Ông biết chuyến đi nguy hiểm, nhưng ông chấp nhận đ.á.n.h cược mạng sống của con trai để giữ vững giang sơn.
Rời khỏi hoàng cung, Thẩm Quy Hạc giữ lấy cương ngựa của Lục Chiêu Hoằng: “Sao ngươi không xin hoãn?”
“Mỗi ngày bổn vương trì hoãn, ngoài biên quan lại có thêm hàng trăm binh sĩ c.h.ế.t đói.” Lục Chiêu Hoằng đáp.
Hắn thúc ngựa đi thẳng. Hắn không thể bỏ mặc mạng người.
Thẩm Quy Hạc nhìn theo bóng hắn, nhớ tới dáng vẻ của ta khi quỳ xuống cứu đứa trẻ ở Tây Giao.
Hai người bọn họ, ngay cả sự lương thiện cứng đầu cũng giống nhau như đúc.
Lục Chiêu Hoằng bất ngờ dừng ngựa, quay đầu nhìn bạn thân:
“Gần đây ngươi luôn tìm cách giữ ta lại kinh thành.”
“Thẩm Quy Hạc, rốt cuộc ngươi đang giấu ta điều gì?”
Đêm trước ngày khởi hành. Thư phòng phủ Tam hoàng t.ử không khí lạnh ngắt.
Lục Chiêu Hoằng ngồi sau bàn viết, ánh nến soi rõ gương mặt góc cạnh:
“Ngươi liên tục đổi đường, bắt hộ vệ, tìm cách hoãn chuyến đi vương mệnh của ta.”
“Ngươi đang sợ cái gì?” Hắn hỏi thẳng tri kỷ duy nhất.
Thẩm Quy Hạc đứng đối diện, nắm c.h.ặ.t quạt giấy đến mức khớp ngón tay trắng bệch: “Vọng Xuyên quá nguy hiểm.”
“Bổn vương đã đi qua nhiều nơi nguy hiểm hơn thế.” Lục Chiêu Hoằng lạnh giọng.
“Ngươi biết một chuyện cụ thể sắp xảy ra, đúng không?”
Hắn nhìn thẳng vào mắt bạn mình: “Có liên quan tới Tống Vãn Ngưng không?”
Thẩm Quy Hạc im lặng. Sự im lặng kéo dài thay cho câu trả lời.
Lục Chiêu Hoằng khẽ d.a.o động, l.ồ.ng n.g.ự.c hắn phập phồng: “Nàng... nàng nói gì với ngươi?”
“Nàng không muốn ngươi đi.” Thẩm Quy Hạc đáp. Hắn không thể nói thêm.
Lục Chiêu Hoằng cụp mắt xuống, che giấu nỗi đau bị đè nén bấy lâu: “Nàng nói vậy với tư cách gì?”
Câu hỏi không mang ý mỉa mai, chỉ có sự chua xót tột cùng.
“Nàng đã chọn cuộc sống bình an của nàng bên ngươi.” Hắn cầm lấy b.út lông. “Ta cũng có con đường của ta.”
Hắn không cho phép mình vì một lời khuyên mơ hồ mà từ bỏ mạng sống của hàng vạn binh sĩ ngoài biên ải.
Thẩm Quy Hạc lần đầu tiên nổi giận, hắn lao đến giật phăng bản đồ trên bàn:
“Nếu con đường ấy dẫn thẳng tới cái c.h.ế.t thì sao? Lục Chiêu Hoằng, ngươi có biết ngươi sẽ c.h.ế.t không?”
Lục Chiêu Hoằng bình tĩnh ngẩng đầu, ánh mắt kiên định như sắt đá:
“Vậy thì ta sẽ c.h.ế.t trên con đường ta tự lựa chọn.”
Thẩm Quy Hạc cứng người. Hắn hiểu ra, không ai có thể thuyết phục vị vương t.ử này bằng nỗi sợ hãi cái c.h.ế.t.
Muốn cứu hắn, chỉ có một cách duy nhất: Phá nát chính quy luật của thế giới này.
Lục Chiêu Hoằng vô thức rót một chén trà thô, đẩy về phía đối diện Thẩm Quy Hạc theo thói quen cũ.
Nhưng khi chén trà vừa trượt đi, hắn khựng tay lại. Hắn nhận ra vị trí ấy không dành cho Thẩm Quy Hạc.
Thẩm Quy Hạc rời phủ Tam hoàng t.ử giữa màn mưa tầm tã. Hắn lao thẳng tới Hồi Xuân Đường.
Hắn đứng trước mặt ta, quần áo đẫm nước: “Không giữ được hắn. Ngày mai hắn sẽ khởi hành.”
Ta khóa c.h.ặ.t cửa kho t.h.u.ố.c sau lưng Thẩm Quy Hạc. Không gian yên ắng đến đáng sợ.
Ta ngồi xuống đất, xem xét tất cả các dấu hiệu từ khi đặt chân tới thế giới này.
Hứa Trạch sống, vết nứt trên cổ tay xuất hiện.
Lục Chiêu Hoằng thoát độc, tiếng đồ sứ vỡ vang lên.
Dân Tây Giao được cứu, độ lệch vương pháp tăng mạnh.
Khi hắn mỉm cười và nói muốn sống lâu hơn, quy luật thế giới lập tức thức tỉnh hoàn toàn để trừng phạt.
Thế giới này luôn đòi hỏi sự “cân bằng”. Nó cần một cái c.h.ế.t để lấp đầy khoảng trống của Lục Chiêu Hoằng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -
Ta lấy nửa trang giấy trắng còn sót lại của cuốn sổ, c.ắ.n nát đầu ngón tay trỏ.
Máu tươi rỉ ra. Ta dùng m.á.u viết lên giấy: “Nếu ta thay hắn vào điểm c.h.ế.t thì sao?”
“XOẢNG.”
Thời gian xung quanh lập tức đông cứng. Mọi hạt mưa ngoài cửa sổ dừng lại giữa không trung.
Không gian trắng xám bao trùm lấy ta. Giọng nói cơ khí, lạnh lẽo vô cảm vang lên:
“Người ngoài thế giới có thể trở thành phần bù đắp để lập lại cân bằng.”
“Điều kiện?” Ta khàn giọng hỏi.
“Một, người thay thế phải hoàn toàn tự nguyện từ bỏ quyền tồn tại.”
“Hai, tuyệt đối không được để nhân vật mục tiêu biết chân tướng.”
“Ba, phải có mặt tại điểm c.h.ế.t đúng vào thời khắc kết cục t.ử vong diễn ra.”
Giọng nói tiếp tục vọng lại đều đặn:
“Sau khi trao đổi hoàn tất, Lục Chiêu Hoằng được giữ lại mạng sống. Mọi thương tổn chí mạng sẽ chuyển sang người thay thế.”
“Người thay thế bị xóa bỏ khỏi thế giới. Mọi ký ức và dấu vết liên quan sẽ được tự động sửa chữa.”
Ta run giọng: “Ta sẽ c.h.ế.t sao?”
“Người không thuộc về nơi này không có cái c.h.ế.t trong cốt truyện. Nàng chỉ bị trả về hư vô.”
🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.
Ta hỏi câu cuối cùng, nước mắt lã chã: “Chàng sẽ nhớ ta chứ?”
“Không ai nhớ một người chưa từng tồn tại trên đời.” Giọng nói tan vào khoảng không.
Thời gian trở lại thực tại. Khói bếp Hồi Xuân Đường phảng phất ngoài sân.
Ta ngồi thẫn thờ trước chiếc gương đồng nhỏ trong phòng riêng, chạm vào gương mặt mình.
Năm ngón tay ta nhạt màu đi rõ rệt. Ta sợ hãi. Ta sợ bị xóa sạch dấu vết. Ta sợ hắn nhìn ta như một người xa lạ.
Ta không phải vị thánh mẫu xem nhẹ mạng sống của mình. Ta yêu cuộc đời này.
Ta thích y quán nhỏ, thích cùng Mặc Y giã t.h.u.ố.c, thích nhìn dân thường lành bệnh.
Nhưng ta không thể trơ mắt nhìn Lục Chiêu Hoằng bị vạn tiễn xuyên tâm khi ta biết rõ có một con đường cứu được hắn.
Mặc Y mở cửa bước vào, bưng theo một chậu nước ấm: “Tiểu thư, sắc mặt người tệ quá, em nấu cháo hạt sen cho người nhé?”
Ta nhìn nha hoàn nhỏ đã theo ta từ ngày đầu xuyên tới, l.ồ.ng n.g.ự.c thắt lại: “Mặc Y... nấu cho ta bát cháo thịt băm đi.”
“Vâng ạ! Em đi làm ngay!” Con bé vui vẻ chạy đi.
Cửa phòng vừa đóng lại, ta quỳ sụp xuống sàn, ôm mặt khóc nức nở không phát ra tiếng.
Ta đưa ngón tay đẫm nước mắt, viết ba chữ “Tống Vãn Ngưng” lên mặt gương đồng bám hơi nước.
Ba chữ tồn tại trong vài nhịp thở, rồi từ từ tan đi, để lại mặt gương bóng loáng, trơn trượt.
Ta mở chiếc hộp gỗ dưới gầm giường. Cây trâm bạch ngọc nằm im lìm trong lụa đỏ.
Hoa văn cánh hoa ngưng trên thân trâm đã mờ nhạt đi thấy rõ, như thể sắp hòa tan vào lớp ngọc trắng.
Rạng sáng ngày thứ ba. Tiếng mưa rơi rả rích ngoài sân sau y quán.
Thẩm Quy Hạc đột ngột quay trở lại phòng ta qua cửa ngách. Sắc mặt hắn hoảng loạn tột độ. Hắn đã thấy ta biến mất trong khoảnh khắc khế ước mở ra.
Hắn lao đến bàn, nhìn thấy vòng ký hiệu vẽ bằng m.á.u tay của ta đã mờ đi một nửa trên mặt gỗ.
Hắn đọc được vài chữ còn sót lại: “Tự nguyện... Thay thế... Xóa bỏ... Điểm c.h.ế.t.”
Hắn quay phắt người lại, nắm c.h.ặ.t lấy hai bả vai ta, giọng run lên bần bật: “Nàng làm cái gì thế này? Cái giá để cứu hắn là gì?”
“Là ta.” Ta bình thản đáp, ánh mắt không còn gợn sóng.
“Nàng sẽ c.h.ế.t?” Hắn hét lên.
“Không phải c.h.ế.t.” Ta cười khổ. “Là chưa từng tồn tại trên đời này.”
Thẩm Quy Hạc chấn động, tay hắn buông thõng xuống. Hắn hiểu ngay ý nghĩa tàn nhẫn của từ đó.
Không ai nhớ nàng, không ai biết nàng đã hy sinh mạng sống. Lục Chiêu Hoằng sẽ sống tiếp mà không hề hay biết mình được cứu bằng cách nào. Hắn sẽ nghĩ nàng đang hạnh phúc bên người khác, hoặc nàng chỉ là một người qua đường.
Chỉ có một mình ta chịu đựng toàn bộ nỗi đau bị thế giới xóa sổ.