Ta Biến Mất Vào Ngày Chàng Đăng Cơ

Chương 24



Thẩm Quy Hạc đứng c.h.ế.t trân giữa căn phòng nồng nặc mùi t.h.u.ố.c bắc, xung quanh vắng lặng, lạnh ngắt. Hắn gọi tên nàng thêm một lần nữa vào hư không, đáp lại hắn chỉ có tiếng gió lùa qua khe cửa.

Được nhớ một người mà cả thế gian đều phủ nhận sự tồn tại, đó không phải phần thưởng.

Đó là một hình phạt tàn nhẫn nhất mà thế giới này dành cho Thẩm Quy Hạc.

Hắn ngồi một mình trong thư phòng Trấn Quốc Công phủ, thắp sáng ba ngọn nến lớn, mài mực đen đặc.

Hắn vơ lấy tờ giấy tuyên, đặt b.út cố gắng ghi lại toàn bộ những điều liên quan đến nàng:

[Tên: Tống Vãn Ngưng. Tuổi: Hai mươi ba. Là người ngoài thế giới cổ đại này.]

[Từng làm đại phu cứu người, thích uống trà nhạt, khi suy nghĩ thường dùng ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn.]

[Nàng rất sợ bị lãng quên. Nàng yêu Lục Chiêu Hoằng sâu đậm. Đã c.h.ế.t thay hắn tại hẻm núi Vọng Xuyên.]

Viết xong chữ cuối cùng, Thẩm Quy Hạc chưa kịp thổi khô mực.

“Xoạt...” Nét chữ đen nháy trên giấy tuyên bỗng nhiên nhạt dần đi, loang ra rồi biến mất trơ trọi như bốc hơi.

Hắn nghiến răng, cầm d.a.o nhỏ đ.â.m mạnh vào chiếc hộp gỗ đựng trâm, khắc ba chữ Tống Vãn Ngưng lên mặt gỗ gỗ sưa cứng ngắc.

Vết khắc sâu hoắm vừa vạch ra, thớ gỗ tự động đùn lên, khép miệng, nhẵn nhụi trở lại như cũ trong chớp mắt.

Hắn lấy kim chỉ, thêu tên nàng lên chiếc khăn tay lụa trắng tay áo. Chỉ thêu vừa rút qua đúp vải liền tự động bung ra, đứt đoạn rơi xuống đất.

Mọi cách thức lưu giữ bằng chữ viết, ký hiệu hữu hình của con người đều hoàn toàn thất bại trước quy luật thế giới.

Chỉ duy nhất cây trâm bạch ngọc bị nứt kia là không bị biến mất, bởi nó là vật nàng chủ động giao lại cho hắn trước khi khế ước hoàn thành.

Thẩm Quy Hạc ôm đầu, ngồi thụp xuống ghế gỗ, bắt đầu lặp đi lặp lại cái tên của nàng trong tâm trí. Hắn sợ, sợ một ngày nào đó hắn tỉnh dậy sau một giấc ngủ dài, chính bản thân hắn cũng sẽ quên sạch ba chữ Tống Vãn Ngưng.

Gã gia đinh bước vào phòng thêm dầu đèn, thấy thế t.ử lẩm bẩm một mình, liền hỏi: “Thế t.ử đang đọc tên ai thế ạ?”

Thẩm Quy Hạc ngẩng khuôn mặt phờ phạc lên, giọng khàn đặc: “Một người mà các ngươi đều đã quên sạch.”

Gã gia đinh ngơ ngác, không hiểu chủ nhân đang nói về cái gì, cung kính lui ra ngoài.

Ký ức của hắn trở thành một nhà tù kiên cố nhất, và chỉ có một mình hắn bị nhốt bên trong suốt phần đời còn lại.

Hôm ấy, hắn không khóc lớn, chỉ ngồi im lặng lặp đi lặp lại cái tên ấy, mỗi một lần đọc lên, giọng hắn lại khàn đi một độ.

Được nhớ một người mà cả thế gian phủ nhận mới là hình phạt dài nhất.

Ba ngày sau trận phục kích đẫm m.á.u tại Vọng Xuyên.

Lục Chiêu Hoằng tỉnh lại trong phòng ngủ vương phủ. Ngự y túc trực bên cạnh lập tức quỳ xuống chúc mừng.

“Tam điện hạ vạn tuế, ngài đã qua cơn nguy kịch, mạch tượng đã hoàn toàn trầm ổn.”

Lục Chiêu Hoằng ngồi dậy, sắc mặt tuy còn nhợt nhạt nhưng đôi mắt xám tro đã khôi phục sự sắc bén vốn có. Hắn không hỏi về vết thương của mình trước.

“Vụ án quân lương thế nào rồi?” Hắn khàn giọng hỏi Vệ Thanh đang đứng hầu bên cạnh.

Hứa Trạch bước lên dâng tấu: “Điện hạ yên tâm, chứng cứ gốc đã được đưa vào hoàng cung an toàn. Hoàng thượng nổi giận lôi đình, đã hạ chỉ bắt giữ toàn bộ các quan viên tham ô của Hộ bộ ngay đêm qua.”

Lục Chiêu Hoằng gật đầu, hắn im lặng một lát, rồi nhìn quanh căn phòng trống trải: “Ai... ai đã cứu ta ở hẻm núi?”

Vệ Thanh đáp: “Là Thẩm thế t.ử dẫn quân cấm vệ phủ Quốc Công tới ứng cứu kịp thời ạ. Ngự y nói mũi tên độc đ.â.m vào n.g.ự.c ngài may mắn bị chệch khỏi tim trong lúc hỗn loạn.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyDD.com -

Thẩm Quy Hạc bước vào phòng đúng lúc đó, hắn đứng lặng bên giường bệnh, nhìn người bạn thân vừa từ cõi c.h.ế.t trở về. Hắn biết rõ câu trả lời thật sự, nhưng cổ họng hắn cứng đờ, không thể thốt ra một chữ.

Lục Chiêu Hoằng nhìn Thẩm Quy Hạc, đôi lông mày nhíu c.h.ặ.t lại: “Chỉ có vậy thôi sao?”

Thẩm Quy Hạc cố giữ giọng bình thản: “Nếu không thì ngươi nghĩ còn có ai nữa?”

Lục Chiêu Hoằng đặt tay lên n.g.ự.c trái, nơi vết thương đã khép miệng hoàn hảo. Hắn không trả lời được câu hỏi của bạn thân.

Trong tiềm thức mờ mịt của hắn, hắn nhớ mang máng có một bàn tay rất lạnh gỡ mũi tên cho hắn, ngửi thấy một mùi hương t.h.u.ố.c bắc đắng ngắt vây quanh l.ồ.ng n.g.ự.c. Hắn nhớ có một giọng nói khóc lóc bắt hắn phải sống tiếp ngày mai, nhớ có một bóng người mờ nhạt tan thành ánh sáng trắng giữa trận mưa tên.

Nhưng càng cố gắng suy nghĩ, đầu hắn lại đau nhói lên như b.úa bổ, mọi hình ảnh vỡ vụn, không có khuôn mặt cụ thể, không có cái tên, không có một câu chuyện hoàn chỉnh.

Vết thương trên người hắn đã lành lặn, nhưng nơi sâu nhất trong l.ồ.ng n.g.ự.c hắn bỗng nhiên đau đớn, trống rỗng như vừa bị ai đó dùng d.a.o khoét đi một phần thịt xương thịt.

Khi Thẩm Quy Hạc quay người định bước ra ngoài, Lục Chiêu Hoằng vô thức gọi giật hắn lại.

“Quy Hạc... trước đây... ta có thường ngồi uống trà thô cùng ai không?” Hắn hỏi, ánh mắt có chút hoang mang.

Thẩm Quy Hạc khựng bước chân lại, tấm lưng hắn run lên bần bật, cuối cùng chỉ thốt ra hai chữ: “Có lẽ.”

Lục Chiêu Hoằng nhìn chiếc ghế gỗ trống không đặt bên cạnh giường bệnh. Hắn không biết vì sao bản thân lại cảm thấy nơi đó đáng lẽ phải luôn có một người ngồi canh chừng hắn tỉnh dậy.

Hai ngày sau, Lục Chiêu Hoằng đã có thể rời giường, hắn trở lại thư phòng vương phủ để xử lý tấu chương vụ án quân lương.

Một thị nữ mới vào phòng dâng trà sâm, thấy trên bàn làm việc của hắn luôn đặt hai chiếc chén sứ thô đặt đối diện nhau từ lâu, liền đưa tay định dọn bớt chiếc chén thừa bám bụi đi.

“Buông xuống!” Lục Chiêu Hoằng đột ngột quát lớn, giọng điệu đầy vẻ giận dữ dữ dội.

Nàng thị nữ hoảng sợ quỳ sụp xuống đất, khóc lóc xin tha mạng. Vệ Thanh cũng giật mình kinh hãi.

Chính Lục Chiêu Hoằng cũng ngẩn người ra trước phản ứng ghen tuông mất kiểm soát của mình. Hắn không hiểu tại sao bản thân lại kích động vì một chiếc chén trà cũ đến thế.

Hắn phất tay cho thị nữ lui ra, dịu giọng dặn Vệ Thanh: “Cứ để chiếc chén đó ở vị trí cũ. Không được ai chạm vào.”

Vệ Thanh cúi đầu đáp: “Vâng, thuộc hạ tưởng điện hạ thích dùng hai loại trà khi thức đêm làm việc.”

Lục Chiêu Hoằng ngồi một mình, ngón tay cái vuốt ve vành chén sứ thô bám bụi. Trong đầu hắn thoáng hiện lên ba thước phim cắt cảnh rời rạc: một nữ t.ử mặc đồ vải thô đang cúi đầu bắt mạch cho hắn, một bếp t.h.u.ố.c nghi ngút khói đêm muộn hai người cùng ăn mì, và đôi bàn tay mười ngón đan c.h.ặ.t vào nhau giữa đám đông hội hoa đăng sáng rực.

Những hình ảnh đó lướt qua nhanh như chớp mắt rồi tan biến hoàn toàn vào khoảng không xám xịt, không để lại một dấu vết nhỏ.

Hắn quay sang hỏi Vệ Thanh: “Trước đây... trong vương phủ hay ngoài thành, có vị nữ đại phu trẻ tuổi nào thường xuyên tới đây chẩn mạch cho ta không?”

Vệ Thanh suy nghĩ kỹ rồi lắc đầu: “Điện hạ vương tôn cao quý, người chẩn bệnh cho ngài trước giờ chỉ có lão ngự y của thái y viện, hoặc Hàn đại phu của Hồi Xuân Đường khi ngài cần mật tra ngoại thành. Tuyệt đối không có nữ t.ử nào cả.”

Thẩm Quy Hạc bước vào thư phòng đúng lúc đó, hắn nhìn thấy hai chiếc chén trà đặt trên bàn, l.ồ.ng n.g.ự.c nhói đau. Suýt chút nữa hắn đã không kìm được mà hét lên ba chữ Tống Vãn Ngưng trước mặt bạn thân.

Nhưng cây trâm ngọc trong ống tay áo lại bùng lên cái lạnh buốt thấu xương, bóp nghẹt thanh quản của hắn. Hắn đành phải nuốt khan, bước tới bàn bàn chính sự quân lương biên ải.

Lục Chiêu Hoằng đẩy chiếc chén trà thứ hai về phía Thẩm Quy Hạc định mời hắn ngồi xuống uống cùng.

Nhưng khi chén trà vừa trượt đi được một nửa, Lục Chiêu Hoằng bỗng nhiên khựng tay lại, hắn vội vàng kéo chiếc chén sứ thô về vị trí cũ đối diện mình.

Hắn nhìn Thẩm Quy Hạc, giọng lạnh lùng lạ kỳ: “Chiếc chén này... không phải của ngươi. Ngươi dùng chén khác đi.” Hắn giữ lại thói quen đặt hai chén trà kéo dài bấy lâu nay.

Thẩm Quy Hạc ngồi xuống ghế đối diện, hắn mở bọc tấu chương ra, trong lúc lôi bản đồ quân lương, chiếc hộp gỗ nhỏ giấu trong ống tay áo rộng của hắn vô tình bị tuột ra, rơi bộp xuống mặt bàn gỗ làm việc.

🍃 Chào mừng các bạn đến với những bộ truyện của nhà Tịch Mặc Tĩnh Du 🤍
🍃 Nếu được, hãy để lại vài dòng review sau khi đọc để Du có thêm động lực chau chuốt từng chương truyện hơn nhé ✨
🍃 Follow page Tịch Mặc Tĩnh Du để cập nhật truyện mới nha 🌙
🍃 Cảm ơn các bạn rất nhiều vì đã luôn yêu thương và ủng hộ Du 🕊️.

Chiếc hộp gỗ bật nắp, cây trâm bạch ngọc khắc hình cánh hoa ngưng nứt nẻ lăn ra ngoài, nằm tĩnh lặng dưới ánh nến.

Lục Chiêu Hoằng nhìn thấy cây trâm ngọc, đôi mắt xám tro của hắn lập tức co rút dữ dội dữ dội.

Một cơn đau nhói như d.a.o đ.â.m thấu tim đột ngột bùng lên trong l.ồ.ng n.g.ự.c hắn, khiến hắn mặt biến sắc, lập tức vươn tay chộp lấy cây trâm bạch ngọc lên xem xét.