Ta Biến Mất Vào Ngày Chàng Đăng Cơ

Chương 22



Thẩm Quy Hạc ở phía ngoài màn chắn vô hình nhìn thấy toàn bộ quá trình trao đổi số mệnh đẫm m.á.u đó.

Hắn điên cuồng dùng trường kiếm c.h.é.m liên tiếp vào bức tường không khí trước mặt.

Kiếm gãy nát, lòng bàn tay hắn bật m.á.u tươi, nhưng hắn không cách nào bước vào trong vùng thời gian đóng băng.

Hắn khóc rống lên, gọi lớn ba chữ: “Tống Vãn Ngưng!”

Ta yếu ớt quay đầu nhìn hắn qua màn sương mờ, dùng khẩu hình miệng mấp máy ba chữ không thành tiếng:

“Đừng... nói... cho... chàng...”

Cây trâm bạch ngọc trong n.g.ự.c áo Thẩm Quy Hạc phát ra ánh sáng ch.ói lòa, giúp hắn chống lại lực xóa bỏ ký ức của quy luật thế giới. Hắn là người duy nhất phải nhớ thay cả hai chúng ta.

Thời gian xung quanh bắt đầu vận hành trở lại bình thường.

Những mũi tên độc còn sót lại trên trời tiếp tục lao xuống, nhưng chúng xuyên thẳng qua cơ thể đang trong suốt như ánh sáng của ta, cắm phập xuống đất bùn mà không để lại vết thương nào nữa. Kết cục đã khóa định. Hắn sống, ta biến mất.

Quân cấm vệ của Trấn Quốc Công phủ do Thẩm Quy Hạc dẫn đầu đã đ.á.n.h tan toàn bộ toán cung thủ trên hai vách núi.

Tiếng c.h.é.m g.i.ế.c cứ thế nhỏ dần rồi lặng hẳn dưới cơn mưa.

Lục Chiêu Hoằng chầm chậm mở mắt ra từ đất bùn. Hắn cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c mình nhẹ nhõm, độc tố hoàn toàn biến mất, vết thương chí mạng đã khép miệng thần kỳ.

Hắn nhìn thấy một nữ t.ử đang quỳ bên cạnh, hai tay ôm lấy hắn.

Y phục vải thô của nàng nhuốm đầy m.á.u tươi, khuôn mặt nàng mờ nhạt đi từng giây, cơ thể trong suốt như một làn khói sương sắp tan.

Hắn nhận ra khuôn mặt của ta. Hắn nhận ra Tống Vãn Ngưng.

Nhưng ngay khoảnh khắc hắn vừa nhận ra, quy luật thế giới lập tức tiến hành sửa chữa ký ức của hắn ngay trước mắt ta.

Hắn mở miệng, cố gắng gọi tên ta: “Tống... Tống...”

Chữ “Vãn Ngưng” đã đến đầu môi, nhưng bị một lực lượng vô hình nuốt chửng, hắn không thể phát ra trọn vẹn.

Ta lặng lẽ nhìn hắn. Ta muốn nói với hắn rất nhiều điều: Ta chưa từng chọn Thẩm Quy Hạc, ta chưa từng hết yêu chàng, cây trâm bạch ngọc kia ta luôn trân trọng giữ gìn. Đêm hoa đăng bên bờ sông hoàn toàn là thật lòng của ta. Chàng phải sống thật tốt, trở thành vị vua vương giả, đừng bao giờ chờ đợi ta nữa.

Nhưng tất cả những lời đó đều bị khế ước khóa c.h.ặ.t. Ta chỉ có thể thốt ra một câu yếu ớt:

“Chàng... sống... là... được...”

Lục Chiêu Hoằng hoảng loạn tột độ, sự bình thản lạnh lùng bấy lâu nay của hắn hoàn toàn sụp đổ tan tành. Hắn vươn bàn tay run rẩy ra, cố gắng nắm c.h.ặ.t lấy bàn tay ta để giữ ta lại.

Nhưng năm ngón tay của hắn xuyên qua những ngón tay đang hóa thành những hạt bụi sáng của ta, chỉ nắm được khoảng không lạnh ngắt.

“Nàng đang làm cái gì thế này? Dừng lại cho ta!” Hắn gào lên, giọng nói lạc đi vì hoảng sợ.

“Tống Vãn Ngưng! Trở lại!”

Đó là lần cuối cùng cái tên của ta được thốt ra từ khuôn mặt của hắn dưới thế giới này.

Ngay sau tiếng hét đó, đôi mắt xám tro của Lục Chiêu Hoằng bỗng nhiên mờ mịt đi trong một nhịp thở.

Quy luật đã chiến thắng. Ký ức về ta trong đầu hắn nhanh ch.óng bị xóa sạch.

Hắn vẫn biết người con gái đang tan biến trước mắt này phi thường quan trọng với mạng sống của hắn, quan trọng đến mức khiến tim hắn đau đớn như bị d.a.o đ.â.m.

Nhưng hắn tuyệt đối không còn nhớ nổi nàng tên là gì, nàng từ đâu tới, và vì sao hắn lại yêu nàng sâu đậm đến thế.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Bàn tay hắn vẫn điên cuồng vơ vét khoảng không nơi ta đang biến mất, trái tim hắn giữ lại cảm giác mà ký ức không thể lưu giữ.

Cơ thể ta tan biến dần từ các đầu ngón tay, hóa thành những hạt bụi sáng màu trắng lơ lửng trong mưa.

Mọi dấu vết liên quan đến sự tồn tại của ta tại hẻm núi Vọng Xuyên đều đồng thời bị xóa bỏ sạch sẽ:

Vũng m.á.u ta ho ra trên mặt đất biến thành nước mưa tầm thường.

Túi t.h.u.ố.c vải thô của ta mờ dần rồi mất hút. Dấu chân thêu của ta trên bùn đất phẳng lặng trở lại. Y phục hóa thành ánh sáng.

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

Ngay cả những mũi tên mang kết cục t.ử vong từng cắm trên người ta cũng tan thành hư vô.

Nửa khối ngọc bội song ngư nhỏ trong lòng bàn tay ta không bị tan chảy. Nó bùng lên luồng sáng trắng rực rỡ, một phần ánh sáng bay thẳng về phía nửa khối ngọc bội song ngư lớn đang treo bên hông Lục Chiêu Hoằng, khóa c.h.ặ.t sợi chỉ đỏ mới tinh.

Phần ngọc nhỏ còn lại chìm hẳn vào lòng bàn tay trong suốt của ta trước khi ta biến mất hoàn toàn khỏi thế giới Đại Lương.

Bức tường chắn vô hình vỡ tan. Thẩm Quy Hạc lao đến, hắn đổ gục xuống đất, hai tay vươn ra nhưng chỉ đỡ được một khoảng không gian trống rỗng đẫm nước mưa.

Ta nhìn Thẩm Quy Hạc lần cuối cùng. Ánh mắt ta gửi gắm toàn bộ lời nhờ vả: Hãy giữ kín sự thật, bảo vệ Lục Chiêu Hoằng, và giữ c.h.ặ.t cây trâm bạch ngọc kia. Đừng bao giờ để chàng biết ta đã chọn cái c.h.ế.t thay hắn.

Ta quay sang nhìn Lục Chiêu Hoằng. Hắn vẫn đang bò lết cơ thể trên bùn đất về phía ta, nước mắt hắn rơi lã chã xuống đất mà chính hắn cũng không hiểu vì sao mình lại khóc lóc đau đớn đến thế.

Ta khẽ mỉm cười, nụ cười không còn nỗi sợ hãi bị lãng quên, chỉ còn sự dịu dàng và tiếc nuối vô hạn cho một tình yêu chưa kịp bắt đầu.

Ta nhớ tới lời hắn từng dặn dưới hiên y quán: “Từ nay... cô nương tự bảo trọng.”

Ta nhớ tới lời hứa của chính mình: Chỉ cần chàng được sống tiếp ngày mai, như vậy là đủ rồi.

Ta dùng chút tàn lực cuối cùng, để lại một câu nói tan vào trong tiếng gió ngàn của hẻm núi:

“Xin lỗi...”

“Ta... thất hứa... rồi...”

Ta đã không thể tự bảo trọng để đi cùng hắn đến cuối con đường. Ta đã lừa dối hắn rằng ta sẽ chọn cuộc đời bình an bên người khác, nhưng cuối cùng ta vẫn quay lại để c.h.ế.t thay hắn.

Ánh sáng trắng nuốt chửng lấy thân ảnh của ta. Ta hoàn toàn biến mất khỏi thế gian này.

Lục Chiêu Hoằng đưa bàn tay ra chạm vào khoảng không trước mặt, hắn ngơ ngác nhìn những hạt mưa lạnh buốt rơi vào lòng bàn tay trống rỗng.

“Ai... vừa ở đây...?” Hắn lẩm bẩm, đầu ngón tay run lên. Không còn ai trả lời hắn nữa.

Vệ Thanh và Hứa Trạch từ phía sau lết tới, ký ức của họ đã bị sửa chữa hoàn toàn bởi cấu trúc thế giới. Họ chỉ nhớ rằng Tam điện hạ bị trúng thương nặng, Thẩm thế t.ử dẫn quân tới cứu trợ kịp thời, một tia sét lớn đ.á.n.h xuống hẻm núi tạo ra luồng sáng trắng, sau đó điện hạ thần kỳ sống sót qua tai nạn.

Họ hoàn toàn không nhớ đã từng có một nữ y tên Tống Vãn Ngưng xuất hiện trên đời này.

Thẩm Quy Hạc quỳ sụp giữa vũng bùn và m.á.u của trận chiến, hai tay ôm c.h.ặ.t lấy n.g.ự.c.

Cây trâm bạch ngọc nằm gọn trong lòng bàn tay hắn đột ngột nứt ra một đường rạn nhỏ chạy dọc thân ngọc, rỉ ra một vệt màu hồng nhạt như m.á.u.

Giọng nói cơ khí lạnh lùng, vô tình của quy luật thế giới vang lên lần cuối cùng, chỉ duy nhất mình hắn nghe được:

[Trao đổi kết cục số mệnh hoàn tất.]

[Biến số ngoài cốt truyện đã bị xóa bỏ hoàn toàn khỏi thế giới.]

[Cốt truyện Đại Lương bắt đầu tự động sửa chữa sai lệch.]

Bàn tay Lục Chiêu Hoằng xuyên qua khoảng không trống rỗng. Hắn không thể nhớ nổi mình vừa đ.á.n.h mất ai, chỉ biết rằng trong khoảnh khắc ấy, trái tim hắn đột ngột trống đi một mảnh lớn, đau đớn đến mức còn đáng sợ hơn cả khi mũi tên độc xuyên qua l.ồ.ng n.g.ự.c.