn tiễn xuyên tâm đúng như số mệnh, hoặc ta biến mất ngay trước mắt chàng ấy.”
“Thế t.ử muốn nhìn hắn c.h.ế.t sao?”
Thẩm Quy Hạc cứng họng. Hắn siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m đến trắng bợch.
“Ta không bắt ngài nói dối.” Ta ho khan một tiếng. “Ngài chỉ cần không giải thích. Mọi đau đớn, mọi sự căm hận của chàng ấy, ta sẽ tự gánh vác.”
Thẩm Quy Hạc nhìn ta sâu sắc. Hắn hiểu nữ nhân trước mặt không hề vô tình.
Chính vì yêu Lục Chiêu Hoằng quá sâu đậm, nàng mới chọn cách tự tay cấu xé tâm can của cả hai.
“Nàng có biết... sau chuyện này, hắn có thể sẽ hận nàng thấu xương không?” Hắn hỏi lần cuối.
Ta khép mắt lại, nước mắt chảy qua vệt m.á.u khô trên má: “Hận cũng tốt.”
“Người ta sẽ dễ dàng quên đi một người mình hận, hơn là một người mình còn yêu.”
Ta đứng dậy, cúi gập người trước Thẩm Quy Hạc.
Giọng ta rất nhỏ, nhưng kiên định như sắt đá:
“Thẩm thế t.ử.”
“Xin chàng giúp ta.”
Thẩm Quy Hạc nhìn nàng rất lâu. Ngoài cửa, mưa rơi trắng trời trắng đất.
Một lát sau, hắn đặt chiếc ô che mưa của mình bên cạnh cửa kho t.h.u.ố.c, rồi quay người bước ra màn mưa.
“Ngày mai giờ Thìn, ta sẽ lại tới khám lại vết thương cho gia đinh.” Giọng hắn truyền lại qua tiếng mưa.
Ta hiểu, hắn đã chấp nhận lời cầu xin của ta. Vở kịch bắt đầu từ một lời nói dối đã chính thức mở màn.
Đêm ấy, người duy nhất biết ta sẽ biến mất đã đồng ý giúp ta đẩy người ta yêu ra xa.
Nhưng cả hai chúng ta đều không biết.
Vở kịch bắt đầu từ một lời nói dối này, cuối cùng lại khiến cả ba người đều phải dùng cả đời để trả giá.