Ta Biến Mất Vào Ngày Chàng Đăng Cơ

Chương 14



Ta chưa từng nhìn thấy nó, nhưng chỉ cần nhìn hoa văn hoa ngưng tinh tế kia, ta hiểu ngay hắn đã đặt làm riêng cho ta.

“Ta định tặng cô nương sau đêm hoa đăng.” Lục Chiêu Hoằng đứng ngược chiều gió.

“Nhưng hôm đó cô nương không khỏe, sau đó lại có nhiều việc xảy ra. Không còn cơ hội thích hợp nữa.”

Hắn không nói hắn đã từng mong đợi thế nào, cũng không nói hắn đã từng nghĩ đến tương lai của hai người ra sao.

Hắn chỉ nói: “Nếu đã mua vì cô nương, bổn vương không nên giữ lại làm gì.”

“Điện hạ, món đồ này quá quý giá, tiểu nữ không thể nhận.” Ta đẩy chiếc hộp về phía hắn.

Lục Chiêu Hoằng không nhận lại: “Nó bây giờ không còn mang ý nghĩa gì khác nữa. Cô nương cứ giữ lấy.”

Khi ta đưa tay định đóng hộp trâm, đầu ngón tay ta vô tình suýt chạm vào ngón tay hắn.

Lục Chiêu Hoằng chủ động rút tay về trước một nhịp. Đó là lần đầu tiên hắn chủ động né tránh sự tiếp xúc với ta.

Ta siết c.h.ặ.t chiếc hộp gỗ trong tay.

Ta muốn hét lên rằng ta không yêu Thẩm Quy Hạc, ta chưa từng muốn chọn người khác, ta chỉ muốn chàng được sống.

Nhưng vệt sáng trên cổ tay lập tức bùng lên cơn đau xé thịt, cổ họng ta như bị đổ đầy than nóng, nghẹn ứ lại.

Lục Chiêu Hoằng nhìn ta một lần cuối cùng. Ánh mắt hắn trống rỗng, lạnh lẽo như ngày đầu tiên gặp mặt ở rừng trúc.

“Từ nay...” Hắn dừng lại một chút, như phải dùng hết sức bình sinh để thốt ra những từ sau.

“Cô nương tự bảo trọng.”

Hắn dứt khoát xoay người, tà áo bào đen hòa vào màn đêm u tối bên ngoài cửa ngách.

Ta đứng bất động dưới mái hiên y quán.

Đợi đến khi tiếng vó ngựa của hắn khuất hẳn ở đầu ngõ, ta mới quỳ sụp xuống đất. Chiếc hộp gỗ rơi khỏi tay, cây trâm bạch ngọc lăn ra ngoài thềm đá.

Ta không khóc thành tiếng, chỉ hai tay ôm c.h.ặ.t lấy l.ồ.ng n.g.ự.c, đau đớn co rúm người lại như thể tim vừa bị ai đó dùng d.a.o khoét đi một nửa.

Mặc Y từ nhà trong hớt hải chạy ra, ôm lấy ta, khóc nức nở dù con bé không hiểu chuyện gì đã xảy ra.

Ngoài cửa ngõ Hồi Xuân Đường, Lục Chiêu Hoằng đứng trong bóng tối bên cạnh xe ngựa rất lâu, không chịu bước lên xe.

Vệ Thanh đứng bên cạnh, cúi đầu im lặng.

“Từ nay về sau, không cần báo cáo hành tung của Tống cô nương cho bổn vương nữa.” Lục Chiêu Hoằng trầm giọng ra lệnh.

Sau một khoảng lặng dài trong tiếng gió đêm, hắn bổ sung một câu cuối:

“Nhưng người bí mật bảo vệ nàng xung quanh y quán, giữ nguyên số lượng.”

Đêm ấy, Lục Chiêu Hoằng rời khỏi Hồi Xuân Đường.

Từ ngày hôm sau, hắn hoàn toàn biến mất khỏi cuộc sống của ta.

Không gửi t.h.u.ố.c bổ, không gửi bánh ngọt, cũng không để Vệ Thanh mang tới bất kỳ lời nhắn nào.

Ta đã đạt được điều mình muốn. Hắn đã tin lời nói dối của ta, hắn đã tự mình lùi lại.

Nhưng mỗi sáng tỉnh dậy, ta vẫn vô thức nhìn ra con đường trống trải ngoài cửa sổ y quán, chờ đợi một chiếc xe ngựa bằng gỗ sưa sẽ không bao giờ dừng lại nữa.

Còn Lục Chiêu Hoằng bắt đầu bước vào cuộc tranh đoạt ngôi vị hoàng đế bằng một sự tàn nhẫn, m.á.u lạnh còn đáng sợ hơn những gì được viết trong nguyên tác.

Chúng ta đều tưởng mình đã buông tay một cách dứt khoát.

Chỉ có trái tim là không chịu nghe lời.

6.

CHƯƠNG 6: TRÁI TIM ĐỀU ĐAU

Lục Chiêu Hoằng thật sự giữ lời. Hắn không xuất hiện nữa.

Bảy ngày qua, Hồi Xuân Đường vắng lặng.

Không còn chiếc xe ngựa đen tuyền dừng ngoài cửa ngõ.

Không còn Vệ Thanh mang đến những hộp t.h.u.ố.c bổ vô danh.

Không còn những túi bánh hạt dẻ gửi nhầm, cũng không còn ai ngồi ở chiếc ghế đối diện chờ ta bắt mạch.

Gian y quán nhỏ chỉ còn lại tiếng giã t.h.u.ố.c đều đặn của Mặc Y.

Ta cố duy trì nhịp sống bình thường. Ta khám bệnh, bốc t.h.u.ố.c, chỉ dẫn Mặc Y phân loại cỏ cây.

Nhưng cứ mỗi khi tiếng rèm cửa ngách động đậy, ta đều vô thức ngẩng đầu lên.

Mặc Y nhiều lần bắt gặp ánh mắt thẫn thờ của ta.

Con bé không dám hỏi trực tiếp, chỉ lặng lẽ cất chiếc chén sứ thô thứ hai vào trong tủ gỗ.

“Cứ để đó đi.” Ta lấy chiếc chén ra đặt lại vị trí cũ. “Y quán thường có khách.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Suốt bảy ngày, không một ai chạm đến chiếc chén ấy.

Cây trâm bạch ngọc vẫn nằm im lìm trong chiếc hộp gỗ dưới gầm giường.

Ban ngày ta ép mình không được chạm vào. Đêm xuống, ta lại mở hộp nhìn thật lâu dưới ánh đèn dầu leo lét.

Ta tự nhắc mình đã làm đúng. Hắn buông tay càng sớm, độ lệch số mệnh càng ít tăng lên.

Nhưng vệt nứt trắng xóa trên cổ tay ta không hề có dấu hiệu mờ đi.

Khoảng cách địa lý không thể làm giảm độ lệch đã hình thành. Vận mệnh của hắn đã bị biến đổi từ cốt lõi bên trong.

Một buổi sáng, Mặc Y lóng ngóng làm rơi chiếc chén thứ hai xuống đất.

Ta hốt hoảng lao tới, đưa cả hai tay ra đỡ lấy.

Chén trà không vỡ, nằm gọn trong lòng bàn tay ta.

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

“XOẢNG.”

Tiếng đồ sứ nứt vỡ ch.ói tai lại đột ngột vang dội trong đầu ta. Đầu đau như b.úa bổ.

Ngày thứ tám. Một bệnh nhân đến bốc t.h.u.ố.c ngẫu nhiên nói một câu:

“Tam điện hạ vừa được bệ hạ giao vương mệnh tra án tham ô quân lương biên quan.”

Đầu ngón tay ta run lên, làm rơi mấy lát cam thảo xuống đất.

Trong nguyên tác, vụ án quân lương chính là điểm khởi đầu cho trận phục kích cuối cùng của hắn.

Triều đường Đại Lương vương phủ.

Bộ Hộ vừa phát hiện quân lương chuyển tới biên quan bị thiếu hụt nghiêm trọng ngay trước mùa đông.

Hoàng đế Lục Minh Viễn không giao vụ án này cho Đông cung xử lý.

Ông bất ngờ hạ chỉ, chỉ định đích danh Tam hoàng t.ử Lục Chiêu Hoằng phối hợp với Đại Lý tự điều tra.

Bề ngoài đây là sự trọng dụng, giao quyền lớn.

Thực chất, Hoàng đế đang dùng đứa con cô độc này làm quân cờ kiềm chế thế lực đang ngày một lớn của Thái t.ử.

Thái t.ử Lục Cảnh Diệp đứng trên điện, nét mặt không chút thay đổi, thậm chí còn chủ động đề nghị Đông cung hỗ trợ hồ sơ.

Hắn giữ thái độ của một huynh trưởng đúng mực, nhưng ánh mắt nhìn Lục Chiêu Hoằng lạnh lẽo như vũng nước đá.

Lục Chiêu Hoằng quỳ nhận chỉ vương mệnh. Hắn không một lần nhìn về phía Thái t.ử.

Sau khi trở về phủ Tam hoàng t.ử, hắn lập tức dồn toàn bộ tâm sức vào công việc. Hắn ép mình đoạn tuyệt với tình cảm.

“Hứa Trạch, kiểm tra toàn bộ kho quân lương dự trữ. Vệ Thanh, mật tra tuyến đường vận chuyển phía nam.” Hắn ra lệnh.

“Rà soát toàn bộ quan viên kinh thành có liên hệ mật thiết với quan chức Đông cung. Giữ lại chứng cứ, không bắt người quá sớm.”

Hứa Trạch đứng bên cạnh, nhận ra cách xử lý của điện hạ hiện tại đã bình tĩnh, kiên nhẫn hơn trước rất nhiều.

Nếu là Lục Chiêu Hoằng của quá khứ, hắn sẽ trực tiếp bắt giữ nghi phạm, dùng hình ép cung một cách tàn nhẫn để tìm kết quả.

Hiện tại, hắn biết kiềm chế cơn giận: “Giữ người sống mới tìm được kẻ đứng sau.”

Đây là câu nói ta từng khuyên hắn trong bếp t.h.u.ố.c đêm đó.

Dù ta đã đẩy hắn ra xa, những thay đổi ta mang đến vẫn in sâu vào tiềm thức của hắn. Hắn tranh ngôi không vì tham vọng, hắn cần quyền lực tối thượng để bảo vệ những người tin tưởng hắn.

Trong thư phòng của hắn, hai chiếc chén trà thô vẫn được người hầu đặt lên bàn theo thói quen.

Lục Chiêu Hoằng nhìn thấy, không bảo người dọn đi. Hắn chỉ lặng lẽ đẩy chiếc chén đối diện sang góc xa của bàn làm việc.

Vệ Thanh bước vào, dâng lên bản đồ hành quân: “Điện hạ, tuyến đường vận chuyển quân lương nghi vấn sẽ đi qua hẻm núi Vọng Xuyên.”

Lục Chiêu Hoằng nhìn vào ba chữ Vọng Xuyên trên bản đồ, im lặng rất lâu.

Đó chính là nơi hắn bị vạn tiễn xuyên tâm trong nguyên tác.

Buổi tối tại Hồi Xuân Đường.

Một binh sĩ áp tải quân lương bị thương ở chân, lén lút đến y quán để đắp t.h.u.ố.c.

Trong cơn sốt mê man, hắn nắm lấy vạt áo ta, lẩm bẩm: “Vọng Xuyên... hẻm núi Vọng Xuyên... có bẫy...”

Ta giật mình, lập tức dùng kim châm cứu giúp hắn tỉnh táo, hỏi kỹ từng chi tiết.

Hắn nói Tam điện hạ sắp phải đích thân tới hẻm núi Vọng Xuyên để kiểm tra đoàn xe quân lương bị chặn.

Trong cuốn sách kia, Lục Chiêu Hoằng sẽ phát hiện ra chứng cứ tham ô của phe Thái t.ử tại đó.

Nhưng trên đường trở về, đội hộ vệ của hắn sẽ bị một tên nội gián dẫn sai đường, đi thẳng vào hẻm núi hẹp.

Mưa tên từ hai vách núi cao dựng đứng trút xuống như bão táp. Hắn c.h.ế.t tại chỗ, m.á.u nhuộm giáp bạc.

Thẩm Quy Hạc dẫn viện binh tới chậm một bước, chỉ kịp nhặt xác bạn thân giữa trời tuyết lạnh.

Ta bàng hoàng kiểm tra lại ngày tháng.